Bản quyền hình ảnh IFC Films
Bộ phim mới của tác giả series
phim The Thick of It, In the Loop và Veep được đánh giá bốn sao, Caryn James
cho điểm.
Bộ phim Cái chết của Stalin của đạo
diễn Armando Iannucci đặt ra một câu hỏi có thể ứng với nhiều quốc gia khác
trong lịch sử, nhưng có lẽ cũng cho thấy sự hoang mang chính đáng của những người
đang quan sát thế giới của ông Trump - Trumpland: bao nhiêu điều trong số những
gì đang xảy ra trong chính phủ là nhờ vào sự dễ mua chuộc, nhờ vào sự hèn nhát
cá nhân, và bao nhiêu điều là do thói huênh hoang tự mãn?
Tuy nhiên, bộ phim mang tính trào
phúng chính trị này không nhắm trực tiếp vào vị tổng thống Hoa Kỳ hay bất kỳ
nhà lãnh đạo nào. Nó đề cập tới quan điểm toàn cầu mà Ianucci đã lồng vào cách
hành xử chính trị của Anh và Mỹ trong phim In the Loop, bộ phim hài dựa trên
nguyên mẫu có thật, và trong series Veep, một trong những loạt phim châm biếm
sâu cay nhất, nghiệt ngã nhất từ trước tới nay.
Ông xác nhận những nỗi sợ hãi tồi
tệ nhất về những gì các chính trị gia nói và làm phía sau hậu trường, và đưa ra
những tin xấu theo cách gây cười rất hài hước nhưng sắc sảo.
Phim Cái chết của Stalin (The
Death of Stalin) lấy bối cảnh Liên Xô hồi 1953, đem lại sự hài hước bất tận
nhưng cũng lột tả sự lố bịch ở mức mạnh mẽ hơn những tác phẩm trước đó.
Câu chuyện xoay quanh các sự kiện
có thật.
Khi Josef Stalin bị đột quỵ và
ngã gục, các nhân viên bảo vệ đã sợ phải vào phòng ông tới mức để bỏ mặc ông nằm
trên sàn nhà, giữa vùng nước tiểu trong hàng tiếng đồng hồ.
Sau khi ông chết, các bộ trưởng
thân cận nhất, những người từng run sợ trước mỗi cái liếc mắt của ông, nay bắt
đầu lao vào cuộc chiến tranh cướp quyền lực. Iannucchi đã hòa trộn vô cùng tài
tình những tình tiết hài hước có thật về một chế độ độc tài với sự khôi hài lố
bịch tới nực cười diễn ra khi đó.
Đời sống dưới chế độ của nhà độc
tài được mô tả ngay ở đầu phim, khi Stalin nghe trên đài phát thanh một chương
trình hòa nhạc và gọi điện cho đài đòi phần ghi lại buổi diễn. Nhưng chương
trình hòa nhạc đó lại chưa hề được thu âm hay ghi hình lại, cho nên nhà sản xuất
chương trình (Paddy Considine) vốn đã rất lo lắng nay rơi vào tâm trạng hoảng
loạn.
Chạy trên phố chèo kéo tất cả những
ai qua đường vào dự buổi hòa nhạc thứ hai, được tổ chức chỉ để ghi hình phục vụ
yêu cầu của Stalin, anh vui sướng trấn an mọi người, "Chớ lo, sẽ không có
ai bị giết đâu." Dưới những tình huống này, đó chính là sự bảo đảm mà mọi
người cần có.
Iannucci đã khéo léo thể hiện sự
sợ hãi với sự lố bịch của tình huống dở khóc dở cười này với những hình ảnh 'độc',
chẳng hạn như trong số những vị khách ngơ ngác có một nông dân ôm theo con gà sống
vào khán phòng xem buổi diễn.
Khi các vị bộ trưởng được báo tin
rằng nhà lãnh đạo của họ đang ốm bệnh, họ vội chạy tới nhà nghỉ của ông. Họ tụ
tập xung quanh Stalin, khúm núm trước ông khi đó vẫn ở giữa vũng nước trên sàn
nhà, ai cũng sợ hãi không dám có hành động gì thất thố.
Steve Buscemi hầu như nổi bật nhất
trong phim với vai Nikita Khrushchev, với cách diễn xuất rất thông minh trong
vai một kẻ xun xoe. Nhân vật này bắt vợ ghi lại hết những câu nói đùa ông ta
nói ra khiến Stalin thích thú, và những câu không được tán thưởng. Khi phản ứng
về tin Stalin chết bằng câu "Đây là một tai họa," Buscemi đã thể hiện
câu thoại vô cùng tuyệt vời, đủ để lột tả sự giả dối và tham vọng leo cao của
Khrushchev.
Đối thủ chính của ông ta trong cuộc
đua quyền lực là Beria, người đứng đầu các lực lượng an ninh, người nắm trong
tay danh sách những người bị xử tử theo ý của Stalin. Simon Russel Beale thủ
vai hung thần khát máu, tàn bạo này.
Cuộc chơi quyền lực
Dàn diễn viên của Iannucci đều rất
xuất sắc, với mỗi gương mặt đều thể hiện được một khía cạnh khôi hài khác nhau.
Jeffrey Tambor trong vai Malenkov
xấu xa, một cái tên nằm trong danh sách lên kế nhiệm Stalin nhưng thật ra chỉ
là một quân cờ trong tay Beria.
Michael Palin trong vai Molotov gặp
nhiều xui xẻo, bị chủ nghĩa Stalin tẩy não tới mức sẵn sàng giả đò tin rằng vợ
mình là một kẻ phản bội, chỉ để nhằm cứu lấy mạng sống của chính mình.
Andrea Riseborough thủ vai
Svetlana, người con gái điềm đạm, bình tĩnh và đa nghi của Stalin, người nhìn
thấy được rằng những chuyện rắc rối đang kéo đến.
Người anh trai của cô là Vasily
(Rupert Friend) thì nốc vodka như hũ chìm và không hề ý thức được rồi đây cuộc
sống sẽ có gì khác trước sau cái chết của cha mình. "Tôi muốn đọc diễn văn
tại tang lễ cha," Vasily, một gã luôn không đáng tin cậy, nói. Và Buscemi
trong vai Khrushchev độp lại rằng ông ta muốn ngủ với Grace Kelly, diễn viên
người Mỹ về sau trở thành hoàng hậu Monaco nhờ cuộc hôn nhân với ông hoàng
Rainer đệ tam. Tất nhiên là cả hai điều đó đều là chuyện không thể xảy ra.
Bộ phim được dựa trên một cuốn tiểu
thuyết hình ảnh (graphic novel), và Iannucci đã phát triển từ những hình vẽ hoạt
hình trong đó. Khi các vị cố vấn khiêng xác Stalin vào phòng và quăng lên giường,
đó là hoạt cảnh ngắn đầy tếu táo. Những nét chấm phá thể hiện sự lố bịch khiến
bộ phim tạo cảm giác hài hước dễ chịu chứ không nghiệt ngã như trong phim In
the Loop.
Ngữ điệu của các diễn viên là giọng
Anh pha giọng Mỹ - không hề giả giọng Nga ở đây, khiến độ lố bịch càng được thể
hiện rõ nét. Cảnh phim trông không giống như đời thật mà trông rõ là được thực
hiện trong trường quay, giống như các phim được làm trong thời kỳ mà phim này
mô tả.
Trong phim cũng có một số khoảnh
khắc châm chọc sắc bén. Khrushchev, như ở phần giới thiệu cuối phim ghi rõ, trở
thành nhà lãnh đạo duy nhất của Liên Xô vào năm 1956. Những cảnh cuối cùng của
phim về nhân vật này cho thấy sự tàn nhẫn ẩn giấu của ông ta.
Được bấm máy trước khi ông Trump
trở thành tổng thống Hoa Kỳ, Cái chết của Stalin là một trong nhiều bộ phim được
thực hiện vào giai đoạn bối cảnh toàn cầu đã có những thay đổi, đã trở nên rất
khác so với những gì các nhà làm phim có lẽ đã dự đoán.
Có một sự cộng hưởng mới ở cảnh Khrushchev
nói về tầm quan trọng của việc cần phải kể đúng chuyện vào đúng thời điểm, bất
kể chuyện đó có phải là sự thật hay không. "Con người ta bị giết chết khi
các câu chuyện mà họ kể ra không phù hợp," ông ta nói.
Sự hài hước trong phim có thể ứng
với bất kỳ ý kiến chính trị nào. Đây là một trong những bộ phim của Iannucci có
tính thuyết phục nhất, nhất quán nhất trong việc thể hiện rằng vào những thời
điểm khác nhau, bất kỳ ai nắm quyền lực đều trông có vẻ đần độn.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét