Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

Bác Trọng bảo "từ nay trở đi"

Một thường dân Nam bộ thôi



Ý nghĩa cụm từ "Từ nay về sau" trong bài phát biểu kết thúc Hội Nghị Trung Ương 6 liệu có là lối thoát cho Tổng Trọng trong thế đang lúng túng xà wần không biết làm sao để chống tham nhũng. Liệu nó là một lý lẽ mà các đảng bộ đang trốn dưới cái hầm chống bom tên Chỉ Thị 15 thêm an toàn?

Các báo Việt Nam đăng “trong phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 6, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu rõ, từ nay trở đi, bất cứ trường hợp nào vi phạm kỷ luật thì chúng ta phải xử lý nghiêm, làm nghiêm từ trên xuống dưới để giữ vững kỷ cương, kỷ luật của Đảng, để lấy lại lòng tin và tình thương yêu, quý trọng của nhân dân.”

Cụm từ “từ nay trở đi” mang một ý nghĩa áp dụng thật to lớn. Điều đó cũng có thể có nghĩa là “từ nay trở về trước” ta sẽ không tính tới đồng thời cũng thể hiện sự bất lực của ông Trọng không đủ tài, trí và lực để tiến công vào thành trì của phe nhóm lợi ích và tham nhũng. Nói cách khác ông đã chịu thua và làm lơ để chờ ngày phủi tay về nhà, phủi chân lên bàn thờ - chuyện chống tham nhũng để đời sau lo.

“Từ nay trở đi” cũng có nghĩa là các vụ biệt phủ, tham nhũng, “cố ý làm trái” hay mới đây là “vụ chi 1.5 triệu USD để mua ghế ĐBQH” hay cả tội tày trời của Đinh La Thăng sẽ thuộc quá khứ không nói đến nữa. Hãy chờ xem.

Nhiều năm trước đây, tôi nhớ đã đọc đâu đó chuyện phó Thủ Tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ đã hiến kế cho lãnh đạo Công Sản về vấn đề tham nhũng “Bảo với họ, thôi nha, mấy ông mấy bà ăn đủ rồi, chuyện trước đây bỏ qua không tính tới, nhưng từ nay về sau …” đại khái là như thế. Đề xuất này cũng không khác gì “từ nay trở đi” của ông Trọng.

Như mọi người đều đã biết, ông Nguyễn Cao Kỳ từng là Thiếu Tướng, Tư Lệnh Không Quân, Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, Phó Tổng Thống của chính thể Việt Nam Cộng Hoà trước năm 1975.

Sau gần 30 năm sống cuộc đời tị nạn tại Hoa Kỳ, cách đây không lâu ông đã trở về Việt Nam và đã được nhà cầm quyền hiện nay tiếp đón khá ân cần.

Sự trở về Việt Nam của ông Kỳ đã tạo ra một nguồn dư luận phê phán việc làm này của ông, người đồng tình, người chỉ trích, mỗi lập trường đều đã nêu ra những lập luận khá vững chắc để bảo vệ ý kiến của mình.

Trong một sự tình cờ, nhân chuyến đi làm công tác từ thiện hằng năm, chúng tôi đã gặp được ông Kỳ ở Sài Gòn. Vì có sự quen biết từ trước, nên ông Kỳ đã đồng ý dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn khá dài với hơn 3 giờ đồng hồ.

Rất nhiều vấn đề đã được người phỏng vấn nêu ra, tất cả mọi chi tiết ông Kỳ đều trả lời trong một tư thế khá thoải mái, cặn kẽ.

Là những người làm báo chuyên nghiệp, trước những thông tin khá hấp dẫn, nhất là lại được cung cấp từ một nhân vật có thể nói là cao cấp nhất hiện nay của chế độ VNCH còn tại thế nên chúng tôi đã thực hiện và lần lượt cho loan tải chi tiết của cuộc phỏng vấn đặc biệt này, vì đây là một cuộc phỏng vấn mới nhất và chi tiết nhất của báo chí mà ông Kỳ đã trả lời kể từ khi ông trở về Việt Nam.

Khi đến tìm một người bạn đang trú ngụ trong khách sạn Sheraton Sài Gòn, tôi nhìn thấy một người đàn ông dáng người mảnh khảnh, mặc quần áo thể thao đang bước ra khỏi khu mặt tiền của khách sạn.

Thấy quen quen, tôi bước gần lại để nhìn cho rõ hơn, và người ấy không ai khác, chính là cựu phó Tổng thống VNCH, ông Nguyễn Cao Kỳ với bộ râu cá biệt, đã một thời được báo chí Sài Gòn gọi là 'Phó vương Râu kẽm'

Tôi lên tiếng chào thân mật. Ông khựng lại như để coi người đối diện là ai. Tôi nói, là người đã từng đến thăm ông hai lần ở Mỹ, cách đây cả chục năm. Ông chưa nhớ ra, nhưng khi tôi nhắc đến chuyện sau đó đã cùng ông đi ăn phở 'chín nạm gầu' ở tiệm Nguyễn Huệ nơi khu phố Bolsa với Nguyễn Long... thì ông lại nhớ ngay.

Ông đưa tay vồn vã hỏi bây giờ làm gì, có còn làm báo không? Tôi nói vẫn còn nhưng đang làm với tờ báo tên khác, ông nói tôi và người bạn đi cùng có rảnh không, đi ra quán ngồi nói chuyện?

Ông Kỳ đưa chúng tôi vào tiệm Phở 24, nằm trên đường Nguyễn Thiệp, bên kia đường đối diện với khách sạn. Quán rất sạch và trang trí theo kiểu tây phương và có máy lạnh, nên khách nước ngoài rất dễ chịu khi giũ bỏ được cái nóng bên ngoài để thưởng thức một tô phở bốc khói ngạt ngào.

Ðược biết chủ hệ thống Phở mang số 24 này là một anh 39 tuổi đã từng du học Úc (con trai của cựu dân biểu thời VNCH Lý Quý Chung), đã mở được nhiều tiệm phở mang cùng số hiệu 24, và rất đông khách nhờ quảng cáo là dùng thịt bò nhập cảng từ Úc.

Hỏi anh bưng phở thì được biết thêm số 24 còn có nghĩa mở cửa 24 giờ, và giá chót là 24 ngàn đồng một tô. Bên hông Chợ Bến Thành cũng có tiệm Phở 2000, do một ông Việt kiều ở Mỹ về mở, tôi đã vào quán này ăn thử thấy cũng tạm được thôi, nhưng có lẽ quán nổi tiếng là vì Tổng thống Bill Clinton khi đến thăm Sài Gòn đã vào ăn tới 2 tô phở ở tiệm này.

Tôi gọi tô tái chín, bạn tôi cũng vậy, riêng ông Kỳ thì gọi 'chín, nước trong', tôi hỏi sao ông không ăn 'tái nạm gầu' như ngày xưa, thì ông nói bụng dạ dạo này chẳng ra làm sao cả, ăn uống phải cẩn thận, và ăn rất ít để 'giữ eo'.

Tôi cười nói, chắc chuyện ấy chẳng hề gì, vì dáng người của ông hiện nay đố ai có thể tìm thấy chút thịt thừa!

Trong khi đang ăn dở dang thì bà Kim, người vợ hiện nay của ông bước vào cùng mấy đứa con. Ông Kỳ nói 'tôi và bà ấy về là tụi nó kéo nhau theo luôn, ồn ào như một cái chợ'. Ăn xong, chúng tôi gọi 3 ly cà phê, trong khi vợ con ông Kỳ kéo nhau đi shop.

Khi tôi đề cập đến chuyện muốn làm một cuộc phỏng vấn với ông, thì ông ngần ngừ suy nghĩ. Ông nói kể từ ngày quyết định trở về Việt Nam, cách đây 2 năm, ông chỉ có một cuộc họp báo duy nhất tại khách sạn Sheraton này, và từ đó đến nay ông không còn muốn dành cho ai bất cứ cuộc phỏng vấn nào khác.

Tôi nhắc đến một vài phát biểu của ông sau này gây tranh cãi ở hải ngoại, ông cho rằng đã bị bóp méo đến độ ông phải lên tiếng cải chính ngay từ trong nước - và ông cho rằng những 'nguồn dư luận không cần thiết này' đã khiến ông không còn muốn tiếp xúc với báo chí.

Nhưng tôi nói với ông rằng, những phát biểu rời rạc của ông trong bữa ăn cũng đã đủ để tôi viết lại, nhưng tôi muốn có một buổi gặp gỡ chính thức để những phần phát biểu của ông được ghi lại rõ ràng - và cũng là cơ hội để mọi người hiểu rõ ông hơn, còn hơn là để những ghi chép không đến nơi đến chốn được phổ biến tới độc giả hải ngoại.

Ông Kỳ sau đó đồng ý, và hẹn với tôi chiều hôm sau tại khách sạn Sheraton, nơi ông đã đặt phòng cả tháng để cùng gia đình đón Tết năm 2006 ở Sài Gòn.

Chiều hôm sau tôi và người bạn quay lại, và có thêm anh bạn giúp quay video nữa. Tôi muốn cuộc phỏng vấn này được ghi hình, vì đỡ tốn thì giờ ghi chép và cũng là một kỷ niệm khi chúng tôi đã ghi lại được những lời tâm sự của một người từng có vị trí cao nhất nhì trong nền Ðệ nhị Cộng hoà Việt Nam.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét