
Một bức ảnh của bà Aung San Suu
Kyi bị người dân đốt. Nguồn: internet
Trong mấy ngày qua, thảm họa của
người tỵ nạn Rohingya dấy lên một làm sóng phẫn nộ, thách thức lương tâm của cộng
đồng quốc tế. Có hơn 1.000 thường dân Rohingya đã bị sát hại trong các cuộc càn
quét và đụng độ giữa quân đội Miến Điện và Đội quân Cứu tế Arakan Rohingya
Salvation Army (ARSA). Hàng trăm ngôi làng của người Rohingya bị quân Miến đốt
sạch và có hơn 500.000 người Rohingya đã vượt biên giới sang Bangladesh, một quốc
gia nghèo nàn không đủ phương tiện giúp đỡ số đông người tỵ nạn như vậy.
Đại diện Cao Ủy viên Tỵ nạn Liên
Hiệp Quốc, ông Zeid Ra’ad al-Hussein buộc phải lên tiếng than thở là quân đội
Miến Điện đang thực hành chính sách thanh lọc chủng tộc đúng bài bản. Vào ngày
13/9, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc lên án các cuộc bạo động dẫn đến làn sóng
tỵ nạn, bày tỏ quan ngại về việc quân đội Miến sử dụng vũ lực quá mức và kêu gọi
chấm dứt ngay mọi cuộc bạo động. Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres mô
tả sự kiện này là một ”thảm họa nhân đạo”. Ông cũng kêu gọi quân đội Miến ngưng
ngay các cuộc càn quét.
Rohingya là một nhóm người sắc tộc
thiểu số Hồi Giáo sinh sống ở tiểu bang Rakhine phía tây của Miến Điện. Dân số
Miến Điện khoảng 55 triệu. Ước lượng có khoảng 1 triệu người Rohingya trong 3
triệu dân của tiểu bang Rakhine. Người Rohingya tin rằng nguồn gốc của họ xuất
phát từ vương quốc Arakan nằm trong vịnh Bengal. Vì lợi thế địa lý, nhiều
thương buôn Ả Rập đã ghé tới Arakan mang theo ảnh hưởng của Hồi Giáo. Thương
buôn Ả Rập lấy vợ cùng với việc người bản xứ cải đạo dẫn đến tình trạng dân số
Hồi Giáo gia tăng nhanh chóng. Vào năm 1784, Arakan bị triều đại Konbaung của
Miến Điện chinh phục. Tới năm 1826 thì nhượng lại cho Đế Quốc Anh như là một
món hàng bồi thường chiến tranh sau cuộc chiến Miến – Anh lần thứ nhất. Từ đó,
Arakan trở thành một phần của thuộc địa Anh trong tỉnh British Burma. Nhiều trận
đụng độ giữa Anh và Nhật diễn ra tại nơi đây trong Đệ Nhị Thế Chiến. Sau năm
1948, Arakan trở thành một khu vực độc lập có tên là Rakhine Miến Điện. Vào năm
1973, Rakhine chính thức trở thành một tiểu bang của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa
Miến Điện được coi là quê hương của người Rakhine.
Tuy chiếm 1/3 dân số Rakhine,
nhưng người Rohingya không được công nhận là công dân Miến Điện như 135 sắc tộc
khác mà nhà nước Miến coi họ là những người di dân bất hợp pháp từ Bengal dù họ
đã sinh sống trên mảnh đất này trong vài trăm năm qua. Có nghĩa họ là những người
vô tổ quốc trên chính quê hương xứ sở của họ. 2/3 dân số khác của Rakhine là Phật
Giáo không có thiện cảm với người Rohingya vì tôn giáo và phong tục khác nhau.
Người Rohingya không có giấy tờ tùy thân và không được hưởng quyền công dân về
giáo dục và y tế như những sắc tộc khác.
Vào năm 1993, chế độ quân phiệt
Miến ban hành ”thẻ trắng” cho người Rohingya để họ được tạm trú và quyền được bỏ
phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý năm 2008 và bầu cử năm 2010. Nhưng tới tháng
hai năm 2015 thì Tổng Thống Thein Sein tước đi thẻ trắng cũng như quyền bỏ phiếu
bầu cử vì áp lực của lực lượng Phật Giáo Quốc Gia. Vì vậy mà không có ứng viên
gốc Hồi Giáo nào tham gia trong cuộc bầu cử năm 2015.
Rakhine là tiểu bang nghèo nhất của
Miến Điện với gần 80% dân số sống dưới mức đói nghèo theo ước lượng của Ngân
Hàng Thế Giới. Nhà nước Miến không bỏ tiền đầu tư và phát triển cơ sở hạ tầng.
Nạn thất nghiệp cùng với đói nghèo tạo thêm mâu thuẫn giữa các sắc dân vốn đã
có nhiều khác biệt về tôn giáo. Vào năm 2012, khi một nhóm đàn ông người
Rohingya bị tố cáo là hãm hiếp và sát hại một phụ nữ Phật Giáo thì nhóm Phật
Giáo Quốc Gia cực đoan trả thù và giết chết hơn 280 người Rohingya và nhiều người
khác phải bỏ chạy lánh nạn. Theo thông tin của Tổ Chức Di Dân Quốc Tế IOM, có
hơn 88.000 người Rohingya tỵ nạn bằng đường biển qua vịnh Bengal từ tháng Giêng
2014 tới tháng 5 năm 2015.
Bạo động bùng nổ vào tháng 10 năm
2016. Phiến quân Rohingya tấn công một số tiền đồn hẻo lánh dẫn đến sự trả đũa
của quân đội Miến làm hơn 65.000 người Rohingya phải bỏ chạy sang Bangladesh từ
tháng 10 năm 2016 đến tháng Giêng năm 2017.
Cuộc bạo động gần đây nhất xảy
vào ngày 25/8/2017 khi ARSA tấn công các tiền đồn của quân Miến ở phía Bắc
Rakhine. Quân Miến đáp trả bằng các cuộc càn quét và đốt sạch hàng trăm ngôi
làng dẫn đến làn sóng tỵ nạn lên tới hàng trăm ngàn người Rohingya chạy sang
Bangladesh lánh nạn. Bộ Ngoại Giao Bangladesh chính thức lên tiếng kêu gọi cộng
động quốc tế lên án chính sách ‘thanh lọc chủng tộc” của Miến Điện. Họ cũng lo
ngại là tình trạng dơ bẩn tại các trại trỵ nạn được dựng lên cấp tốc để đáp ứng
nhu cầu có thể sẽ không ngăn chận được các cơn bệnh dịch đang đe dọa người tỵ nạn
sống chen chúc trong những chiếc lều vì thời tiết xấu.
Vấn đề đáng nói nhất là thái độ
im lặng của bà Aug San Suu Kyi. Cho đến nay, số người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu
rút lại Giải Thưởng Nobel Hòa Bình cho bà đã lên tới hơn 400.000, gần bằng số
người tỵ nạn Rohingya. Nhưng Ban Tổ Chức cho biết là giải này không có điều khoản
thu hồi. Tương tự như vậy, đã có hơn 6.000 người ký tên yêu cầu Thủ Tướng
Justin Trudeau tước quốc tịch Canada danh dự mà Cựu Thủ Tướng Harper ban cho
Suu Kyi vào năm 2007. Vào đầu tháng này, thành phố Oxford tuyên bố tước giải
thưởng nhân quyền trao tặng cho bà trước đây. Ngoài ra, hầu hết các tổ chức
nhân quyền quốc tế gồm có Amnesty Interational và Human Rights Watch đã chỉ
trích mạnh mẽ vì thái độ lành lùng của bà trước thảm họa của người sắc tộc thiểu
số Rohingya.
Tại sao một biểu tượng nhân quyền
lại có thể nhẫn tâm trước một thảm hoạ nhân đạo ngay trên đất nước của mình?
Đây là một câu hỏi chưa có câu trả lời rõ ràng. Khi các thông tấn xã quốc tế bắt
đầu loan tin về cuộc khủng hoảng Rohingya, thay vì thẳng thắn nhìn nhận vấn đề,
bà Suu Kyi đã tố cáo truyền thông quốc tế loan tin thất thiệt. Thậm chí, bà còn
cáo buộc là truyền thông quốc tế làm lợi cho khủng bố. Bà cũng than phiền là
không công bằng khi mọi người kỳ vọng cá nhân bà cũng như Miến Điện phải tìm được
giải pháp tức khắc cho một vấn đề phức tạp liên quan tới người Rohingya. Bà sẽ
không bao giời chấp nhận là nhà nước và quân đội Miến Điện đang thi hành chính
sách thanh lọc chủng tộc đối với người Rohingya ngay cả khi hàng trăm ngàn người
phải bỏ chạy khỏi xứ khi quân đội đốt sạch các ngôi làng nơi họ cư ngụ. Dĩ
nhiên là bà không ra lệnh cho quân đội. Thực quyền vẫn nằm trong tay các tướng
lãnh là cựu lãnh đạo của chính quyền quân phiệt cai trị Miến Điện hơn nửa thế kỷ.
Nhưng ít ra bà vẫn có thể lên tiếng chính thức lên án mọi tội ác diệt chủng hoặc
chống nhân loại do một số phần tử quân đội gây ra. Nhưng bà đã không làm điều
đó.
Thật ra, Suu Kyi có lập trường nhất
quán đối với người Rohingya. Bà chưa bao giờ bày tỏ thái độ cảm thông với họ
như là nạn nhân của sự xâm phạm nhân quyền và phân biệt đối xử. Trong chiến dịch
tranh cử vào năm 2015, bà tránh né thảo luận vấn đề khi báo chí ngoại quốc đặt
câu hỏi về quan điểm của bà đối với vấn nạn người Rohingya. Tuyệt đại đa số
thành viên của Liên Đoàn Dân Chủ Miến Điện mà bà lãnh đạo không coi người
Rohingya là một thành phần dân tộc của Miến Điện mà đơn thuần chỉ là những người
di dân lậu. Họ cũng chẳng quan tâm gì đến các cuộc càn quét bạo lực mà người
Rohingya phải gánh chịu. Có nghĩa là sẽ không có một lợi ích chính trị gì nếu
không muốn nói là sẽ bị mất phiếu nếu Suu Kyi lên tiếng bênh vực cho người
Rohingya. Suu Kyi bây giờ không cần giữ hình ảnh thánh thiện của một biểu tượng
nhân quyền vì hiện nay bà là một chính khách phải đương đầu với thực tế của
chính trường như mọi chính khách khác.
Thật ra là vào tháng 9 năm ngoái,
Suu Kyi đã bổ nhiệm Kofi Annan, Cựu Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc chỉ đạo một ủy
ban nghiên cứu và đưa ra một số giải pháp xử lý vấn nạn Rohingya. Ủy ban đưa ra
một số đề nghị tạm thời vào tháng 3 năm nay và trao cho chính quyền Miến Điện bản
báo cáo sau cùng vào ngày 23/8/2017. Chính quyền Miến hứa là sẽ nghiêm túc cứu
xét đề nghị của Ủy Ban nhưng chỉ hai ngày sau thì có các cuộc tấn công của ARSA
vào tiền đồn dẫn đến sự trả đũa quá mức của quân Miến.
Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, cuối
cùng rồi bà Suu Kyi cũng đã đọc một bài diễn văn dài hơn 30 phút bằng tiếng Anh
tại Naipidaw vào ngày 19/9 vừa qua, chính thức bày tỏ quan điểm của bà về vấn nạn
Rohingya. Trong bài diễn văn này, bà lên án mọi hình thức vi phạm nhân quyền
nhưng không đá động gì tới thảm họa của hàng trăm ngàn người Rohingya. Bà cũng
hứa là những người tỵ nạn sẽ được quay về sau khi trải qua một tiến trình thanh
lọc. Tuy nhiên, Amnesty International cho rằng bài phát biểu của bà hàm chứa
“phân nửa sự thật” và đổ lỗi cho nạn nhân cũng như làm ngơ trước những hành động
tội ác chống nhân loại của quân đội Miến.
Không chỉ có Miến Điện với đa số
dân chúng Phật Giáo mà hầu như cả thể giới đều không mấy quan tâm đến thảm họa
của người Hồi Giáo Rohingya. Khi nói tới người Hồi Giáo hiện nay thì người ta
liên tưởng đến những phần tử khủng bố. Các giá trị nhân đạo và nhân quyền hình
như chỉ áp dụng cho ‘phe ta’. Trùng với sự trỗi dậy của chủ nghĩa dân túy mà Tổng
Thống Donald Trump là biểu tượng, thế giới dường như đang chia thành hai cực:
chánh và tà. Chỉ có ‘danh môn chính phái’ mới có quyền con người. Thành phần
‘tà ma ngoại đạo’ thì có thể bị giết thẳng tay. Tứ vô lượng tâm từ, bi, hỷ, xả
của Phật Giáo Miến Điện không áp dụng đối với người Hồi Giáo. Các nguyên tắc và
chuẩn mực đạo đức, luân lý ngày càng lỏng lẻo và được áp dụng một cách chọn lọc
và có điều kiện.
Có lẽ đó cũng là lý do tại sao thế
giới không cảm thấy có gì ái ngại khi Tổng Thống Trump đe dọa trước Đại Hội Đồng
Liên Hiệp Quốc là sẽ tiêu diệt và xóa sổ hết 26 triệu người dân Bắc Hàn nếu Kim
Chánh Vân dại dột nổ súng trước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét