Chuyên cơ của Tổng thống Mỹ Donald Trump hạ cánh
xuống sân bay ở Bắc Kinh - Hình ảnh XinHua
Donald Trump là kiểu người đôi khi mắc kẹt trong các vấn đề
về Trung Quốc của Tập Cận Bình. Một tỷ phú mạnh miệng, người luôn cho rằng ông
ta vĩ đại hơn Đảng Cộng sản, vĩ đại hơn sự nghiệp quốc gia.
Một người như vậy có thể bị các nhân viên thực thi luật pháp
của Đảng Cộng sản Trung Quốc cho biến mất im hơi lặng tiếng một thời gian, rồi
sau xuất hiện trở lại, lẩm bẩm những bài diễn văn cảm ơn về những gì Đảng Cộng
sản đã làm cho mình. Khi Tổng thống Trump và Chủ tịch Tập chuẩn bị gặp nhau ở Bắc
Kinh, sự tương phản giữa hai lãnh đạo của hai siêu cường về kinh tế càng rõ
nét.
Trong khi cố vấn cấp cao thuộc đảng Cộng hòa của ông Trump
biến Nhà Trắng thành một "trung tâm nuôi dạy người lớn", thì các nhân
viên thân cận trong Đảng Cộng sản của ông Tập lại mô tả chủ tịch của họ như một
nhà lãnh đạo vĩ đại và khôn ngoan, "vị cứu tinh của chủ nghĩa xã hội".
Ông Trump không thể dựa vào các nhà tư bản Mỹ. Những người
khổng lồ của giới công nghệ Mỹ không đến châu Á với đội ngũ thân cận của Trump.
Thay vào đó là Mark Zuckerberg của Facebook, Tim Cook của Apple và Satya
Nadella của Microsoft vai kề vai chụp ảnh chung cùng ông Tập tại Bắc Kinh tuần
trước trong sự kiện ra mắt hội đồng cố vấn cho một trường đại học hàng đầu
Trung Quốc.
Sự thiên lệch trong sùng kính tập thể giờ được nhìn thấy
trong sùng kính giữa các cá nhân với nhau. Trump đã nhắc lại nhiều lần rằng ông
ngưỡng mộ ông Tập và "sự phi thường" của ông, mô tả ông Tập như một
người đàn ông quyền lực và một người bạn tốt.
Cựu chiến lược gia Stephen Bannon nói "không có nhà
lãnh đạo nào được Trump ngưỡng mộ hơn thế".
Thế nhưng trước công chúng, ông Tập chưa bao giờ gọi ông
Trump là ai đó vĩ đại chứ đừng nói coi ông Trump là một người bạn tuyệt vời.
Ông Tập tuyên bố đã đọc nhiều tác giả Mỹ từ Walt Whitman đến
Mark Twain và Ernest Hemingway nhưng ông không liệt kê Donald Trump trong số
đó. "Nghệ thuật đàm phán" của Trump có thể là cuốn bán chạy nhất ở Mỹ
nhưng cuốn sách đưa ra những định hướng đáng tin cậy hơn cho sự nghiệp trị quốc
của ông Tập là cuốn "Binh pháp Tôn Tử".
Ông Trump khuyên: "Bạn không thể có óc tưởng tượng hoặc
óc kinh doanh nếu bạn suy nghĩ quá phức tạp. Tôi thích đi làm mỗi ngày và chỉ tập
trung vào những gì đang phát triển."
Nhưng tài liệu quân sự cổ đại mà tất cả chiến lược gia Trung
Quốc buộc phải đọc lại kêu gọi "Biết địch, biết ta, trăm trận trăm thắng".
Sự đối lập giữa Tập và Trump là sự tương phản của một đời
người. Ông Tập đã trải qua 7 năm làm nông dân, sống trong hang đá trước khi bắt
đầu leo lên các vị trí quyền lực của hệ thống chính trị Trung Quốc trong suốt bốn
thập kỷ qua.
Để đạt tới vị trí cao nhất trong Đảng Cộng sản Trung Quốc với
89 triệu Đảng viên trung thành, người ta cần phải có một ý chí mạnh mẽ và kỷ
luật thép, cùng sự kiên nhẫn chiến lược. Những phẩm chất này không được dùng để
phác họa ông Donald Trump.
Không có gì ngạc nhiên khi có sự khác biệt về phong cách giữa
hai ông. Ông Tập hiếm khi bắt đầu một câu bằng từ "Tôi", hàm ý phẩm
giá quốc gia bao trùm vai trò lãnh đạo của ông. Ông muốn thể hiện điều gì đó
thiêng liêng, như "Giấc mộng Trung Hoa". Vì vậy ông Tập luôn luôn xuất
hiện với phong thái tỉnh táo, ổn định, bất khả chiến bại.
Trong trường hợp ông có sự sùng bái cá nhân, đó là do bắt buộc
phải thế. Các trường học, văn phòng hội đồng quản trị các công ty và cơ quan
chính phủ trên khắp Trung Quốc hiện bắt đầu học và nghiên cứu "Tư tưởng Tập
Cận Bình".
Ngược lại, ông Trump luôn mở miệng với đại từ nhân xưng
"tôi". Khi ông công du châu Á, ông bỏ lại đằng sau một nước Mỹ mà
truyền thông Trung Quốc gọi là "khủng hoảng và hỗn loạn."
Cặp đôi kỳ quặc
Nhưng vượt trên mọi sự tương phản, nhân vật suốt đời theo cộng
sản và ông trùm bất động sản vẫn có hai điểm chung. Cả hai đều phô trương quyền
lực và đều vô cùng tự mãn. Cả hai coi mình như những người cứu rỗi quốc gia và
coi đất nước mình là ngoại lệ trên thế giới. "Giấc mộng Trung Hoa" của
Tập Cận Bình ra đời trước khi ông Trump muốn "làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại".
Tuy thế hai ông đều có chung hứa hẹn: Khôi phục lại thời kỳ
vàng son của quyền lực tối cao và không cho phép can thiệp bên ngoài nào cản trở
đường lối này.
Khi ông Tập và ông Trump gặp nhau tuần này trong sự kiện mà
Trung Quốc mô tả như một "chuyến thăm cấp nhà nước", câu hỏi lớn nhất
là liệu họ có thể tìm ra cách để hai quốc gia "trở nên vĩ đại cùng
nhau" hay đây chỉ là một trò chơi "Tổng bằng không", nơi mà sự
vĩ đại của một quốc gia này này đòi hỏi sự xuống nước của quốc gia kia.
Tất nhiên đây không chỉ là câu hỏi cho cặp đôi kỳ quặc tuần
này mà là câu hỏi đeo đuổi chúng ta cả đời. Chúng ta rồi có thể nhìn lại chuyến
đi châu Á của ông Trump như cơ hội tái hiệu chỉnh quyền lực ngầm của Hoa Kỳ, hoặc
như một mốc quan trọng trong việc Mỹ hoán đổi vị trí quyền lực cho Trung Quốc.
Có lẽ lịch sử sẽ không mô tả cuộc gặp gỡ trong những bài tường
thuật khô khan như thế này mà trong khung cảnh một tuần lễ với những nghi thức
kỳ quặc cuối cùng của một thế giới đang tàn lụi, như việc sắp xếp lại ghế ngồi
trên boong tàu Titanic, yên bình trước khi có bão.
Kiềm chế
Chúng ta hãy xem lần lượt các kịch bản này.
Vào ngay hôm trước chuyến đi của ông Trump, chính quyền của
ông đột nhiên bắt đầu sử dụng một khẩu hiệu chiến lược mới, nói về "một Ấn
Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở". Tuy nhiên cho tới khi chiến lược này
được phác họa đầy đủ hơn, thật khó để biết chính xác nó gì so với tầm nhìn của
chính quyền Hoa Kỳ trước đây.
Nhưng mục đích của chiến lược này hẳn phải là để trấn an các
đồng minh và bạn bè quốc tế, nâng cao mức độ tín nhiệm đối với Hoa Kỳ sau khi
ông Trump bị chỉ trích về thâm hụt thương mại, chi tiêu quốc phòng và việc rút
khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) vốn đã được thúc đẩy đàm
phán trong thời ông Obama.
Thông điệp được nêu ra ở đây là các cố vấn cao cấp của ông
Trump, những người được gọi là "người lớn trong Nhà Trắng", đã kiềm
chế được bản năng gây rối của tổng thống và khôi phục lại chính sách từng có của
Mỹ ở châu Á. Nếu "Ấn Độ -Thái Bình Dương" cho thấy nó không chỉ là khẩu
hiệu, lịch sử có thể mô tả chuyến đi này như là thời điểm mà cường quốc Hoa Kỳ
củng cố mối quan hệ kinh tế và an ninh với châu Á, với các đồng minh và bạn bè
thế giới hân hoan sát cánh bảo vệ Hoa Kỳ chống lại một Trung Quốc gai góc và
quyết liệt.
Kịch bản thứ hai là lịch sử có thể mô tả chuyến đi châu Á của
ông Trump như một điểm giao thoa giữa sự trỗi dậy của Trung Quốc và sự suy tàn
của Mỹ. Với tất cả nỗ lực lịch thiệp không mệt mỏi dành cho vị khách của mình,
đây là phiên bản lịch sử mà Tập Cận Bình đang cố gắng viết. Ông Tập dự định
thúc đẩy một chiến lược chặt chẽ từ nay đến giữa thế kỷ dựa trên quyền lực cứng
và mềm đang gia tăng.
Ông Trump có thể tập trung vào châu Á trong tuần này, nhưng
các tuần khác ông đều bị nhấn chìm bởi các vấn đề quốc nội, trong khi hình ảnh
Trung Quốc xuất hiện trong khu vực mỗi ngày. Với năng lượng dồi dào và tham vọng
lớn, Trung Quốc đổ tiền vào phát triển khu vực, ngoại giao, quan hệ quân sự và
truyền thông, tiến hành những cuộc "tấn công hấp dẫn" đầy tính toán
vào những quốc gia vốn là đồng minh của Mỹ trong 7 thập kỷ.
Các nước châu Á đều chứng kiến ông Tập nổi lên từ Đại hội Đảng
Cộng sản với quyền lực tăng lên nhanh chóng, và ít nhất là nếu nhìn bề ngoài
Trung Quốc không có sự chia rẽ và không thống nhất như ở Hoa Kỳ.
Tuy nhiên, không một tổng thống Mỹ nào có thể tự nguyện trở
thành một phần của câu chuyện lịch sử này. Trong cuộc vận động tranh cử năm
ngoái, ông Trump giận dữ nói về việc Trung Quốc "cướp đoạt" kinh tế Mỹ
và "trộm cắp công việc của người Mỹ". Ông hứa nếu được bầu, ông giải
quyết vấn đề mà những người tiền nhiệm thất bại ... ; rằng các nhà lãnh đạo
Trung Quốc "láu cá" sẽ không thể "thông minh, mưu kế và giỏi đàm
phán hơn" các nhà lãnh đạo của Mỹ.
Sự thất vọng tiếp diễn trong giới tinh hoa chính trị và kinh
doanh Hoa Kỳ, nơi nhiều người cảm thấy Trung Quốc đang giành chiến thắng trong
cuộc chạy đua siêu vũ khí.
Cứ tổng thống Hoa Kỳ nào của thế kỷ 21 từng nói về dự định sẽ
vượt qua thách thức chiến lược của Trung Quốc đều bị nốc ao bởi các sự kiện lịch
sử. Đối với George W Bush, đó là vụ tấn công tòa tháp đôi ngày 9/11 và các cuộc
chiến ở Afghanistan và Iraq. Đối với Barack Obama, đó là cuộc khủng hoảng tài
chính của Hoa Kỳ và cuộc khủng hoảng quân sự tại Trung Đông.
Trung Quốc năm 2017 mạnh hơn và tự tin hơn nhiều so với năm
2001 hay năm 2009. Dưới thời ông Tập, Trung Quốc cam kết đấu tranh chống lại
các giá trị và lý tưởng về tự do và dân chủ của Mỹ.
Tuần trước, ông Tập dẫn đầu đội ngũ đảng viên thân cận trong
lễ nhậm chức, tay nắm chặt, tuyên thệ trung thành với lá cờ Đảng cộng sản.
Trong khi đó, với tất cả hình ảnh về chuyến thăm dài ngày tới châu Á và những từ
ngữ đẹp đẽ về một "Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và cởi mở ", Tổng thống
Hoa Kỳ Trump chỉ đặt Trung Quốc vào một vị trí ít chiến lược hơn.
Thực tế là kể từ khi nhậm chức, các lãnh đạo Trung Quốc đã
thở phào khi thấy tin về chuyến thăm Trung Quốc của Trump trên Twitter. Trump
đã cảnh báo về trao đổi thương mại giữa Bắc Kinh và Bắc Hàn, đồng thời ra lệnh
điều tra các hoạt động thương mại giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, tuy nhiên không áp
đặt các biện pháp trừng phạt nhằm chống lại những nỗ lực làm tiêu tan khát vọng
của Hoa Kỳ tại Trung Quốc.
Điều này có thể thay đổi trong những tháng tới. Nếu Hoa Kỳ
chuyển từ sự hợp tác đầy hậm hực với Trung Quốc sang cạnh tranh quyết liệt hơn,
những tác động tới châu Á và thế giới sẽ vừa mạnh mẽ, vừa khó lường.
Ông Tập thì quyết tâm tránh né điều đó. Ông cần một thế giới
ổn định, một thị trường xuất khẩu Mỹ ổn định để hoàn tất giấc mộng Trung Hoa. Tại
Bắc Kinh tuần này, ông sẽ nỗ lực vô hiệu hóa ông Trump.
Cơ hội đánh bóng hình ảnh là cái mà Trung Quốc làm tốt hơn cả,
lại rẻ hơn nhiều so với mở các thị trường trọng điểm hoặc kiềm chế kinh tế Bắc
Hàn. Vì vậy, chủ nhà sẽ đặt vị khác ưa hào nhoáng của mình trong một quang cảnh
tiếp đón lộng lẫy.
Ông Tập sẽ động viên ông Trump tưởng tượng rằng đây là một
chương trong Nghệ thuật của đám phán chứ không phải là Binh Pháp Tôn Tử của Tôn
Vũ.
Rốt cuộc, như Tôn Vũ đã chỉ ra trong cuốn sách cổ của ông,
binh pháp, xảo quyệt, ngoại giao và chia rẽ là tất cả những vũ khí chiến thắng
cho một chỉ huy vĩ đại.
"Chiến thắng đỉnh cao là đánh bại các kẻ thù mà không
phải chiến đấu với chúng."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét