
Ảnh. HSP, ảnh chụp 1988. Ảnh LPK
Tôi mượn cụm từ “Thầm lặng hy sinh” của trang mạng Bauxite
(15.10.2017) chia buồn với tiến sỹ Hà Sỹ Phu về sự ra đi của chị Đặng Thị Thanh
Biên, người bạn đời của ông, làm đầu đề cho bài viết này.
Năm 1988, sau khi vô tình đọc được bài tiểu luận “Dắt tay
nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” in rô-nê-ô ký tên Hà Sỹ Phu, ở Đà
Lạt, tôi bất ngờ quá và muốn lên ĐL gặp tác giả xem con người này “mặt ngang
mũi dọc” như thế nào. Tôi xin đi theo đoàn công nhân chăn heo của Xí nghiệp
Liên hợp chăn nuôi tỉnh Tiền Giang đi thăm quan Đà Lạt năm đó. Giám đốc xí nghiệp
là anh Năm Phước đồng ý cho tôi đi không mất tiền với tư cách là một nhà báo của
cơ quan ngôn luận TW thường trú tại Đồng bằng sông Cửu Long, đi quan sát…
Anh Tụ ( Nguyễn Xuân Tụ), tên thật của HSP, là một người thấp,
nhỏ, để ria mép, tính cách hiền hậu, ôn hòa rất dễ gần, dễ mến. Tôi lúc đó cứ
suy nghĩ miên man, không hình dung ra một con người dáng vẻ bề ngoài thế này…lại
có một tư duy sắc sảo, quyết liệt đến thế ? Chị Biên vợ anh là một phụ nữ cao lớn,
vẻ mặt phúc hậu, ít nói. Chị lặng lẽ rót thêm nước sôi vào bình trà cho chồng
tiếp người khách…không mời mà đến là tôi (!) Lúc đó anh chị có một cái “quán
cóc” bán những đồ lặt vặt như bánh kẹo, mỳ gói, nước ngọt…ngay tại nhà.
Từ đó, cứ cách vài năm tôi lại đi Đà Lạt một lần và lần nào
cũng đến thăm vợ chồng H.S.P. Cho đến khi anh HSP trở thành một “thế lực thù địch”
có tên tuổi trong hàng ngũ những người đấu tranh dân chủ ở VN thì tình hình có
khác…Chị Biên càng lặng lẽ và ít nói. Trong ánh mắt của người phụ nữ này tôi đọc
được những suy nghĩ nung nấu, mặc dù chị vẫn ân cần, niềm nở với những người bạn
của chồng từ bốn phương trời của đất nước đến thăm anh. Một lần, lúc HSP đang bị
truy bức quyết liệt, tôi mạnh dạn hỏi anh, tình hình thế nào? Anh kể: “Bọn du
côn giả vờ đánh nhau trước cửa nhà tôi. Chúng chọi đá vào nhau, và, chủ yếu là
ném đá vào cửa hàng của vợ chồng tôi. Một viên đá “lạc” vào trúng đầu vợ tôi,
máu me be bét! Tôi phải vội băng bó cho bà ấy (!) Tôi định xông vào hỏi thăm chị
Biên, nhưng nghĩ kỹ, lại thôi. Tôi hỏi anh HSP: Sau đó chị ấy thế nào? Anh Phu
trả lời: Vẫn lặng lẽ và lì hơn trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Trước khi ra về,
tôi xuống bếp chào chị Biên. Chị nói: Lần nào lên ĐL anh cũng đến thăm nhà em,
quý hóa quá! Năm 1996, anh HSP lãnh án tù 1 năm. Lúc về đến Tân Sơn Nhất , anh
còn ở lại khách sạn sân bay, nhà thơ Hoàng Hưng còn gọi điện báo cho tôi cả số
điện thoại khách sạn anh ở. Tôi gọi điện đến. Từ đầu giây đằng kia một người
đàn ông hỏi: Muốn gặp ai? Tôi trả lời muốn gặp Tiến sỹ Nguyễn Xuân Tụ, bạn tôi,
vừa đi tù về (!) Hỏi: Để làm gì? Tôi trả lời, để mời anh Tụ về nhà tôi nghỉ it
bữa cho khỏe trước khi về Đà Lạt (!)Tôi cố tình “mời” như vậy biết rõ đây là lời
mời rất vô duyên! Nhưng để anh Tụ và mọi người thấy anh không bao giờ cô đơn cả!
Anh Tụ trả lời: Cảm ơn LPK, nhưng mình nhớ vợ lắm, phải về ngay! Bất cứ một người
đấu tranh dân chủ nào ở VN, cũng có một hậu phương vững chắc là những người vợ
“thầm lặng hy sinh” như thế để vững tâm trên con đường mình đã chọn. Hơn ai hết,
người vợ sống bên chồng, hiểu rất rõ chồng mình đã làm gì, vì cái gì, anh ta sống
ra sao, nhân cách thế nào để mà vững tâm làm chỗ dựa vững chắc cho chồng. Chị
Biên là một người vợ như thế. Những lần tôi thăm HSP sau này, anh cho biết,
hàng xóm, bà con trong khu phố, sau nhiều năm đã hiểu anh, họ chào hỏi anh khi
gặp và vui vẻ với anh. Tôi đã nhiều lần “phỏng vấn” nếu có dịp tiếp xúc với cán
bộ, đảng viên, thậm chí cả những người có chức sắc ở Đà Lạt. Họ đều cảm phục vợ chồng
HSP. Có người còn cho tôi hay, nhiều lần nhà nước muốn cấp nhà cho anh, nhưng
anh không nhận. Lý do: “nhà ít người !” Tôi muốn viết ra điều này để nhà cầm
quyền biết rằng, lòng người là như thế. Phải lắng nghe từ nhiều phía. Đừng chỉ
tin vào những “báo cáo” của cấp dưới, chỉ muốn thăng quan tiến chức và nói cho
vừa lòng cấp trên (!) Lần cuối tôi đến thăm chị Biên (2015), vì biết chị đã yếu,
không ngồi dậy được. Tôi đem một chút quà nhỏ, anh HSP đưa tôi vào tận giường
thăm chị… Thôi, tôi không viết được nữa rồi vì…mắt đã nhòe lệ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét