
Trại heo hàng ngàn con ở Nông trường Thống Nhất, huyện Yên Định (Thanh Hóa) bị xóa sổ. Ảnh: Báo NNVN.
Cá hay thép? Một câu hỏi ngu ngơ
của người ngoại bang từng làm nên làn sóng giận dữ. Đã làm một dân tộc uất hận
nhưng cũng hờn tủi vì nghèo đói mà phải trả giá, phải đánh đổi quá nhiều. Càng
cay đắng hơn. Kể cả là khi đánh đổi, chưa chắc thân phận, tín mạng của dân mất
đi để mang lại chén cơm manh áo cho người xung quanh mình. Họ được đánh đổi để
mang về lợi ích cho số ít.
Có một câu hỏi khác, thủy điện
hay nhân dân? Khi những cơn lũ hung nộ vừa xé toạc những miền quê nghèo lam lũ.
Đến lượt con nước nhân tai hoành hành. Thuỷ điện, những cái biển nước khổng lồ
treo trên đầu dân. Và mỗi khi mực nước trở thành sự đe doạ. Họ không ngại ngần
xổ những biển nước ấy xuống đầu dân. Mà cũng có cách nào khác đâu.
Nhân dân đã bị bỏ rơi ngay từ đầu.
Khi những hồ thủy điện xuất hiện dày đặc vận hành “đúng quy trình”, xả nước
đúng quy trình. Không thấy quan gia nào thiệt hại đúng quy trình. Chỉ có nhân
dân, nhân dân trơ trọi chết sai quy trình!
Quy trình là gì mà chỉ sau một
đêm ruộng vườn trắng toát? Gia súc gia cầm lềnh bềnh trên con nước tênh tươm.
Là người với người âm dương ly biệt. Tại sao chỉ có người Việt được tận hưởng
quy trình ấy?
Thủy điện, là những cánh rừng lõi
bị đốn bỏ. Và chắc chắn, những súc gỗ quý sẽ có điểm đến là nhà những kẻ đã đi
đêm với nhau. Mất rừng, con nước thành nỗi đe doạ.
Thủy điện, là tích nước trong mùa
khô mặc nhân dân hạ nguồn chết khát. Là dội bom nước trên thân phận nhân dân
vào mùa mưa. Nhân dân, không phải là lựa chọn của họ. Nhân dân, chỉ là những
thiệt hại phụ mà họ có thể đã tiên liệu từ trước.
Nhân dân chưa bao giờ được chọn.
Vì ngay cả một chủ tịch phường cũng che dù đi bè du ngoạn trên nước lũ. Trong
con mắt quyền uy và hằn vụ lợi của họ, làm gì có ai nhìn thấy nhân dân….
***
Trong cơn mưa lũ!

Người thân nén nỗi đau chuẩn bị lo hậu sự cho các nạn nhân vụ sạt lở đất tại Hòa Bình sáng 12/10. Ảnh: PLTP
Dân nước Nam hiền như cây lúa
trên đồng, quật cường rồi mềm mại, ngẩng cao đầu rồi ngả nghiêng, trong gian khổ
ngoại xâm mới bừng khí chất.
Rồi không hiểu sao gió giông đâu
mà lắm vậy, mới lũ cuốn ở Mù Cang Chải đó, mới bão bùng ở Hà Tĩnh, Quảng Bình
đó… Nay lại là Sơn La, Yên Bái, là Hoà Bình, là Thanh Hoá…
Cả một quốc gia mỏi mệt bởi những
cơn mưa, từ thành đô đến chốn nhà quê, từ đồng bằng trải dài vùng cao.
Tự bao giờ một quốc gia sợ hãi những
cơn mưa? Có phải tự khi những cánh rừng ngã rạp trước lòng tham, những hồ thủy
điện hiện hữu vô tội vạ trước những cái bắt tay bí mật, từ những khoảng xanh
trong thành phố bị chặt hạ, những kênh rạch bị thu hẹp, những toà cao ốc lừng lững
và hãnh tiến nối đuôi nhau.
Tự bao giờ những biệt phủ, những
căn nhà phủ tràn gỗ quý nghiễm nhiên thành điều bình thường, những Bí thư Tỉnh,
Bí thư Phường nghênh ngang trên xuồng có người kéo tung tăng với mỹ từ thị sát
vùng lũ.
Tự bao giờ người dân oằn mình với
sự thoái hoá biến chất của cán bộ lãnh đạo, giờ lại bỏ mình trước những biến
chuyển của thiên nhiên, của thời tiết.
Tự bao giờ nhân dân vẫn cứ loay
hoay trong một mớ bòng bong càng gỡ càng mờ mịt, càng hy vọng càng mịt mù.
Những cán bộ đầu Tỉnh thành bị lũ
lụt, những cán bộ đầu địa phương có nhân dân đang chịu cảnh tai ương, những cán
bộ đầu thành phố nơi nhân dân bì bõm trong nước ngập.. Đôi lúc tôi tự hỏi rằng,
đêm nay trong chăn ấm nệm êm, họ nhìn những hình ảnh mà nhân dân đang gánh chịu
ấy, có thật sự cảm thấy đau lòng, có thật sự cảm thấy xấu hổ một chút nào
không?
Hay thôi một can qua, những câu
chuyện cũ vẫn hoàn những câu chuyện cũ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét