
Nếu để ý người ta thấy là ông Nguyễn Phú Trọng đã dùng cả hai Hội nghị
Trung ương 5 diễn ra hồi tháng 3, 2017 và Hội nghị Trung ương 6 đang
diễn ra từ mồng 6 đến mồng 10 tháng 10, 2017, để phô trương thanh thế và
nhất là để chứng minh “đánh tham nhũng thật.”
Ông Trọng biết rất rõ là những gì mà Trung ương đảng CSVN thảo luận
và quyết định trong hai Hội nghị này sẽ chẳng ai quan tâm vì trong thực
tế nó không thay đổi gì tình trạng tồi tệ của xã hội Việt Nam hiện nay,
nhưng người ta nhớ nhất chính là việc lột chức Ủy viên Bộ chính trị và
Bí thư Thành ủy Sài Gòn của ông Đinh La Thăng ở Hội nghị 5 và lột chức
Ủy viên Trung ương đảng và Bí thư Thành ủy Đà Nẵng của ông Nguyễn Xuân
Anh ở Hội nghị 6.
Ông Đinh La Thăng bị kết tội về các sai phạm tại Tập Đoàn Dầu Khí từ
2009 đến 2015, gồm thiếu trách nhiệm của dàn lãnh đạo PVN (Petro
Vietnam) trong việc chỉ đạo, kiểm tra giám sát, quản lý người, đặc
biệt là trong công tác luân chuyển cán bộ đối với các cá nhân gây thua
lỗ, hoặc vi phạm pháp luật.
Ông Nguyễn Xuân Anh bị kết tội về các sai phạm tại Thành Ủy Đà Nẵng
từ 2015 đến 2017, gồm vi phạm nguyên tắc tổ chức sinh hoạt đảng; vi phạm
Quy định về những điều đảng viên không được làm; vi phạm quy định về
trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ
chốt các cấp; vi phạm tiêu chuẩn cấp ủy viên.
Cách
nay vài năm, những sai phạm nói trên đã từng xảy ra ở nhiều cơ quan,
đảng ủy nhưng nhận kỷ luật ở mức “khiển trách” hoặc cao lắm là “cảnh
cáo”. Chính vì thế khi hai ông Đinh La Thăng và Nguyễn Xuân Anh bị lột
chức đã có nhiều quan chức của chế độ tỏ vẻ kinh ngạc và cho là chưa hề
xảy ra trong nội bộ.
Trong các chế độ độc tài đảng trị, mặc dù sinh hoạt đảng dựa trên
nguyên tắc dân chủ tập trung, cá nhân phụ trách; nhưng mọi quyết định
trong nội bộ đều phải thông qua sự đồng ý hay phê chuẩn của cấp cao hơn,
thường là Ban tổ chức Trung ương hoặc là Ban bí thư. Đó là chưa nói đến
sự “soi mói” của Ủy ban kiểm tra trung ương.
Ngoài ra, những cán bộ ở cấp Bí thư Tỉnh hoặc cấp Bộ trở lên nằm
trong diện quản lý của Ban bí thư và Bộ chính trị về tư tưởng lẫn công
tác. Nếu có những sai phạm được phát hiện hoặc được ai đó báo cáo, thì
Ban bí thư hoặc Bộ chính trị “bật đèn xanh” cho Ủy ban kiểm tra trung
ương nhập cuộc.
Đó là nói về nguyên tắc. Trong thực tế vận hành giữa các phe nhóm ở
trong đảng, người ta đã có một quy luật bất thành văn là “tương nhượng”,
tức là dựa vào nhau để cùng tồn tại trong từng giai đoạn cầm quyền giữa
các phe.
Cứ mỗi năm năm, các phe sẽ thỏa hiệp nhau 4 ghế quan trọng gọi là Tứ
Trụ (Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội) để chia
quyền lực, và phe nắm ghế Tổng bí thư được coi là mạnh nhất vào thời kỳ
đó.
Sự thỏa hiệp này bắt đầu thành hình từ thập niên 60, dưới thời ba phe
Lê Duẩn (Tổng bí Thư), Trường Chinh (Chủ tịch nước), Phạm Văn Đồng (Thủ
tướng) nắm quyền sinh sát trong nội bộ một thời gian dài.
Nhưng đến năm 2011, sự “tương nhượng” nội bộ đã bị phá vỡ khi cả
Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đều muốn tranh ghế Tổng bí thư trong
Đại hội 11 (1/2011). Cuối cùng, Nguyễn Phú Trọng, lúc đó là Chủ tịch
Quốc hội – phe yếu nhất vào lúc đó, được dàn xếp đưa lên làm Tổng bí thư
như vị trí trái độn.

Từ năm 2011 trở đi các phe trong Tứ Trụ gồm Nguyễn Phú Trọng (Tổng bí
thư), Trương Tấn Sang (Chủ tịch nước), Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng),
Nguyễn Sinh Hùng (Chủ tịch Quốc hội). Trong tứ trụ này lại chia làm
nhóm. Nhóm Trọng – Sang luôn luôn ở thế đối nghịch và tìm cách hạ bệ
nhóm Dũng – Hùng vì nắm quá nhiều quyền bên chính phủ và bộ máy kinh tế.
Có thể nói là với đội hình tứ trụ từ năm 2011 trở đi, quyền lực của
phe Tổng bí thư mà cụ thể là Nguyễn Phú Trọng có lúc thua xa quyền lực
của phe Thủ tướng mà cụ thể là Nguyễn Tấn Dũng. Lý do là vào lúc đó, ông
Nguyễn Tấn Dũng được Bộ chính trị của nhiệm kỳ X (2006, dưới thời Nông
Đức Mạnh làm Tổng bí thư) phân công phụ trách bốn lãnh vực công tác quá
lớn: kinh tế, đối ngoại, an ninh và phòng chống tham nhũng.
Nắm trong tay 4 lãnh vực này, nhất là tổng chỉ huy các ngành kinh tế
và phòng chống tham nhũng từ năm 2006, nên ông Nguyễn Tấn Dũng đã coi
thường nhóm Trọng – Sang. Ngoài ra, vào lúc đó, ông Nguyễn Tấn Dũng lại
được sự “hậu thuẫn” của nguyên Ủy viên Bộ chính trị kiêm Chủ nhiệm Ủy
ban kiểm tra trung ương đảng Nguyễn Văn Chi (nhiệm kỳ 2006-2011) nên đã
giúp ông Dũng củng cố thế lực trong suốt 10 năm (2006-2016).
Chính vì thế sau khi loại được ông Nguyễn Tấn Dũng, giành ghế Tổng bí
thư trong Đại hội 12 vào tháng 1, 2016, ông Nguyễn Phú Trọng đã dùng
chiêu bài “chống tham nhũng” để phục thù phe nhóm ông Dũng và các đồng
minh của ông ta.

Việc ông Trọng cho bắt Trịnh Xuân Thanh, tước chức Bộ trưởng Công
thương của ông Vũ Huy Hoàng, tước chức Thứ trưởng Bộ công thương của bà
Hồ Thị Kim Thoa, lột chức Đinh La Thăng là nhắm vào phe ông Dũng. Còn
ông Trọng cho lột chức Nguyễn Xuân Anh ở Đà Nẵng là nhắm vào ông Nguyễn
Văn Chi, đồng minh của ông Dũng khi còn là chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra
trung ương (2006-2011).
Trong trận chiến này, ông Nguyễn Văn Chi là đau nhất khi đứa con quý
tử bị ông Trọng lột chức, đuổi ra khỏi Trung ương đảng với những tội chỉ
ở mức cảnh cáo. Cuộc đời chính trị của Nguyễn Xuân Anh đã chấm dứt và
đó là lý do mà Nguyễn Văn Chi sẽ phải liên kết với phe ông Dũng để trả
thù cho con.
Nhìn vấn đề như vậy, ta mới thấy rằng ông Trọng thật sự đã sa lầy
trong trò chơi chống tham nhũng của ông ta, khi dùng chính Hội nghị
trung ương để tuyên án những đàn em địch thủ của mình mà không quan tâm
gì đến các vấn đề khủng hoảng của đất nước.
Chờ xem sự phản công của liên minh Nguyễn Tấn Dũng – Nguyễn Văn Chi trong Hội nghị đại biểu giữa nhiệm kỳ vào năm 2018.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét