
Đám tang tập thể những người bị
chết vì sạt lở đất hôm 12/10 tại Hòa Bình. Ảnh: Báo PLTP
Ở trên xứ thiên đường này, không
cần quá nhiều góc ảnh và mất quá nhiều thời gian để có thể chộp lấy được những
khoảnh khắc rất đỗi bi thương của những thân phận người. Và cũng không thiếu cảnh
những kẻ giàu sang trên sự hoang tàn và kiệt quệ của quê hương.
Những mảnh đời vất vưởng và bi ai
thì nhiều vô số, những đứa trẻ không quần, không áo, không trường, không lớp.
Những hình hài lớn lên trong sự bỏ mặc của những bàn tay tàn phá chính đất nước
mình. Những gia đình nghèo nàn, thiếu chất sống, cả tinh thần và vật chất.
Bao nhiêu dự án, tài nguyên, bấy
nhiêu rủi ro và nguy cơ đẩy con người tới tai hoạ trong những mưu tính đầu tư
và khai thác, một cách bất chấp.
Bao nhiêu kẻ thao túng và vơ vét
tài sản rồi rời bỏ đất nước tìm kiếm cuộc sống sung túc và an toàn nơi khác, bỏ
lại Tổ quốc ô nhiễm, nghèo nàn dần đi và con người sống trong cảnh giành giật
nhau từng chút lợi ích mà không chịu bồi đắp lại cho con người và quê hương.
Không phải chỉ vài trận mưa, lũ,
sạt lở mới khiến chúng ta lao đao và khốn đốn, mà nhờ nó ta mới biết con người
chúng ta là những kẻ yếu thế thế nào trước thiên nhiên và trước những biến động,
sự cố mà thực ra chính chúng ta là một phần đóng góp vào đó hậu quả mà mình phải
đối diện một cách liên tiếp. Chúng ta là những kẻ không có phương cách vì sống
nay đây mai đó, tạm bợ, được ngày nào hay ngày đó, không có kế hoạch cho tương
lai và những tai ương. Chúng ta vui vẻ qua ngày đoạn tháng, vơ vét tiền bạc tài
nguyên làm mục đích sống, phô bày sự xa hoa và lấy sự đẳng cấp để phân hạng người
trong xã hội. Chúng ta chẳng để lại gì cho con cái và mai sau, chúng ta sống rất
tàn ác với nhau và với các thế hệ con cháu mình. Chúng ta cứ an nhiên sống và
tìm kiếm lợi ích ngắn hạn và tìm cách chạy trốn khi xã hội trở nên suy cấp và bất
an.
Chúng ta đã sản sinh ra những thế
hệ người đáng thương, vị kỷ và hèn nhát, chỉ có né tránh và trốn chạy làm
phương cách sống an lành. Và nếu có, sẽ đổ vấy việc xây dựng hoặc trách nhiệm
kiến thiết “cho người khác”.
Và mỗi khi thiên tai, hay nhân
tai ập đến, chúng ta chết chìm trong nó và hoảng sợ mà không có thiết sách đối
phó và làm nó trở nên an hoà.
Rừng bị cạo trọc, nhà máy thuỷ điện
mọc lên khắp các thượng nguồn, các nhà máy công nghiệp vô tư xả thải ra khắp
các nguồn nước, đất và không khí trong lòng tổ quốc chúng ta. Ngay cả môi trường
giáo dục và thông tin cũng trở nên hỗn loạn vô phương cách cứu chữa. Văn hoá,
tâm linh và tôn giáo đều nhuốm màu thương mại hoặc bị lợi dụng làm những trò lố
bịch hại người, khiến dân chúng u mê vào thần thánh, tâm linh, chẳng màng tới
luật pháp mà hành xử. Những con người tụ tập rượu bia hô hào khắp các quán nhậu,
trên những đau thương chết chóc của những người khác.
Nếu cứ sống trong sự bỏ mặc cho
những kẻ tham lam hoành hành và chúng ta vô tư sống bên cạnh rất nhiều những bi
ai, mất mát và khổ nạn của đồng loại thì chúng ta như những kẻ vô loài, tự sát
hại tương lai và cuộc sống của chính mình.
Không phải là chuyện của cơn lũ,
mà là chuyện gây nên bởi sự ngu dốt và tham lam của con người. Tham lam một
cách tàn ác, không trừ bất kể ai và bất kể thứ gì để chiếm đoạt lợi ích, cả con
người và tự nhiên, cả hiện tại và tương lai.
Những nén hương thắp cho từng cây
rừng, cũng là những nén hương dành cho những mộ phần của tương lai thế hệ sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét