Vừa lên nhậm chức, ông Richard Nixon đã gặp
phải thách thức từ Bắc Hàn sau vụ Bình Nhưỡng bắn hạ máy bay Mỹ - Getty Images
Cách hành xử của Bắc Hàn hiện nay ngay khi Tổng thống
Donald Trump lên nắm quyền gợi lại các thách thức tương tự đối với Tổng thống
Richard Nixon nhiều năm trước như nhận định của Giáo sư Nguyễn Tiến Hưng, từng
là cố vấn của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trước 1975 ở Sài Gòn:
Chưa tới ba tháng sau khi nhậm chức, Tống thống Nixon đã phải
trực diện với cuộc khủng hoảng quốc tế đầu tiên của ông. Ông bị lãnh đạo Bắc
Hàn Kim Il Sung khiêu khích trên mặt Biển Nhật Bản.
Lịch sử rất hay tái diễn: bây giờ lại một tổng thống Cộng
Hòa nữa bị thử thách vào ngay đầu nhiệm kỳ - Tổng thống Trump bị cháu của ông
Kim Ill Sung là Kim Jong Un nắn gân.
Để tiên đoán hành động của chính phủ Trump trong những ngày
tháng sắp tới, mời độc giả nhìn lại diễn biến thách đố Tổng thống Nixon vào năm
1969.
Bắc Hàn bắn rơi máy bay Mỹ
Vào lúc 07:00 giờ địa phương ngày thứ Ba, 15 tháng 4 năm
1969, chiếc máy bay Constellation loại EC-121M, một phi cơ trinh thám, không vũ
trang của Đệ Thất Hạm đội cất cánh từ phi trường NAS Atsugi, Nhật Bản với sứ mệnh
thu thập thông tin trong khuôn khổ công tác tình báo có mật mã là Deep Sea 129.
Từ NAS Atsugi, EC-121M bay về phía tây bắc, xuyên qua mặt biển
Nhật Bản trước khi hướng về phía đông bắc để tiến tới Liên Xô.
Vừa qua biển Nhật Bản, EC 121M bị hai chiếc MiG-21 của Bắc
Hàn bắn rơi trên lãnh hải quốc tế, cách bờ biển Bắc Hàn 90 hải lý. Tất cả phi
hành đoàn là 31 người (30 nhân viên và 1 thủy quân lục chiến) tử nạn.
Đây là biến cố gây thiệt mạng lớn nhất cho Mỹ trong thời kỳ
chiến tranh lạnh.
Những biện pháp đề nghị để phản ứng
Ngay sau biến cố, có những đề nghị của chính phủ Nixon để phản
ứng nhưng lại không đồng thuận.
Bộ Ngoại giao do Ngoại trưởng William Roger lãnh đạo thì đề
nghị nên bỏ qua, không phản ứng mạnh, nhưng tại Quốc Hội lại có ý kiến phải trả
đũa cho thật mạnh vì máy bay Mỹ đang bay trên không phận quốc tế, không vi phạm
lãnh thổ Bắc Hàn và cũng không có dấu hiệu khiêu khích.
"Như vậy, chúng ta còn để cho một nước nhỏ bé, chư hầu
của Cộng sản, không quan trọng, đẩy đất nước này tới chỗ bị cả thế giới chê cười
như vậy còn bao lâu nữa?" Dân biểu Mendel Rivers đặt câu hỏi.
Ngày 16 tháng 4, Hội đồng An ninh Quốc gia cân nhắc và đề
nghị với Tổng thống Nixon những lựa chọn như sau:
- Dùng Không Quân và
Hải quân để biểu diễn sức mạnh;
- Cứ tiếp tục các
phi vụ EC-121 với lực lượng hộ tống;
- Lựa chọn một vài
hành động quân sự sau đây:Bắn rơi máy bay Bắc Hàn trên biển; Không kích một đối
tượng quân sự chọn lọc; Bắn phá từ ngoài khơi những mục tiêu quân sự; Tấn công
xuyên qua vùng DMZ; Dùng đại bác hoặc tên lửa bắn phá những mục tiêu quân sự gần
DMZ; Dùng tầu ngầm tấn công những chiến hạm của Bắc Hàn trên biển; Phong tỏa Bắc
Hàn (blockade); Thả mìn / đe dọa thả mìn lãnh hải Bắc Hàn; Tịch thu tất cả tài
sản của Bắc Hàn ở ngoại quốc.
Một phi đội của Hoa Kỳ trên bầu trời Bắc Triều
Tiên năm 1951 - Hình ảnh Historical/Getty Images
Ngoài các ý kiến của NSC, Ban Tham mưu Liên quân còn chuẩn bị
một số kế hoạch ném bom phi trường tại Sondok (sân bay Song Dong Ni) và tại
Wonsan.
Quyết định sau cùng
Vừa mới nhậm chức, Tổng thống Nixon bị hai giới hạn. Thứ nhất,
ông e ngại nếu dùng biện pháp quân sự nhanh chóng và mạnh mẽ sẽ dẫn tới nguy cơ
của một cuộc chiến lan rộng. Nếu trả đũa mạnh thì có thể Trung Quốc sẽ nhảy vào
và tái diễn chiến tranh Triều Tiên. Lúc ấy hai nước còn là thù nghịch, lãnh đạo
không thể gặp nhau hay có đường dây nóng trao đổi để bên này cho bên kia biết
rõ ý định của mình mỗi khi có khủng hoảng.
Thứ hai, ông đang bắt đầu tập trung vào việc giải quyết chiến
tranh Việt Nam.
Cho nên ông đã chọn giải pháp thứ hai.
Trong một cuộc họp báo tại Tòa Bạch Ốc ngày 18 tháng 4, Tổng
thống Nixon thông báo ông đã ra lệnh cứ tiếp tục các phi vụ EC-121, nhưng với lực
lượng hộ tống.
Các phi vụ này đã liên tiếp trinh sát trong vòng một tuần lễ
để thách đố Bắc Hàn. Đồng thời, ông Nixon tránh được hành động trả đũa. Nhiều
nghị sĩ, dân biểu đã khen ngợi sự kiềm chế của ông.
Tổng thống Nixon vô cùng hối hận
Tuy nhiên, sau đó ông đã phản hồi về việc ông không hành động
cấp thời để trả đũa. Ông nói với Cố vấn Henry Kissinger: "Lần này bỏ qua,
nhưng chúng sẽ không bao giờ thoát khỏi một lần nữa."
Trong cuộc phỏng vấn ngày 14/1/1986 của chúng tôi và Jerrold
Schecter (nguyên chủ bút của tuần báo TIME) với Tướng Haig (Chánh Văn Phòng Tổng
thống Nixon, sau lên Ngoại Trưởng thời Tổng thống Reagan) ông đã tiết lộ rằng
sau này khi phản hồi về cuộc đời, Tổng thống Nixon nói với ông:
"Không trả đũa cho nhanh chóng và mạnh mẽ về vụ Bắc Hàn
tấn công máy bay EC-12 đã là sự quyết định sai lầm nghiêm trọng nhất trong thời
gian tôi làm tổng thống, kể cả Watergate" (The Palace File, trang 31).
Nghe vậy tôi thật ngạc nhiên vì cứ tưởng Watergate là sự sai
lầm lớn nhất vì đã làm ông phải từ chức.
Tranh cổ động Bắc Triều Tiên: hai cha con ông
Kim Il Sung và Kim Jong Il cùng các cháu nhi đồng - Bản quyền hình ảnh Eric LAFFORGUE/Getty Images
Theo tướng Haig, trong những lựa chọn về biện pháp trả đũa,
Tổng thống Nixon, Kissinger và ông đã bàn là có thể theo kinh nghiệm của Tổng
thống Eisenhower sau khi ông lên chức tổng thống vào năm 1953. Đó là đe dọa sẽ
leo thang rất nhanh nếu Bắc Hàn không đồng ý đình chiến.
Khi nghiên cứu để viết cuốn sách Khi Đồng Minh Nhảy Vào, tôi
mới biết rằng TT Eisenhower đã định dùng bom nguyên tử như ở Hiroshima (KĐMNV,
trang 171).
Vì Tổng thống Nixon không trả đũa cho nên Bắc Hàn cứ tiếp tục
phát triển vũ khí nguyên tử và tên lửa với mục đích có được đầu đạn nguyên tử
tuy nhỏ nhưng tinh vi, và một tên lửa xuyên lục địa với khả năng đến tới Mỹ.
Tháng 4/2012, Bắc Hàn thử tên lửa tầm xa, tuyên bố có khả
năng tấn công chính Mỹ, nhưng Tổng thống Obama không phản ứng.
Thách đố và hành động của Tổng thống Trump
Bây giờ đến lượt tân Tổng thống Trump. Hai ngày trước cuộc họp
thượng đỉnh Mỹ-Trung, Bắc Hàn đe doạ rằng quân đội của họ đã được phép tấn công
Hoa Kỳ, sử dụng vũ khí hạt nhân "nhỏ hơn, nhẹ hơn và đa dạng hơn."
Ngày 5 tháng 4 Bắc Hàn bắn một tên lửa nữa ngay trước cuộc họp
Donald Trump và Tập Cận Bình tại Mar-a-Lago, Florida. Tên lửa đã cất cánh từ
Sinpo, một thị trấn trên bờ biển phía đông của Bắc Bắc Hàn, bay 37 dặm trước
khi rơi xuống biển.
Đây là tiếp theo việc Bắc Hàn đã thử tên lửa tầm trung vào
ngày 11 tháng 2, trong khi Tổng thống Trump đang tiếp Thủ tướng Nhật Shinzo
Abe, cũng tại Mar-a-Lago. Tên lửa này gọi là Pukguksong-2, sử dụng nhiên liệu rắn,
một bước tiến kỹ thuật đáng kể.
Các chuyên gia Mỹ cho rằng nó sẽ có thể được dễ dàng cất giấu
trong nhiều đường hầm, nhưng nó có thể được phóng đi rất nhanh. Loại tên lửa
này là loại KN-15, một tên lửa tầm trung loại mới, có khả năng chứa nguyên tử.
Sau đó, vào ngày 6 tháng 3, Bắc Hàn phóng bốn tên lửa nữa
vào mặt biển gần Nhật Bản. Bằng cách bắn bốn tên lửa cùng lúc, Bắc Hàn phô
trương khả năng phóng nhiều tên lửa vào các căn cứ Mỹ ở Nhật và hàng không mẫu
hạm Mỹ cùng một lúc, các quan chức quốc phòng Nam Hàn cho hay.
Ngày 20 tháng 3, Bắc Hàn lại thử nghiệm sau khi Ngoại trưởng
Rex Tillerson cảnh cáo rằng chính quyền Trump có thể có hành động quân sự đánh
phủ đầu (premetive attack) nếu Bắc Hàn nâng cao "mối đe doạ vũ khí "đến
một mức độ được coi là không thể chấp nhận được."
Ông kêu gọi một giải pháp mới vì tất cả "Các nỗ lực
chính trị và ngoại giao trong 20 năm qua để đưa Bắc Hàn tới chỗ phi nguyên tử đều
đã thất bại."
Sau vụ bắn tên lửa ngày 5 tháng 4, ông Tillerson tuyên bố:
"Hoa Kỳ đã nói đủ về Bắc Hàn rồi, chúng tôi không còn
gì để nói thêm nữa."
Đây là ám chỉ 'chúng tôi sẽ hành động.' Có câu nói
"hành động nói to hơn lời nói" - "actions speak lounder than
words."
Nhìn vào phản ứng của Tổng thống Trump ở Syria thì ta thấy
giai đoạn hành động đã tới.
Chỉ trong vòng hai ngày, ông đã đảo ngược lập trường hòa
hoãn với Assad, và chỉ sau một ngày khi tuyên bố Assad đã "crossed the red
line' - vượt qua vạch đường đỏ (dùng lời tuyên bố của Tổng thống Obama) ông đã
ra lệnh oanh kích Syria.
Ta có thể chắc chắn được rằng: ông Trump sẽ không phải hối hận
như ông Nixon.
Ông cũng có một điều thuận lợi hơn ông Nixon (người không có
đường dây nóng với Bắc Kinh), đó là ông có thể trực tiếp giải thích cho lãnh đạo
Trung Quốc về hành động của mình nếu như phải trả đũa Bắc Hàn, rằng Mỹ không có
ý khiêu khích Trung Quốc.
Pháo đài bay B52 của Hoa Kỳ đặt tại khu Tưởng
niệm Chiến tranh Triều Tiên ở Seoul
Vì vậy, rất có thể là trước khi hành động, ông muốn gặp ông
Tập để thuyết phục Trung Quốc (đồng minh thân cận nhất của Bắc Hàn, chiếm khoảng
90% thương mại và là nhà cung cấp dầu lửa lớn nhất cho Bắc Hàn) là nên ngăn chận
nước này ngừng những hoạt động chế tạo vũ khí nguyên tử và tên lửa xuyên lục địa.
Đây có thể là giải mã tại sao ông Trump vội vã gặp ông Tập Cận
Bình. Thông thường thì các cuộc họp thượng đỉnh phải được chuẩn bị cả năm hay mấy
tháng trước. Lần này, cuộc họp chỉ mới được sắp xếp mấy tuần trước.
Ngay sau khi Bắc Hàn phóng tên lửa tầm trung vào tháng 2 và
tháng 3, ông Tillerson đã đi thăm viếng Nhật Bản, Nam Hàn và Trung Quốc. Tại mỗi
nơi dừng chân ông đều bình luận về Bắc Hàn.
Ông cảnh cáo: "cuộc tấn công quân sự của Hoa Kỳ để ngăn
cản Bắc Hàn có thể sẽ cần thiết nếu chương trình nguyên tử của nước này đạt tới
mức "đòi hỏi phải hành động."
Đây là chuẩn bị dư luận quốc tế?
Phát biểu tại Seoul vào ngày thứ hai của chuyến thăm, ông
Tillerson tuyên bố "tất cả các lựa chọn đều nằm sẵn trên bàn." Trong
một cuộc họp báo chung với Ngoại trưởng Nam Hàn Yun Byung-se, ông Tillerson
thêm:
"Hãy để tôi nói rõ ràng: chính sách kiên nhẫn chiến lược
của Mỹ đã kết thúc. Chúng tôi đang tìm một loạt các biện pháp ngoại giao và an
ninh mới."
Như vậy là ông cho rằng chính sách dùng chế tài để áp lực
lãnh đạo Kim Jong Un ngừng sản xuất vũ khí nguyên tử để đổi lấy viện trợ và đầu
tư đã không thành công.
"Tôi nghĩ điều quan trọng là ta phải nhận thức rằng những
nỗ lực chính trị và ngoại giao trong 20 năm qua để đưa Bắc Hàn trở thành 'phi
nguyên tử' đã thất bại", ông nói trong chuyến thăm Tokyo.
"Đó là khoảng thời gian mà Hoa Kỳ đã cung cấp tới 1.35
tỷ đô la để hỗ trợ như một động lực để Bắc Hàn đi một con đường khác."
Trước cuộc họp tay đôi, ông Trump đã áp lực Trung Quốc, rằng
đã đến lúc Bắc Kinh phải kìm hãm ông Kim Jong Un. Trong một cuộc phỏng vấn với
tờ Financial Times vào Chủ Nhật, ngày 2 tháng 4, ông nói: "Nếu như Trung
Quốc không giải quyết được vấn đề Bắc Hàn, chúng tôi sẽ giải quyết một
mình."
Ông Trump không nói giải quyết như thế nào. Ông đã từng chỉ
trích hành động của TT Obama ở Mosul: chính quyền Obama đã tuyên bố cả năm trước
khi cho tấn công ISIS ở Mosul.
Như vậy các lãnh đạo của họ đã có đủ thời giờ để chuẩn bị và
trốn đi hết.
Ông Trump đã quyết định oanh kích Syria ngay trước khi ngồi
xuống bàn tiệc với Chủ tịch Tập Cận Bình. Đây cũng là một dấu hiệu để chứng
minh điều ông nói: "Tôi không phải là Mỹ ngày hôm qua." Ý nói ông
không phải Tổng thống Obama.
Theo như vậy ta có thể tiên đoán được rằng Tổng thống Trump
đang chờ đợi một cơ hội thuận lợi sắp tới (như ở Syria) để hành động mạnh mẽ và
bất ngờ.
Hướng dẫn viên bên bản đồ Giới tuyến chia hai
miền Nam - Bắc Triều Tiên tại ga Dosan sát Vĩ tuyến 38 độ Bắc
Ngoài chín biện pháp quân sự như Hội đồng An ninh Quốc gia đề
nghị với Tổng thống Nixon, còn có thêm những biện pháp mới.
Giải pháp mới
Tin tức ngày 8 tháng 4 cho hay - "Theo một báo cáo mới,
Hội đồng An ninh Quốc gia đã đề nghị với Tổng thống Trump rằng các lựa chọn của
ông để đối phó với đe dọa nguyên tử của Bắc Hàn còn bao gồm việc nhắm vào chính
nhà độc tài Kim Jong-un, và đặt khí giới nguyên tử ở Nam Hàn."
NBC, trích dẫn các quan chức tình báo và quân đội Mỹ, cho biết
hai kịch bản này đã được đề nghị trước cuộc họp của Tổng thống Trump trong tuần
đó với Chủ tịch Tập Cận Bình.
Tới đây, chúng nhớ lại một câu chuyện cách đây 46 năm: một
buổi chiều khi ngồi xem TV đưa tin đoàn vận động viên bóng bàn Mỹ sẽ đi Bắc
Kinh ngày 10 tháng 4, năm 1971, chúng tôi đã nghĩ ngay rằng chắc Mỹ sắp có chuyện
gì đây với Trung Quốc.
Mà đúng như vậy, chỉ ba tháng sau, Tổng thống Nixon đã làm cả
thế giới ngạc nhiên khi ông tuyên bố sẽ đi thăm Bắc Kinh. Như vậy, thể thao
cũng có thể là một phần của ngoại giao.
Mấy ngày qua, khi thấy ngôi sao bóng rổ Denis Rodman (đàn em
ông Trump) đi thăm Bắc Hàn, dư luận đã nghi ngờ rằng chắc ông này có thông điệp
gì đây của Tổng thống Trump. Mà sao lẹ quá: tin tức ngày hôm qua, 15 tháng 6 đã
xác nhận khả năng là ông Trump cho biết ông sẽ không đi Seoul, nhưng sẽ sẵn
sàng đón tiếp ông Un ở Mỹ.
Hòa hoãn, vuốt ve ông Kim Jong Un là chiêu bài mà ông Trump
có thể sẽ xử dụng trong bối cảnh khó khăn hiện nay, nhất là sự e ngại về nguy
hiểm lớn lao đối với sinh mạng của quân nhân Mỹ ở ngay DMZ và thủ đô Seoul (chỉ
cách đó có 35 dặm). Nếu tấn công ông Kim Jong Un thì trong khoảnh khắc hai mục
tiêu này sẽ có thể bị thiệt hại năng nề.
Vũ khí Bắc Hàn dùng để xâm nhập và tấn công
nhỏ ở vùng biên giới với Nam Hàn
Tuy nhiên, dù có vuốt ve ông Un thì đây có thể cũng chỉ là một
giải pháp tình thế. Đối với ông Trump thì dù có làm hòa nhưng sau đó vẫn có thể
xoay chiều. Tính hay thay đổi - hay nói nhẹ nhàng hơn - khả năng uyển chuyển
trong hành động là một đặc tính của ông Trump. Và Bình Nhưỡng cũng biết điều
này.
Muốn hòa hoãn với ông Kim Jong Un thì lại phải vuốt ve ông
Moon Jae-in, tân tổng thống Nam Hàn.
Cho nên ông Trump đang chuẩn bị đón tiếp ông Moon tại Tòa Bạch
Ốc vào ngày 29 và 30 tháng này. Lịch sử cuộc chiến Việt Nam cho thấy mỗi khi
lãnh đạo Miền Nam lo ngại Mỹ điều đình với Bắc Việt thì Tòa Bạch Ốc luôn tìm
cách làm cho đồng minh an tâm (xem Khi Đông Minh Nhảy Vào và Khi Đồng Minh Tháo
Chạy).
Cũng có khả năng là trong dịp này ông Trump sẽ cố thuyết phục
cả hai bên Bắc và Nam Hàn hòa hoãn theo mô hình hiệp thương giữa Đông Đức và
Tây Đức thời chiến tranh lạnh.
Tới đây, chúng tôi xin mở ngoặc để nhắc lại câu chuyện đã viết
trong cuốn The Palace File (Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập): sau khi công phu nghiên cứu
mô hình này, chúng tôi đã đề nghị với Tổng thống Thiệu giải pháp hiệp thương với
chính phủ VNDCCH theo mô hình "Hai Việt Nam trong một đơn vị kinh tế."
Sau cùng ông đã chấp nhận và đưa ra Hòa đàm Paris dù nó đi
ngược với lập trường "Bốn không" của ông (xem bài của Nguyễn Tiến
Hưng, The Vietnams as Partners in Trade trong Washington Post Archive,
24/9/1972).
Ngày nay, dù chiêu bài hòa hoãn với ông Un không thành công,
Mỹ cũng sẽ có cái lợi là sẽ chứng minh cho cả thế giới biết rằng: chúng tôi đã
cố tránh những biện pháp hoàn toàn quân sự để chỉ dùng biện pháp chế tài qua
Liên Hiệp Quốc, rồi hòa hoãn cả với ông Kim Jong Un, nhưng tất cả đều không
thành công.
Lãnh đạo Bắc Hàn Kim Jong Un và lãnh đạo Đảng,
Quân đội của Bắc Hàn - Getty Images
Kết luận
Vì Bắc Hàn đã trực tiếp đe dọa lãnh thổ Mỹ thì dù là Tổng thống
Trump hay người kế vị ông (Phó Tổng thống Mike Pence trong trường hợp ông Trump
bị bãi nhiệm) chắc chắn sẽ phải phản ứng mạnh mẽ nếu Bắc Hàn leo thang tới mức
thực sự nguy hiểm cho Mỹ.
Khác với thời Tổng thống Nixon khi Bắc Hàn chỉ bắn rơi một
máy bay trinh thám, lần này Bình Nhưỡng đang tiến tới khả năng có thể phóng tên
đạn đạo nguyên tử tới tận Guam, rồi tới cả New York như truyền thông Bắc Hàn vừa
bình luận:
"Bắc Triều Tiên cách New York chỉ có khoảng 10.400 cây
số. Nhưng ngày nay, nó không phải là khoảng cách quá dài để có thể tấn
công."
Giới truyền thông Mỹ còn bình luận rằng New York là nơi tọa
lạc của Trump Tower.
Việc mua thời gian cũng có lợi cho Mỹ vì nó giúp hoàn chỉnh
kế hoạch trước khi ra tay. Thí dụ như để áp dụng biện pháp thứ 9 thời Nixon:
"Dùng tàu ngầm tấn công chiến hạm của Bắc Hàn trên mặt biển" vừa dễ
dàng cho Mỹ và không tổn hại nhiều sinh mạng như bắn vào Wonsan, nơi Bắc Hàn
phóng tên lửa ngày 8/6.
Về điểm này, tin tức mới nhất vừa cho biết: tàu ngầm nguyên
tử tấn công USS Cheyenne (6,900 tấn) đã rời Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) tới cập
bến ở cảng Busan tại Nam Hàn; và Bắc Hàn lo ngại hệ thống chống tên lửa tối tân
THAAD của Mỹ đặt tại Nam Hàn nên đã đưa drone đến chụp được 10 tấm hình trước
khi bị rơi xuống.
Trong kế hoạch nhằm vào Bắc Hàn, Mỹ đã gặt hái được thành
công vẻ vang trong cuộc thử nghiệm chống tên lửa xuyên lục địa vào ngày 31/5 vừa
qua.
Từ Căn cứ Không quân Vandenberg ở California phi đạn được
phóng đi để đánh chặn một mục tiêu giả ICBM bay xa từ ngàn dặm về phía đông bắc
của Hawaii.
Giám đốc Cơ quan phòng thủ tên lửa, Phó Đô đốc. Jim Syring
bình luận:
"Việc đánh chặn một mục tiêu ICBM phức tạp là một thành
tựu đáng kinh ngạc ... và đánh dấu một cái mốc quan trọng cho chương trình
này."
Như vậy, có khả năng là Mỹ sẽ dùng loại này để bắn chặn một
tên lửa tầm trung của Bắc Hàn khi có tín hiệu là sắp được phóng đi. Nếu thành
công thì sẽ rất ngoạn mục và làm cho Bình Nhưỡng nhụt đi.
Image caption Seoul: tượng quân dân Hàn Quốc bảo vệ đất nước
trước cuộc Nam Tiến của miền Bắc cộng sản
Nếu không thành công thì cũng vẫn có cái lợi, đó là Mỹ có dịp
để thử độ chính xác của phi đạn, rồi từ đó hoàn chỉnh thêm.
Chỉ có trong chiến tranh mới thực sự thử nghiệm được hiệu
năng của vũ khí.
Trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ đã có dịp thử và nâng cấp nhiều
loại khí giới, đặc biệt là súng máy M-16 (bị rỉ khi chạm vào nước) và pháo đài
bay B-52 (bị bắn rơi).
Sau cùng là một ghi chú về lịch sử tên lửa xuyên lục địa -
ICBM.
Ban đầu tên lửa A- 9/10 do phát-xít Đức tạo ra để tấn công
New York trong dự án Projekt Amerika của Hitler.
Đức dự định sẽ phóng đi lần đầu vào năm 1946 nhưng trước đó
Tổng tư lệnh Quân đội Mỹ Hap Arnold đã tiên đoán vào năm 1943:
"Một ngày nào đó, không quá xa xôi, có thể xuất hiện ở
một nơi nào đó - chúng ta sẽ không nghe thấy nó, vì nó đến quá nhanh - đó là loại
thiết bị với một chất nổ rất mạnh mẽ, chỉ cần một tên lửa sẽ có thể quét sạch
hoàn toàn Thành phố Washington này."
Sau tin tức về Hitler có ICBM loại A-10 với mục đích tấn
công New York và lời tiên đoán của viên tổng tư lệnh Mỹ vào năm 1943 thì ngày 6
tháng 6, 1944 quân đội Đồng minh đổ bộ vào Normandy - đó là "D-Day."
Tới đây ta có thể nêu lên một câu hỏi: liệu lịch sử có tái
diễn ở Đông Bắc Á Châu hay không?
*
Bài viết của Giáo sư Tiến sỹ Nguyễn Tiến Hưng hiện định cư
tại Virginia, Hoa Kỳ. Sinh năm 1935 ở Thanh Hóa, tác giả từng giữ chức Tổng trưởng
Kế hoạch của Chính phủ Việt Nam Cộng hòa kiêm cố vấn của Tổng thống Nguyễn Văn
Thiệu trước 1975 ở Sài Gòn. Ông là tác giả hai cuốn 'Khi Đồng minh Tháo chạy'
và 'Khi Đồng minh Nhảy vào', đồng tác giả cuốn 'The Palace Files - Hồ sơ Dinh Độc
Lập' viết cùng Jerrold L. Schecter bằng tiếng Anh.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét