Phiên khai mạc Hội nghị Trung ương
6, ngày 4/10/2017. (Ảnh chụp từ Infonet.vn)
Sau một tuần làm việc, Hội nghị
Trung ương 6 khoá XII đã kết thúc vào ngày 11/10. Đây là một trong số ít kỳ hội
nghị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN mà dư luận trong và ngoài nước dõi
theo với một sự quan tâm đặc biệt.
Điều này thật dễ hiểu khi xét đến
bối cảnh của nó: tình hình khu vực và thế giới đang đứng trước những diễn biến
khó lường; chiến dịch “đốt lò” do ngài TBT khởi xướng đang hứa hẹn những màn kịch
tính; yêu cầu đổi mới đang trở nên bức thiết hơn bao giờ hết…Và dưới đây là một vài nhận định
về kết quả của hội nghị.
Kết quả chống tham nhũng, tiêu cực
kém xa kỳ vọng
Sau sự kiện Trịnh Xuân Thanh “từ
Đức về Việt Nam đầu thú”, dẫn đến cái khoát tay hùng hồn “Lò nóng lên rồi thì củi
tươi vào cũng phải cháy” của ngài TBT tại cuộc họp Ban Chỉ đạo Trung ương về
Phòng chống Tham nhũng ngày 31/7, người ta có cảm tưởng như chiến dịch “đốt lò”
do ông ta khởi xướng có thể thiêu cháy bất kỳ “khúc củi” nào.
“Ông trùm” ngân hàng Trầm Bê bị bắt
và khởi tố cùng 24 bị can khác; hàng loạt vụ bắt bớ diễn ra tại Tập đoàn Dầu
khí Việt Nam (PVN) và Tổng Công ty CP Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC); một án tử
hình, một án chung thân cùng nhiều bản án nặng nề khác đã được tuyên trong phiên
toà sơ thẩm xét xử vụ Ngân hàng Đại Dương; nhiều cơ quan báo chí đưa tin về việc
LS Nguyễn Minh Tâm, luật sư bào chữa cho Nguyễn Xuân Sơn (người phải nhận án tử
hình trong vụ Ngân hàng Đại Dương) trưng văn bản do (nguyên) Chủ tịch PVN Đinh
La Thăng ký, yêu cầu các đơn vị thành viên PVN cùng các nhà thầu dầu khí phải mở
tài khoản tại OceanBank, thực hiện các giao dịch qua tài khoản tại OceanBank;
Chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ bị Uỷ ban Kiểm tra Trung ương kỷ luật cảnh cáo,
còn Bí thư Thành uỷ Nguyễn Xuân Anh thì bị cơ quan này đề nghị Bộ Chính trị,
BCH Trung ương xem xét, thi hành “kỷ luật”…
Những diễn biến dồn dập thu hút sự
quan tâm đặc biệt của công chúng đó, cộng với những phát ngôn đầy “khí thế” của
“trưởng lò” Nguyễn Phú Trọng, thật dễ hiểu khi công chúng chờ đợi kỳ hội nghị
này sẽ có những “khúc củi” bự, bất kể “khô” hay “tươi”, được tống vào “lò”.
Vậy nhưng, trái với kỳ vọng của
công chúng, “khúc củi” duy nhất bị tống vào “lò” trong dịp hội nghị chỉ là một
Nguyễn Xuân Anh làng nhàng, nhân vật chính trong vụ đấu đá quyền lực cùng những
tai tiếng tham nhũng ở Đà Nẵng, thành phố chiến lược và là trung tâm kinh tế tại
Miền Trung, khiến Bộ Chính trị không thể không ra tay giải quyết. Và với việc
Trưởng ban Tổ chức Phạm Minh Chính “mong mọi người giúp đỡ ông Xuân Anh trở
thành đảng viên tốt” còn TBT Nguyễn Phú Trọng thì cho rằng “đại đa số cán bộ, đảng
viên và nhân dân cho rằng đây là mức kỷ luật vừa nghiêm khắc vừa nhân văn”, mọi
chuyện với viên cựu Bí thư Đà Nẵng xem ra chỉ dừng lại đó.
Đặc biệt, những “khúc củi” bự như
Đinh La Thăng, Nguyễn Văn Bình… thì vẫn cứ “bình chân như vại”, cho dù sai phạm
của họ có thể nói là sờ sờ. Những vụ việc nổi cộm khiến dư luận bức xúc, phẫn nộ
suốt thời gian qua như Formosa Hà Tĩnh, BOT giao thông, VN Pharma… đều không hề
được đả động đến, chứ đừng nói là giải quyết.
Những lời lẽ “đao to, búa lớn”
dành cho một Nguyễn Xuân Anh non nớt, cộng với câu chốt hạ “Từ nay trở đi, bất
cứ trường hợp nào mà vi phạm kỷ luật, chúng ta phải xử lý nghiêm, làm nghiêm từ
trên xuống dưới để giữ vững kỷ cương, kỷ luật của Đảng” trong bài diễn văn bế mạc
hội nghị, khiến người ta không khỏi có cảm giác là dường như hồi chính của vở
tuồng mang tên “Đốt lò” do ngài TBT đạo diễn đã sớm hạ màn.
Lửng lơ trước yêu cầu đổi mới
Bảy năm trước, tại Đại hội XI,
ngài GS.TS chuyên ngành “xây dựng đảng” đã biện bạch:
“Những vấn đề đã rõ, đã chín, đã
được thực tiễn chứng minh là đúng và đã có sự thống nhất tương đối rồi thì hãy
sửa. Còn những vấn đề nào chưa đủ rõ, chưa đủ chín, thực tiễn còn đang vận động,
ý kiến còn khác nhau thì xin phép chưa sửa đổi, sửa rồi mai kia lại vênh.”
Bảy năm sau, mặc dù không ngớt hô
hào “đổi mới” trong bối cảnh không thể né tránh đòi hỏi bức thiết này nếu muốn
giải quyết được những vấn đề hệ trọng mà hiện thực đất nước đang đặt ra, song
những lời lẽ chốt lại trong bài diễn văn bế mạc một kỳ hội nghị trung ương được
không ít người kỳ vọng vẫn cho thấy một Nguyễn Phú Trọng “kiên định”, “trước
sau như một”:
“Tập trung ưu tiên triển khai
ngay những việc đã rõ, đã chín và được Trung ương nhất trí cao; còn đối với những
việc chưa đủ rõ, quá phức tạp, ý kiến còn khác nhau nhiều thì tiếp tục nghiên cứu,
tổng kết, quyết định sau, làm từng bước, chắc chắn” (!!!).
Lý do ư? Đơn giản, như chúng tôi
đã chỉ ra trong bài “Ai có thể chặn được Nguyễn Phú Trọng?”, thế giới quan bảo
thủ cùng mớ kiến thức kinh viện Mác Lê không thể giúp ngài TBT làm chủ được cuộc
chơi cải cách. Vì lẽ đó mà ông ta đã, đang và sẽ tiếp tục bám chặt vào Bắc
Kinh, chặt đến mức tự biến mình thành tay sai của Trung Nam Hải, khiến tiền đồ
dân tộc ngày một u ám.
Vị thế Nguyễn Xuân Phúc đã tăng
lên đáng kể
Sau khi Trần Đại Quang “tái xuất”
và hầu như chỉ còn sắm vai “ông phỗng” trên sân khấu chính trị từ ngày 28/8
(“chiến quả” của ngài TBT cùng bộ sậu trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh), vị thế
quyền lực của Nguyễn Xuân Phúc bỗng trở nên chông chênh, bởi lúc này ông ta đã trở
thành đối thủ đáng kể nhất của một Nguyễn Phú Trọng quyền uy hơn bao giờ hết,
trong khi “lưỡi gươm Damocles” mang tên “Quy định kiểm soát tài sản, thu nhập của
1.000 cán bộ cao cấp” do Bộ Chính trị ban hành ngày 23/5 vẫn lơ lửng trên đầu.
Điều này thể hiện rõ trong bài diễn
văn khai mạc Hội nghị Trung ương 6, khi ngài TBT công khai “dìm hàng” đối thủ của
mình: “Đặc biệt là cần chỉ rõ nguyên nhân vì sao một số việc chưa làm được, một
số chỉ tiêu đạt thấp hoặc chưa đạt trong 6 tháng đầu năm so với cùng kỳ năm trước,
mặc dù tình hình trong nước và quốc tế năm 2017 nhìn chung thuận lợi hơn so với
năm 2016.”
Tuy nhiên, chỉ sau một tuần hội
nghị, dường như Nguyễn Xuân Phúc không chỉ đã thoát khỏi tình cảnh chông chênh,
mà vị thế của ngài Thủ tướng còn được nâng lên một “tầm cao” mới:
“[…] trong 9 tháng đầu năm 2017…
kinh tế - xã hội nước ta tiếp tục chuyển biến tích cực, khá toàn diện trên hầu
hết các lĩnh vực. Kinh tế tăng trưởng khá, quý sau cao hơn quý trước; quý III
tăng 7,46%, nâng mức tăng trưởng bình quân 3 quý lên 6,41%. Kinh tế vĩ mô tiếp
tục ổn định, lạm phát được kiểm soát. Các cân đối lớn của nền kinh tế cơ bản được
bảo đảm; kỷ luật, kỷ cương về tài chính - ngân sách nhà nước được tăng cường.
Thị trường tiền tệ ổn định; dự trữ ngoại hối đạt 45 tỉ đô la, tăng thêm 6 tỉ đô
la so với cuối năm 2016. Thị trường chứng khoán có nhiều khởi sắc, vượt mốc 800
điểm, cao nhất kể từ năm 2008. Xuất khẩu đạt 154 tỉ đô la, tăng 19,8% so với
cùng kỳ. Cải cách hành chính, cải thiện môi trường kinh doanh chuyển biến rõ rệt;
có gần 94 nghìn doanh nghiệp mới được thành lập, tăng 15,4% về số lượng doanh
nghiệp và 43,5% về vốn so với cùng kỳ. Sản xuất kinh doanh tiếp tục phát triển;
sản xuất công nghiệp lấy lại đà tăng trưởng, riêng công nghiệp chế biến, chế tạo
tăng 12,77%; khu vực nông nghiệp phục hồi rõ nét với mức tăng trưởng gần 3%, gấp
hơn 4 lần năm 2016; khu vực dịch vụ có bước phát triển vượt bậc, tăng 7,25%,
cao nhất kể từ năm 2008; khách du lịch quốc tế đạt 9,45 triệu lượt người, tăng
gần 30% so với cùng kỳ. Lĩnh vực văn hoá - xã hội có nhiều tiến bộ; tổ chức tốt
kỳ thi trung học phổ thông và kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ; bảo đảm
an sinh xã hội và phúc lợi xã hội; chế độ, chính sách đối với người có công,
người nghèo, nhất là khi thiên tai, bão lũ xảy ra. Dự báo, đến cuối năm 2017,
có thể hoàn thành và hoàn thành vượt mức toàn bộ 13 chỉ tiêu kế hoạch đề ra. Đặc
biệt là, đã nghiêm túc quán triệt, triển khai thực hiện các chủ trương, chính
sách của Đảng về phát triển kinh tế - xã hội; đẩy mạnh thực hiện ba đột phá chiến
lược, đổi mới mô hình tăng trưởng, cơ cấu lại nền kinh tế; khắc phục những tồn
tại, yếu kém vốn có của nền kinh tế, xử lý các dự án, doanh nghiệp nhà nước
thua lỗ; cơ cấu lại hệ thống các tổ chức tín dụng gắn với xử lý nợ xấu…”
Không còn nghi ngờ gì, đây là “bảng
vàng thành tích” vô cùng hiếm hoi từ trước đến nay mà “cung vua” ghi nhận và
ban tặng cho “phủ chúa”!
Tóm lại, với những gì đã nêu
trên, những ai càng kỳ vọng thì sẽ càng cảm thấy hụt hẫng với kết quả mà Hội
nghị Trung ương 6 đạt được. Còn những ai tỉnh táo, hiểu biết thì không có gì
quá bất ngờ, đơn giản là với họ “đảng ta” xưa nay lúc nào cũng vậy, dù bối cảnh
và nguyên nhân có thể khác nhau.
Suy cho cùng, vận mệnh đất nước nằm
trong tay mỗi người Việt Nam chúng ta, cho dù dĩ nhiên gánh nặng trách nhiệm
luôn đặt trên vai những tinh hoa của giống nòi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét