Các
chiến sĩ Bolshevik, đơn vị đầu tiên của Hồng quân và các công nhân nhà
máy "Triangle" cầm súng vào tháng 11 năm 1917 ở Petrograd. Courtesy AFP
Đầu năm nay, Chính quyền Liên
bang Nga không rầm rộ tổ chức lể kỷ niệm ngày tiêu vong của Đế quốc Nga với việc
Hoàng đế Nicolai Đệ Nhị thoái vị trong cái gọi là “Cách mạng Tháng Hai”. Tới cuối
năm, họ cũng khá kín đáo với việc Liên bang Xô viết ra đời với cuộc “Cách Mạng
Tháng 10”. Thật ra, cuộc cách mạng này dẫn tới nhiều thảm họa trên thế giới và
cần được đánh giá lại. Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu việc đó.
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á
Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Thưa ông, cách nay 100 năm, nước Nga có hai biến cố lịch sử khi chế độ Sa hoàng
sụp đổ vào Tháng Hai rồi chế độ cộng sản ra đời vào Tháng 10 năm 1917. Ngày
nay, dường như người dân Liên bang Nga còn phân vân về hai biến cố gọi là cách
mạng trong khi Chính quyền cũng có vẻ kín tiếng về chuyện đó, ông giải thích thế
nào về việc này?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin đề
nghị cách nhìn khác với một giác độ mở rộng hầu chúng ta có thể rút tỉa được
nhiều bài học cho tương lai sau khi nhớ tới hai chuyện. Thứ nhất là chế độ cộng
sản ra đời tại Liên bang Xô viết được các sử gia đánh giá là một tai họa cho
nhân loại vì khiến hơn trăm triệu người thiệt mạng trên thế giới. Thứ hai là Tổng
thống Vladimir Putin của Liên bang Nga từng đánh giá rằng việc Liên Xô tan rã
năm 1991 là một thảm họa. Vì họ khó dung hòa hai điều trái ngược ấy nên chúng
ta hiểu ra sự phân vân của người Nga, phần tôi thì xin được nhìn lại sự thể
trong một viễn ảnh dài.
- Trăm năm trước, một số trí thức
tiến hành một cuộc cách mạng với niềm xác tín nhuốm mùi tôn giáo là từ nay nhân
loại sẽ sống thịnh vượng, bình đẳng và tự do hạnh phúc. Họ lập ra chế độ cộng sản
đầu tiên trên địa cầu, gieo rắc tai ương cho thế giới khiến cả trăm triệu người
chết rồi tự sụp đổ chỉ sau có 74 năm cầm quyền, từ 1917 tới năm 1991 là khi
Liên Xô tan rã. Vì sao lại có hiện tượng lạ lùng này?
Nguyên Lam: Quả nhiên là vì sao lại
có hiện tượng lạ lùng đó, và vì sao ông lại nói tới một số trí thức?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Như mọi khi,
tôi xin nói về bối cảnh sâu xa đã. Chúng ta phải trở ngược về thời gọi là Minh
Triết, Enlightenment hay Siècle des Lumières của Âu Châu mà nổi bật nhất là tại
Pháp từ quãng 1715 tới 1789, là khi có cuộc Cách mạng Pháp. Khi ấy, giới trí thức
ưu tú của nhiều lãnh vực cứ tin vào lý trí và khoa học mà cho là nhân loại có sự
tiến hóa tất yếu đến một kỷ nguyên thái hòa và bình đẳng. Ai thúc đẩy sự tiến
hóa ấy nếu không là giới trí thức, với khí giới hay khí cụ là lý trí? “Chủ
nghĩa duy lý” xuất phát từ đó.
- Khi còn trẻ, tôi cũng tin vậy
và coi triết gia Jean Jacques Rousseau người Thụy Sĩ nổi tiếng tại Pháp là thần
tượng. Sau này, trưởng thành hơn thì mới thấy là từ Rousseau bên cánh tả sẽ xuất
hiện Maximilien Robespierre là trí thức cha đẻ của khủng bố thời Cách mạng Pháp
từ những năm 1793. Nhưng Robespierre chưa thấm gì so với các trí thức hậu duệ
sau này, mà chói lọi nhất Vladimir Lenin. Chuyện này hơi rắc rối nên tôi xin đi
chầm chậm!
Nguyên Lam: Thính giả của chúng
ta không ngờ là từ việc kỷ niệm trăm năm chủ nghĩa cộng sản mình phải trở ngược
lên thế kỷ 18 tại Âu Châu. Xin đề nghị ông
giải thích cho…
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta đừng
quên rằng sau khi tin vào Thượng Đế hay Tôn Giáo, giới trí thức tiến bộ nhất Âu
Châu tin vào lý trí và khoa học, đấy là thời kỳ Minh Triết. Họ gặp hai mâu thuẫn
mà khi đó chưa biết. Vài trăm năm sau thì ta mới biết. Thứ nhất, nếu nhân loại
tất nhiên tiến hóa theo một hướng nhất định thì vì sao còn cần sự hướng dẫn hay
thúc đẩy của trí thức? Câu trả lời là họ mắc bệnh tự sùng bái và phát minh ra
chữ “phản động” để đả kích các tư tưởng khác là đi ngược quy luật tiến hóa. Mâu
thuẫn thứ hai là vì bệnh tự mê đó, giới trí thức tự xưng tiến bộ cần sửa sự tiến
hóa duy lý ấy khi nó tiến theo kiểu gọi là chệch hướng! Tức là họ đi tìm và tạo
ra một sự hợp lý khác, bất chấp thực tế vốn dĩ phức tạp hơn các khái niệm trừu
tượng của họ. Cho nên, đầu nguồn của tội ác cộng sản là sự chủ quan kênh kiệu của
một số trí thức! Nghe cái này thì ai cũng ngỡ ngàng nên tôi mới cần giải thích
chầm chậm!
Nguyên Lam: Nếu vậy, xin ông đi từ
thời Minh Triết và giới trí thức của thế kỷ 18, 19 cho tới chế độ cộng sản…
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tiêu biểu
cho đám trí thức kiêu mạn là Karl Marx của Đức. Ông tưởng nhân loại sẽ tiến hóa
tới chốn thiện mỹ, mọi người sẽ hết bị khan hiếm về kinh tế mà sống thịnh vượng
và bình đẳng trong một xã hội hết còn giai cấp sau một cuộc cách mạng từ hình
thái này lên hình thái khác. Ông tin vào một số lý luận nhiều mâu thuẫn và mường
tượng ra một thời kỳ quá độ, chuyển tiếp, khi giai cấp vô sản tất yếu lập ra nền
chuyên chính. Chuyện ấy không tự động xảy ra và không xảy ra tại Đức là xứ tiên
tiến nhất Âu Châu thời ấy. Nó xảy ra bên Nga nhờ một trí thức khác là Lenin, được
quân Đức đưa về Nga để làm suy yếu Đế quốc Nga giữa Đệ nhất Thế chiến và Lenin
thành cha đẻ của Liên Xô và chế độ cộng sản.
- Có thời gian nhìn lại thì Marx
là trí thức tiên báo điều không tưởng rằng sự tiến hóa tất yếu của nhân loại
theo duy vật sử quan hàm hồ. Lenin mới là loại trí thức siêu hạng của tội ác vì
tiến xa hơn Marx khi chủ trương là không để xã hội vận hành tự nhiên từ chế độ
này qua chế độ khác một cách tiệm tiến mà đề cao việc xây dựng một đảng cộng sản
gồm những tay cách mạng chuyên nghiệp để cướp chính quyền và tiêu diệt mọi giải
pháp cải lương. Không sống trong tháp ngà như Marx, Lenin đi vào hành động và
viết lý luận cho hành động, kể cả và nhất là hành động khủng bố lẫn lối suy
nghĩ là đảng cộng sản phải giữ độc quyền chân lý từ tư tưởng ở trên tới lập trường
chính trị và tổ chức kinh tế ở dưới. Nhưng đến phần tổ chức kinh tế thì Lenin lại
hoang tưởng về khả năng giải quyết nạn khan hiếm khi cho rằng việc quản lý kinh
tế cũng đơn giản như việc phát thơ!
Nguyên Lam: Thưa ông, phải chăng
từ Karl Marx tới Vladimir Lenin thì hai nhà trí thức ấy đã củng cố ách độc tài
và dẫn tới những tai họa của chế độ cộng sản?
Nguyễn-Xuân Nghĩa – Có lẽ sau giới
trí thức ta cần nhìn thấy sự xuất hiện của các tay bá đạo trong bộ máy cộng sản.
Lenin tiến xa hơn Marx mà khi tiêu diệt mọi giải pháp tư tưởng hay chính trị
khác. Vì vậy, khi phe BônSơVích của ông nắm chính quyền là phe MenSơVích vào tù
và sau này, phe Đệ Tam của Cộng sản đã thủ tiêu phe Đệ Tứ cũng của Cộng sản. Đó
là chuyện bên trong. Chuyện bên ngoài là chế độ cộng sản thành hình tại Nga là
nhờ Thế chiến I từ 1914 tới 1918. Trong cuộc chiến giữa Nga và Đức, Lenin được
quân Đức đưa về Petrograd của Nga, nay là St. Petersburg, để loại Đế quốc Nga
khỏi vòng chiến. Nương theo cuộc cách mạng tư sản chống chế độ Sa hoàng vào
Tháng Hai 1917, khi Đế quốc Nga đang kiệt quệ, hạt nhân cộng sản của Lenin cướp
chính quyền trong cái gọi là “Cách Mạng Tháng Mười” và mở ra mấy năm nội chiến
khiến dân Nga chết mấy triệu người. Cách mạng đó không đi theo quy trình tất yếu
như Marx tiên đoán mà là hành động chuyên nghiệp với phương pháp khủng bố. Cái
ác từ đầu nguồn chính là Lenin. Sau đó mới là công trình của Josef Stalin, Mao
Trạch Đông hay các tên đồ tể khác của cộng sản….
Nguyên Lam: Như vậy, phải chăng
lý tưởng ban đầu của chủ nghĩa cộng sản là xây dựng một chế độ hết còn bóc lột
và người người đều có thể làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu như họ nói lại
kết thúc với tàn sát và bóc lột? Thưa ông, phải chăng vì vậy mà cả trăm triệu
người đã chết vì khủng bố, đấu tố và chiến tranh?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta nên
nhớ cộng sản xuất hiện từ các trí thức duy ý chí như Marx, Lenin hay Trotsky,
là tay trí thức đã thành lập Hồng quân Liên Xô rồi bị Stalin ám sát. Từ đám trí
thức có chủ trương nắm quyền tuyệt đối về sau mới có bọn bá đạo lên ngôi bạo
chúa như Stalin tại Nga hay Mao ở bên Tầu. Đám côn đồ ấy chả quan tâm đến giai
cấp hay bóc lột mà chỉ lo cho quyền lực tối cao như mục tiêu hơn là phương tiện.
Họ không lập ra nền chuyên chính vô sản như Marx mơ tưởng mà đặt ách chuyên
chính lên đầu giai cấp vô sản và diệt hết mọi đối thủ ngay trong đảng. Đấy là hậu
quả từ sáng kiến “dân chủ tập trung” của Lenin. Từ trong ra ngoài thì người cộng
sản luôn luôn phát huy tinh thần phản chiến hay ngụy hòa tại các nước khác để
giải giới họ mà vẫn gieo mầm cộng sản và tạo ra chiến tranh ở nhiều nơi khiến
trăm triệu người chết. Một nơi đó chính là Việt Nam với hạt nhân là Hồ Chí
Minh.
Nguyên Lam: Chúng ta sẽ còn nhiều
cơ hội trở lại đề tài kỳ lạ này. Vì thời lượng có hạn, xin ông nêu ra vài kết
luận cho chương trình hôm nay
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin có
vài kết luận nhỏ. Thứ nhất, “ta nên hoài nghi các tư tưởng cao đẹp mà biện minh
cho bọn sát nhân”. Thứ hai, “giới trí thức Âu Châu truyền bá tư tưởng cao đẹp ấy
mà chẳng biết là sẽ nặn ra một lũ đồ tể”. Thứ ba, sở dĩ như vậy là “trí thức
cho bạo quyền tiêu diệt bất cứ ai đi chệch hướng của họ”. Thứ tư và để minh diễn
nghịch lý này, ta thấy “các lãnh tụ cộng sản Á Châu đều xính làm thơ, khi đó
các nhà thơ đều có thể bị đấu tố nếu không chịu làm văn nô nằm dưới sự lãnh đạo
của đảng”. Sau cùng, “qua thế kỷ 21, các bạo chúa đều hết tư tưởng mới, nhưng
ta vẫn nên cẩn thận với khả năng của loại trí thức tự xưng tiến bộ như trí thức
của thế kỷ 19!”
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á
Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân
tích kỳ này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét