Đứa em ở quê gọi điện vào nói
trong nghẹn ngào… anh ơi vỡ đê, mất hết rồi, mất hết thực sự rồi. Tôi lặng người,
có cái gì đó nhói đau tột độ. Quê tôi, Thanh Hoá thực sự tan hoang vì mưa lũ.
Mấy ngày vừa qua, trên các phương
tiện thông tin đại chúng tràn ngập những hình ảnh về tình hình mưa lũ ở các tỉnh
Thanh Hoá, Yên Bái, Hoà Bình. Tính đến thời điểm hiện tại, Hoà Bình có 40 người
chết, 22 người mất tích, Yên Bái có 20 người chết và mất tích, Thanh Hoá có 17
người chết và mất tích. Chưa dừng lại ở đó, con số thiệt hại về người tăng lên
theo từng giờ, từng ngày. Còn thiệt hại về tài sản hiện chưa định được.
Nếu mùa mưa lũ năm ngoái, hình ảnh
một con bò ở xóm Cồn Vang, xã Văn Hóa (Tuyên Hóa, Quảng Bình) bị chìm trong nước
lũ, chỉ còn lỗ mũi và đôi mắt gây xúc động mạnh thì năm nay là hình ảnh đàn lợn
ngàn con chết nổi lềnh bềnh tại một trại lợn ở huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá
(nguồn báo Nông nghiệp).
Có lẽ, khi xem clip 4.000 con lợn
bơi loay hoay trong nước lũ một cách tuyệt vọng, bất kỳ ai cũng không nén nỗi
chua xót. Tiếng kêu thất thanh nghe đến rợn người. Với người nông dân nuôi lợn,
đây là cơn ác mộng. Đầu năm nuôi lợn, giá thấp “lỗ”, trại lợn mới xây cả vài
trăm triệu đồng, bỏ không đành, vay tiền ngân hàng đầu tư lại từ đầu với hi vọng
“giá lợn tăng” để gạc lại ít vốn. Canh bạc thật mạo hiểm, nhưng không có lựa chọn
nào khác. Giờ thì lũ lụt tất cả trôi theo con nước, không xót sao được. Nước ngập
khắp nơi, đến người còn không có chổ mà trú ẩn thì nói gì đến gia súc.
Thiên tai triền miên, với những
người nông dân, họ lấy gì để bù đắp cho những mất mát về kinh tế như vậy ? Biết
bao người, biết bao gia đình gom góp tích luỹ để rồi mưa lũ cuốn trôi tất cả ?
Lỗi tại ai, tại ông trời ?
Yên Bái, tiếng kêu cứu tuyệt vọng
của một đứa trẻ trong đêm tối, cây cầu sập bất ngờ, 1 phóng viên và 3 người dân
bị nước lũ cuốn trôi. Hoà Bình, 1 trưởng xóm bị chôn vùi khi đi kêu gọi người
dân chạy lũ, 3 đứa con trở thành trẻ mồ côi bố, một vụ sạt lỡ vùi lấp 7 căn nhà
và 18 người. Thanh Hoá, 2 cán bộ biên phòng trên đường đi phòng chống lũ bị nước
cuốn mất tích, gia súc, gia cầm chết la liệt.
Quê hương, đất nước vì đâu nên nỗi?
Đúng là đại hoạ, nhân tai rồi
thiên tai cứ thay nhau tàn phá đất nước như thế này biết khi nào mới hết nghèo.
Năm trước thì thảm hoạ Formosa Hà Tĩnh huỷ diệt biển miền trung. Mưa lũ cộng với
việc thuỷ điện miền trung xả lũ gây thiệt hại lớn người và của. Năm nay, bão số
10 tàn phá chưa kịp phục hồi, giờ lại mưa lũ càn quét. Ây vậy, những người đứng
đầu nhà nước vẫn cứ tự hào. Nào là, thế nước đang lên, dân tộc ta đi không gì cản
nổi, đất nước có bao giờ được như thế này…
Chúng ta thời ơ với chính trị, né
tránh những vấn đề của đất nước vì nhầm tưởng chính trị không liên quan đến
mình. Nhưng thực tế chính trị lại tác động đến hầu hết các mặt của đời sống
kinh tế xã hội. Khi những cánh rừng bị chặt hạ, chúng ta im lặng. Khi những đập
thuỷ điện được xây dựng chúng ta không phản đối. Hàng ngàn tỷ đồng xây tượng
đài thay vì đầu tư xây dựng cơ sở vật chất phục vụ dân sinh chúng ta không ý kiến…
Và chính lúc này đây, chúng ta đang phải trả giá cho sự im lặng đó.
Và hôm nay, chúng ta tiếp tục im
lặng, trong tương lai cái giá phải trả sẽ còn đắt hơn.
Dương Ngạn
P/s: Nói lại bảo mê tín, phản động,
bôi nhọ, nói xấu. Nhưng vì trùng hợp nên không thể không suy nghĩ, Hội nghị
trung ương 6 vừa kết thúc “tốt đẹp” thì thiên tai đã ập xuống đầu dân. Có phải
nghịch thiên nên mới có hoạ lớn như vậy ? Nghẫm lại, Thanh Hoá, Yên Bái là bị nặng
nhất. Không biết, cô hot girl xứ thanh Trần Vũ Quỳnh Anh đang ở có nước ngoài,
anh Quý giám đốc sở Yên Bái ở trong biệt phủ triệu đô có thấu cảm cho dân chúng
?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét