Ông Hiroaki Honjo,
Tổng giám đốc Công ty Xăng dầu IQ8 cúi đầu chào khách tại trạm xăng dầu Thăng
Long
Động tác cúi chào khách hàng Việt
Nam của một tổng giám đốc người Nhật đã và đang tiếp tục mang lại hiệu quả vô
cùng to lớn cho doanh nghiệp của ông. Những ngày này, bộ phận marketing của ông
chắc chắn vô cùng hào hứng thu thập và phân tích thông tin về chúng ta.
Để khách hàng tiềm năng nhận biết
một thương hiệu trong một thị trường mới, nhiều nhà đầu tư phải chi hàng trăm
triệu đôla Mỹ và họ phải truyền thông trong một khoảng dài, có khi nhiều năm.
Tôi dám chắc rằng ông và cộng sự
không thể ý thức trước may mắn này. Người Nhật Bản không thể tưởng tượng được động
tác cúi chào thường ngày của mình đã ấn tượng người Việt Nam đến thế. Ngay lập
tức trên khắp các diễn đàn, các kênh truyền thông, quán nước vỉa hè, từ phóng
viên đến người dân, họ ngạc nhiên, tranh cãi, rồi còn chửi nhau… ngu nữa.
Đặc biệt, báo Dân Trí còn cử
phóng viên vào Tọa đàm về kinh tế vĩ mô quý 3 do Viện Nghiên cứu Kinh tế và
Chính sách (VEPR) để phỏng vấn các chuyên gia Việt Nam về cái ông Nhật cây xăng
lạ lùng đó.
Có thể nói không ngoa rằng động
tác cúi chào của ông ta có giá hàng triệu đôla.
Chuyện lạ thường bắt đầu từ chuyện
lạ
Rất lâu rồi, tục ngữ miền Bắc có
câu đầy ý nghĩa, “Lời chào cao hơn mâm cỗ”. Thế mà nay, những con người nơi đây
hầu như quên lãng. Chúng ta đã quen với những ánh mắt lạnh nhạt, hờ hững, thậm
chí không thèm nhìn công dân của cô nhân viên phường, của người thu tiền điện…
Chúng ta đã quen với “phương châm bán hàng” nức tiếng bún mắng cháo chửi.
Người Hà Nội giờ đây rất hà tiện.
Ít cảm ơn và xin lỗi. Có khi nào bạn tự hỏi, chúng ta chào nhau có ít không và
tại sao lại thế?
Con người thường chỉ làm những gì
mình muốn. Nếu không muốn, sao có thể chào thường xuyên và chào tự nhiên. Nếu
không vui và không muốn làm người khác vui, bạn không thể mỉm cười với mọi người.
Nếu tâm niệm rằng, lời chào hoặc cúi người thấp xuống để chào là phiền toái, hạ
thấp mình, không cần thiết, chúng ta không chào được đâu. Tâm thế của người Nhật
khác với người Việt lắm.
Sẽ còn ngạc nhiên
Tồn tại trong bao cấp kéo dài,
kinh doanh trong cơ chế xin – cho, khái niệm khách hàng rất mù mờ. Điều đó
không có đất sống trong nền kinh tế thị trường. Với người Nhật, từ lãnh đạo đến
nhân viên, họ hiểu rằng, khách hàng mới là người trả lương. Khách hàng là quan
trọng nhất, họ không có đủ dũng cảm đuổi khách như ta.
Đến nước Nhật, bước vào quán, hầu
hết du khách không khỏi ngỡ ngàng, nhiều khi áy náy, khi những cô gái phục vụ
quỳ xuống, lắng nghe, mỉm cười và ghi chép thực đơn. Đúng yêu cầu của khách
hàng luôn luôn là đòi hỏi quan trọng nhất họ phải hoàn thành. Nhưng họ không
bao giờ quên chứng tỏ sự tôn trọng, quan tâm khách hàng ngay lập tức, từ khi có
mặt cho đến lúc ra về.
Trở lại câu chuyện giám đốc Nhật
và cây xăng, hãy chờ đợi thêm những ngạc nhiên đang tới. Xăng có lẽ là đong đủ
đấy.
Có đúng yêu cầu của bạn không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét