Ai là người giầu nhất nước Tàu?
Nhiều người đã nghĩ ngay tới các
tỷ phú nổi tiếng thế giới nhờ khai thác kỹ thuật tin học và mạng internet, như
hai ông họ Mã: Mã Hóa Đằng (馬化騰, Ma Huateng), thường gọi là Pony Ma, và Mã Vân, (馬雲,
Jack Ma). Mã Hóa Đằng làm chủ công ty internet Tencent (騰訊, Đằng Tấn), có tài sản
khoảng $37 tỷ. Mã Vân nổi tiếng ở nước ngoài hơn, sáng lập công ty Alibaba,
giàu tới 30 tỷ.
Nhưng năm nay hai ông họ Mã chỉ đứng
hàng thứ hai và thứ ba trong danh sách tỷ phú đô la bên Tàu. Đệ nhất hào phú là
Hứa Gia Ấn (許家印 Xu Jiayin, nói tiếng
Quảng là Hui Ka Yan), 59 tuổi, với tài sản đáng giá $43 tỷ. Năm ngoái Hứa chỉ đứng
hàng thứ chín. Hứa Gia Ấn đã chiếm ghế khôi nguyên của tỷ phú Vương Kiện Lâm (王健林,
Wang Jianlin), chủ nhân công ty địa ốc Đại Liên (大連, Dalian Wanda), năm vừa qua thất bại
vì đầu tư quá liều lĩnh rủi ro.
Đứng hàng thứ tư trong danh sách
tỷ phú đô la cũng là một nhà kinh doanh địa ốc: Dương Huệ Nghiên (杨惠妍, Yang
Huiyan), cô con gái 36 tuổi của nhà tỷ phú Dương Quốc Cường (杨国强, Yang
Guoqiang), mới được hưởng tài sản của bố trị giá $24 tỷ, phần lớn là cổ phần
công ty địa ốc Bích Quế Viên (碧桂園,Country Garden).
Những nhà xây cất địa ốc đứng
hàng đầu các tỷ phú ở Trung Quốc là điều không ngạc nhiên. Vì thị trường nhà đất
suốt mấy chục năm qua, cùng với các món nợ, lúc nào cũng căn phồng lên đe dọa sắp
bùng nổ, giống cuộc khủng hoảng năm 2007 ở Mỹ. Chính quyền luôn tuyên bố sẽ kiềm
chế không cho gia lên cao quá, bằng đủ các biện pháp từ tài chánh (tăng lãi suất)
tới hành chánh (cấm mua bán). Nhưng cuối cùng đều lùi bước không dám mạnh tay,
vì sợ sẽ kích động một vụ sụp đổ lớn. Nhà nước cứu chữa, giá nhà đất và cổ phần
các công ty khai thác địa ốc lại tăng vọt. Giá cổ phiếu công ty Hằng Đại
(Evergrande Group, 恒大) của Hứa Gia Ấn đã tăng gấp bốn lần so với năm ngoái, nhờ
thế ông vọt lên đứng đầu bảng.
Nguyên do nào đã khiến thị trường
địa ốc ở Trung Quốc lên cao như vậy? Tất nhiên nước Tàu đông dân và số dân bước
vào hàng ngũ trung lưu tăng lên đều đều, họ cần mua nhà ở. Điều đáng ngạc nhiên
là ở các thành phố và thị xã lớn trong lục địa dư nhà, nhà xây xong bán không
được vì đắt quá! Ai cũng thấy nhan nhản những khu chúng cư đêm nào đèn đóm cũng
tối thui không người ở, kéo dài ngày này sang tháng khác. Không ai mua, cũng
không cho thuê được. Nhưng trong lúc đó, các công ty địa ốc vẫn tiếp tục xây dựng
thêm nhà cửa và cao ốc mới! Hiện tượng này hoàn toàn trái ngược với quy tắc
cung cầu của thị trường!
Giá nhà cửa tăng lên đều đều năm
này qua năm khác khiến ai có tiền cũng tìm cách mua nhà trong lúc giá chưa lên;
và các công ty địa ốc càng đầu tư thêm vì biết chắc sẽ có lời. Giá nhà tăng từ
8% đến 16% mỗi năm, trong lúc tổng sản lượng nội địa (GDP) chỉ tăng trên 6%! Có
cái gì kỳ lạ trong cơ cấu kinh tế này?
Một bí mật trong thị trường địa ốc
mà người đi qua đường không biết, là vai trò của chính phủ.
Chính quyền các địa phương luôn bỏ
tiền ra mua, hoặc trợ cấp cho các người ta mua những ngôi nhà và cao ốc ế không
bán được. Năm ngoái, chính quyền các tỉnh, huyện đã mua 18% diện tích những căn
hộ mới bán. Tổng số tiền họ bỏ ra lên tới $100 tỷ.
Vì nhà nước biết rằng nếu các
công ty địa ốc hãm tốc độ, không xây cất theo nhịp độ trước nữa, thì kinh tế
không lên. Họ phải bơm tiền vô, để làm đẹp bản báo cáo thành tích “tăng trưởng
kinh tế!”
Đằng sau chính sách xây nhà mua
nhà này là một cái vòng luẩn quẩn. Các địa phương vay tiền ngân hàng của đảng để
mua nhà. Công ty địa ốc bán xong, lại có tiền đi mua thêm đất công của tỉnh, của
huyện, xã mà xây tiếp. Bán đất công được
tiền, nhà nước trả nợ ngân hàng một phần, rồi lại vay thêm nữa, nợ mới lớn hơn
nợ cũ, ngày càng cao hơn. Quả bom nợ phồng to hơn.
Các nhà xây dựng cũng đi vay các
ngân hàng. Khi xây xong nếu không bán được nhà mới, lo phá sản, thì nhà nước lại
bước vào giúp một tay. Những căn hộ được nhà nước giúp mua phần lớn để cấp hay
bán giá rẻ cho những người bị đuổi nhà (để chiếm đất trao cho các nhà tư bản
khai thác). Họ mất nhà mất đất nhưng được đền bù bằng những căn hộ trong chúng
cư, dù giá trị thấp hơn nhưng cũng gọi là an ủi.
Đồng tiền cứ chạy qua chạy lại giữa
các quan chức nhà nước và ngân hàng, cũng của nhà nước. Người dân phải đổi chỗ ở
cũng chạy lòng vòng chung quanh. Các món nợ khổng lồ của chính quyền địa phương
và của các công ty địa ốc ngày càng lớn, đe dọa có ngày gây khủng hoảng.
Đằng sau trên sân khấu địa ốc
này, các quan chức có cơ hội chấm mút và các đại gia địa ốc làm giầu. Các ông Hứa
Gia Ấn, Vương Kiện Lâm và bà Dương Huệ Nghiên đã trở thành những người giầu nhất
nước. Công ty Hằng Đại (Evergrande Group, 恒大), của ông Hứa Gia Ấn cuối năm ngoái
nợ 50 tỷ đô la. Các nhà phân tích tính rằng số nợ lớn gấp mười lần giá trị cổ
phần của công ty.
Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn tự
xưng là đại biểu của giai cấp lao động. Trong thực tế, họ đang phục vụ các đại gia địa ốc. Nhưng câu
chuyện địa ốc trên đây chỉ là một phần nhỏ trong chính sách kinh tế của Trung Cộng.
Các lãnh tụ đảng cộng sản cũng không quên chính họ. Một chính sách lớn khác
đang được chuẩn bị thi hành sau đại hội thứ 19 của đảng, khai mạc trong tuần tới:
Họ sẽ kìm hãm đà phát triển của lãnh vực tư nhân trong kinh tế, để củng cố thế
lực các doanh nghiệp nhà nước, vẫn được coi là rường cột của đảng.
Đảng Cộng Sản cần giữ các xí nghiệp
quốc doanh. Vì đó là dụng cụ để ban phát quyền lợi cho các cán bộ trung thành với
phe nhóm đang nắm quyền. Đó cũng là nơi nuôi dưỡng các đảng viên cấp dưới không
có khả năng cạnh tranh trong một thị trường đích thực. Mỗi lần các lãnh tụ mới
lên đều tìm cách gạt bỏ tay chân của các lãnh tụ cũ, như Tập Cận Bình đã ra tay
truy sát những đàn em của Hồ Cẩm Đào và Giang Trạch Dân. Hơn nữa, các xí nghiệp
và ngân hàng quốc doanh cũng là dụng cụ để nhà nước điều chỉnh chính sách kinh
tế từng giai đoạn, khi cần tăng giảm mức sản xuất một ngành nào đó, mà nếu để
cho tư nhân quyết định trong thị trường tự do thì không đạt được mục tiêu.
Các xí nghiệp tư đóng góp 70%
trong kinh tế Trung Quốc hiện nay. Đó là nhờ từ thời Đặng Tiểu Bình đổi mới
“cho tự do làm giàu.” Nhưng khi nhiều tư nhân vươn lên, độc lập với chính quyền
về mặt kinh tế, thì quyền uy của đảng bị giảm bớt. Tập Cận Bình đang chặn bớt
lãnh vực tư để củng cố quyền chỉ huy kinh tế. Có hai cách, giành thị trường cho
các doanh nghiệp nhà nước và cứu các xí nghiệp này khỏi bị vỡ nợ.
Bắc Kinh đã can thiệp trắng trợn.
Chính quyền ép các đại công ty tin học Tencent và Alibaba phải góp $4 tỷ để mua
13% cổ phần của China Unicom, trong lúc chính công ty quốc doanh này đang trên
đà khủng hoảng vì nợ.
Trung Cộng cũng ngăn cản không
cho các mỏ than nhỏ và lò luyện thép nhỏ của tư nhân, để bảo vệ thị trường cho
các công ty của nhà nước. Trong năm 2017, đảng Cộng Sản ra lệnh toàn quốc giảm
sản xuất thép vì kho hàng ứ đọng không xuất cảng được khi giá cả trên thế giới
xuống thấp quá. Những lò luyện thép tư nhân bị bắt đóng cửa. Hai đại công ty
thép của nhà nước Baosteel và Wuhan Stell đã hợp nhất để tăng thế lực; cũng như
hai công ty than đá và điện lực Guodian (Quốc Điện tập đoàn,国电集团) và Shenhua
(Thân Hoa, 申花).
Đảng Cộng Sản dành độc quyền cho các xí nghiệp công, chúng muốn bán giá cao bao
nhiêu cũng được, để nuôi các đảng viên. Nhờ được đảng hỗ trợ, Tháng Tám năm nay
các xí nghiệp quốc doanh đã đạt mức lời 6.3% trên giá bán, tăng vọt từ lợi suất
3.8% đầu năm ngoái. Trong khi đó mức lời trung bình của các xí nghiệp tư chỉ là
5.7% không thay đổi.
Đảng Cộng Sản phải can thiệp để cứu
các doanh nghiệp nhà nước vì những con khủng long kinh tế này không thể tự sống
được trong thị trường cạnh tranh. Công ty dầu lửa quốc doanh Trung Quốc Thạch
Du, CNPC (China National Petroleum Co.) sản xuất số lượng dầu và khí không hơn
công ty Exxon Mobil của Mỹ bao nhiêu, nhưng sử dụng số nhân viên đông gấp bảy lần.
Lợi suất trên vốn nhà (urn on equity) của công ty quốc doanh Trung Cộng là
1.7%, còn Exxon được 7%. Đấy là sau khi CNPC đã được nhà nước cho độc quyền và ấn
định giá bán bắt dân tiêu thụ phải chịu.
Tập Cận Bình vẫn hô hoán đòi cải
tổ, cải tổ, hô to khẩu hiệu “thị trường hóa” kinh tế. Nhưng trong thực tế, mối
quan tâm chính của người cộng sản là quyền hành. Quyền của chính bản thân, và
quyền của đảng. Để củng cố quyền hành, vẫn phải bóp cổ người tiêu thụ, tức là
người dân bình thường, bắt chẹt cả giới làm ăn nhỏ và các nhà tư bản độc lập.
Trước nguy cơ trái banh địa ốc và nợ nần nổ bùng, để lo bảo vệ đảng, họ thả cho
các quan chức địa phương tiếp tục bơm tiền vào thị trường nhà cửa, khiến hai
trái banh nhà cửa và cùng nợ phồng to thêm. Khi nào hai trái banh chứa đầy hơi
nóng đó nổ cùng một lúc thì cũng chỉ những người dân bình thường gánh họa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét