
Những ngày vừa qua, “lũ lụt” trở thành
cụm từ miêu tả chính xác tình trạng thiên tai gây ra từ tại miền Trung
bộ và Bắc bộ (Việt Nam). Quá nhiều nguyên nhân để liệt kê, trong đó không thể không đề cập lý do đầu: mất rừng.
Rừng
mất, tốc độ dòng chảy tăng, sạt lở
đất tăng,… Tất cả khiến các hồ thủy điện trên nguồn không kịp điều tiết
trở tay, buộc phải xả lũ, một số điểm bị vỡ đê (?) và cuối cùng,… người
dân hưởng đủ! Gà, lợn, người – tuy không cùng điểm xuất phát nhưng đều
chịu chung một số phận – chết vùi trong đất hoặc chìm trong nước.
Trong cơn khốn cùng mà mẹ thiên nhiên
gây ra, thì hình ảnh chú bộ đội lại nổi lên, khi lực lượng này được điều
động để giúp người dân phòng chống thiên tai bão lũ.
Dường như, “chú bộ đội” luôn là một hình
ảnh đẹp trong dân, và “chú” luôn là niềm hy vọng trong cảnh “màn trời
chiếu đất” của người dân.
Trong khi phía Bắc bão lũ, thì phía Nam bão dư luận nổi lên, cũng có phần liên quan đến những “chú bộ đội”.
Cụ thể, vào ngày 11/10, UBND tỉnh
Đăk-Nông đã ban hành Công văn số 5598 trong đó kiểm điểm và xử lý trách
nhiệm để mất rừng tự nhiên đối với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đak-Nông.
Số là vào năm 2008, Bộ chỉ huy quân sự
tỉnh này xin đất – rừng để phục vụ diễn tập và kết quả của diễn tập là
vào năm 2015, 175ha rừng được giao bị mất, trong đó có 135,8ha rừng tự
nhiên.

Quan trọng hơn, 3 “đồng chí” bị kỷ luật
khiển trách, 7 “đồng chí” bị kiểm điểm – rút kinh nghiệm, và 3 “đồng
chí” bị khiến trách.
Hình ảnh chủ bộ đội cứu dân trong lũ đẹp
bao nhiêu thì hình ảnh chú bộ đội phá rừng tệ hại bấy nhiêu, nếu tại
Dak-Nong xảy ra lũ lớn như cảnh các tỉnh miền Bắc đang oằn mình chịu,
thì rõ ràng, “công đóng góp vào thiên tai” của các “chú bộ đội phá rừng”
là không nhỏ.
Đề cập như thế để thấy rằng, “chú bộ
đội” trong vòng cơ chế luật pháp cực kỳ lỏng lẻo của đảng đã mặc sức
khai thác vô tội vạ tài nguyên như một chốn không người. Bởi lẽ thói
thường, tính kỷ luật quân đội phải được đề cao nhất, nó tương đương với
sự sống và cái chết, nhưng trong cái thời đại “rực rỡ” hiện nay, thì kỷ
luật đối với các chú bộ đội chỉ mông lung như… một trò đùa. Thế nên,
135,8ha rừng tự nhiên bị xử lý theo đúng quy trình “chiếm công vi tư”
chỉ sau 7 năm có lẻ. Và cũng thế mới biết, kỷ luật lỏng lẻo, pháp quyền
khuôn sáo (không cho dân quyền giám sát thực tế) đã thúc đẩy mạnh tha
hóa các giai cấp, các vị trí xã hội, các đối tượng chủ thể của nhà nước
lớn đến mức như thế nào.
Đối chiếu ngược với trường hợp Đà Nẵng,
thành phố biển này may mắn là còn có những người dân thực sự có tâm, lôi
kéo cánh báo chí vào trong, nếu không, thì cũng chắc chừng 5-7 năm, khu
bảo tồn Sơn Trà sẽ trở thành một khu bảo tồn khách sạn. Bởi lẽ, liên
quan đến Sơn Trà, ông Phó chỉ huy Bộ đội Biên phòng Đà Nẵng từng bày tỏ
một tâm tư đầy thèm khát rằng: “Giữ nguyên Sơn Trà chỉ để ngắm thì uổng
quá“.
Ngoài bão và lũ ra, thì những ngày đầu
tháng 10, trái tim thủ đô long trọng tổ chức Hội nghị T.W 6 – Hội nghị
được đánh giá là nhằm kiện toàn bộ máy để Đảng trường tồn lãnh đạo dân
tộc hơn nữa. Sau Hội nghị, “đồng chí” Nguyễn Phú Trọng trong buổi tiếp
xúc với cử tri Hà Nội đã khẳng định một quan điểm cực kỳ nhân văn maxit,
đó là: đấu tranh để ổn định và phát triển hơn nữa, và lần đầu tiên
“người bị kỷ luật còn cảm ơn vì đã bị kỷ luật”.
Những câu thổ lộ rất chi đời thường của
người đứng đầu Đảng cho thấy, ông còn… lú lẫn lắm. Lú lẫn vì độ tuổi hay
là vì chức vụ khiến ông như vậy thì không ai rõ, nhưng ai cũng biết,
cái “cảm ơn vì kỷ luật” là cái thứ ngược đời, bởi chính trị bản thân nó
không tốt đẹp, nhân văn và đầy tính lãng mạn như thế.

Giá như ông TBT Nguyễn Phú Trọng và
người bị kỷ luật đến mức rớt liền 2 chức vụ là bạn tri âm, tri kỷ trước
đó còn có thể khiến cho “cảm ơn” diễn ra. Đằng này hai người dù là “đồng
chí” trong thể chế, nhưng lại là “đối ngược” lẫn nhau về quan điểm và
cách lãnh đạo thì “cảm ơn” thế nào cho được.
Do vậy, nếu ông Trịnh Xuân Thanh giờ còn
đang ở nước ngoài, chắc ông lại chẳng viết bài “chửi đểu” đồng chí
Nguyễn Phú Trọng. Còn ông Nguyễn Xuân Anh, chắc lại đang rủa thầm: bố tổ
sư ông, láo láo nó vừa vừa phải phải thôi chứ.
Trong một cách suy diễn để hợp lý hóa
câu nói nhân văn trên thì, “cảm ơn” là cụm từ cố gắng làm nhân văn hóa
Đảng trong mới người dân, là cho thấy Đảng luôn giương cao ngọn cờ “một
cái lý không bằng một tí cái tình”, đảng yêu và nuông chiều đảng viên,
ngay cả khi đảng viên làm bậy bạ. Lấy ví dụ, nếu sai phạm đó đáng bị bỏ
tù thì đằng này là khiến trách, kỷ luật, dù mất chức vụ thì tiền bạc vẫn
còn đó, quan hệ vẫn còn đây. Thành ra, “cảm ơn” là vì đảng giơ cao,
đánh khẽ – là chừa đường sống sau hàng tá sai phạm nghiêm trọng, gây tổn
hại đến nguồn lực địa phương, quốc gia.
Thiên tai ở Việt Nam vô tình, trở thành một hệ quả của nhân tai trước đó.
Thế mới dẫn đến cái chuyện, “kỷ luật 1
để cứu 100 người”, hay chuyện “cảm ơn vì bị kỷ luật”. Vạn năng hơn là
cụm từ: nghiêm trọng đến mức phải bị kỷ luật.
Chính vì cái tư duy “lạ đời” về kỷ luật
đầy nhân văn ấy, nên các chú bộ đội mới cả gan dẫm đạp lên “kỷ luật
người lính” để “chia và ăn” rừng như ở Dak-Nông, bởi các “đồng chí” ấy
biết, đảng vẫn sẽ nhân văn với họ, như cách mà đảng thể hiện bấy lâu
nay.
Khi kỷ luật đảng là cơ sở của ăn tàn phá hoại đội ngũ quan chức, thì hậu quả gánh chịu lại là người dân.
Nhưng không sao, “Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét