Ông Daniel Hauer xin lỗi vì đã xúc phạm cố đại tướng Võ
Nguyên Giáp (VietnamNet).
Cho đến giờ này, Cục Phát thanh - Truyền hình và Thông tin
điện tử thuộc Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam vẫn chưa quyết định sẽ trừng
phạt Daniel Hauer thế nào.
Daniel Hauer, 32 tuổi, công dân Mỹ, đến Việt Nam cư trú năm
2013, kiếm sống bằng việc dạy tiếng Anh ở Hà Nội và nổi tiếng rất nhanh nhờ những
video clip dí dỏm, hướng dẫn người Việt phát âm tiếng Anh sao cho đúng, học tiếng
Anh sao cho hiệu quả. Hauer được nhiều người Việt gọi một cách thân mật là Dan.
Dan gặp “sự cố” hồi cuối tháng trước, khi chỉ trích những biểu
hiện thái quá của một số người Việt trước thành quả mà đội tuyển U23 Việt Nam
đã gặt hái tại Giải vô địch U23 châu Á. Cao hứng, Dan lôi cả chuyện nhiều người
“thổi” Hoàng Công Vinh lên… Trời, khi xạ thủ này mang về cho Việt Nam chiếc Huy
chương Vàng Olympic đầu tiên hồi 2016; nhằm củng cố chứng cứ cho chỉ trích của
mình, Dan mang cả Đại tướng Võ Nguyên Giáp vào cuộc với những lời lẽ khiến nhiều
người nhăn mặt.
Thành thật mà nói, bất kể sống ở đâu, muốn được xem là tử tế,
chẳng ai lại dùng lời lẽ, chọn cách thể hiện quan điểm của mình như Dan. Đó là
lý do Dan bị chỉ trích kịch liệt. Những ý kiến chỉ trích Dan được nâng cấp rất
nhanh. Dan trở thành ngoại nhân dám xúc phạm “thần tượng”, xúc phạm toàn thể
dân chúng Việt Nam. Nhiều người đòi dùng tay chân dạy cho Dan một bài học trực
tiếp, đòi tống Dan vào tù, đòi trục xuất Dan,… Ở một mặt khác, mức độ dữ dội
khiến một số người ái ngại, thậm chí nghi ngờ có phải các “đối thủ” cạnh tranh
với Dan về “cơm áo” trên thị trường dạy Anh ngữ đang khai thác sơ hở của Dan để
kích động dư luận.
Thế rồi hệ thống công quyền Việt Nam nhập cuộc. Cục Phát
thanh - Truyền hình và Thông tin điện tử mời Dan tới làm việc. Nơi này xác định
Dan đã “xúc phạm danh nhân, anh hùng dân tộc”, vi phạm Nghị định 174 của chính
phủ Việt Nam. Hành vi xúc phạm này có thể khiến Dan mất từ 35 đến 50 triệu đồng.
Tuy nhiên theo Cục trưởng Cục Phát thanh - Truyền hình và Thông tin điện tử thì
ông ta chưa xác định mức phạt mà đang theo dõi Dan khắc phục hậu quả thế nào. Nếu
Dan thành tâm sám hối, tự xóa những thông tin sai trái, trực tiếp đến xin lỗi
gia đình tướng Giáp,… thì tiền phạt sẽ nhẹ.
***
Vào thời điểm mà Dan khiến dư luận tại Việt Nam dậy sóng, ở
Mỹ cũng có một giáo viên khiến nhiều người giận sôi sùng sục.
Một học sinh trung học đã bí mật ghi âm bài giảng của
Gregory Salcido rồi đem về cho mẹ cậu nghe. Mẹ cậu – vợ một cựu chiến binh – đã
chia sẻ đoạn ghi âm bài giảng đó cho vài người bạn nhằm san sẻ sự bất bình của
bà. Nghe xong, một trong số họ đưa đoạn ghi âm lên Internet… Vậy là Gregory
Salcido thêm một lần nổi tiếng sau vài scandal do những hành động, tuyên bố
khác người.
Trong đoạn ghi âm được đưa lên Internet, Salcido, 49 tuổi,
giáo viên môn Sử ở trường cấp ba El Rancho, tọa lạc tại thành phố Pico Rivera,
hạt Los Angeles, bang California bảo với học sinh rằng, quân đội Mỹ là túi chứa
những thành phần thuộc loại “mạt hạng” trong xã hội Mỹ. Sở dĩ thanh niên Mỹ gia
nhập quân đội là vì không biết làm gì khác và cả vì không được cha mẹ yêu
thương, chăm sóc kỹ lưỡng, thành ra họ không được hướng dẫn theo những con đường
khác tốt hơn…
Ở xứ sở mà rất nhiều người sẵn sàng bước ra khỏi hàng, nhường
chỗ của mình cho một người mặc quân phục, kín đáo trả tiền thay cho bữa ăn của
những người mặc quân phục như một cách bày tỏ sự tri ân, ở xứ sở mà nhiều người
tạm gác mọi chuyện, xếp hàng dọc hai bên đường chờ linh cữu một người lính tử
trận để tiễn biệt,… thì những điều mà Salcido dạy dỗ học sinh của ông ta tất
nhiên là sinh chuyện.
Nhiều người Mỹ chỉ trích Salcido không tiếc lời vì những nhận
định sai lệch với thực tế (chỉ có khoảng 30% thanh niên trong độ tuổi nhập ngũ
hội đủ các tiêu chuẩn để gia nhập quân đội Mỹ, 2/3 tổng thống Mỹ từng phục vụ
quân đội, thời nào cũng có một số đáng kể dân biểu hạ viện, thượng nghĩ sĩ thượng
viện của cả liên bang lẫn các tiểu bang đã từng phục vụ quân đội,…), cố tình
lăng mạ quân đội Mỹ và đặc biệt là vì theo họ, Salcido đang đầu độc thế hệ trẻ.
Đã có không ít người đòi Học khu El Rancho – nơi giám sát hoạt động của trường
trung học El Rancho sa thải Salcido. Bên cạnh đó, do Salcido còn là thành viên
Hội đồng thành phố Pico Rivera, một số người đã biểu tình, đòi giải nhiệm
Salcido,…
Song đòi là một chuyện còn yêu cầu có được đáp ứng hay không
là một chuyện khác. Tin mới nhất cho biết, Học khu El Rancho đã tạm đình chỉ
công việc giảng dạy của Salcido thế nhưng tường thuật của báo chí Mỹ cho thấy,
lý do chính dường như là vì an ninh của Salcido và trật tự trường học. Cả đại
diện Học khu El Rancho lẫn Hội đồng thành phố Pico Rivera chỉ hứa sẽ xem xét cẩn
thận, đối chiếu kỹ lưỡng bài giảng gây bão của Salcido với các tiêu chí mà họ
buộc phải tuân thủ, trong số này có tự do ngôn luận.
Nếu có thời gian đọc những bình luận về scandal do bài giảng
của Salcido tạo ra trên các diễn đàn điện tử và trên mạng xã hội tại Mỹ, ai
cũng có thể thấy, những người chỉ trích Salcido lập đi, lập lại rằng Salcido có
quyền nói những điều ông ta nghĩ nhưng nêu những nhận định ấy trong trường học
là không thể chấp nhận được. Đã có hàng trăm người thách Salcido tranh luận, một
bà mẹ tử sĩ thách Salcido tranh luận trước mộ của con bà, một thường dân ủng hộ
quân đội thì thách Salcido tranh luận trên Internet. Có cựu chiến binh như
Wallace Garneau, viết hẳn một bài trên blog, thách Salcido tranh luận tại hội
trường của trung học El Rancho dưới sự chứng kiến của học sinh trong trường.
Garneau bảo rằng, nếu Salcido đúng thì Garneau – từng tình
nguyện phục vụ Thủy quân lục chiến Mỹ bốn năm, sau đó tình nguyện phục vụ lục
quân Mỹ bốn năm – là một trong những kẻ mạt hạng. Garneau đã có một văn bằng thạc
sĩ về quản trị hệ thống thẩm định chất lượng, sắp lấy thêm một văn bằng thạc sĩ
nữa. Garneau đã từng quản trị mạng, quản trị thương mại điện tử cho hàng loạt
công ty từ vừa đến lớn. Dựa trên bài giảng của Salcido, Garneau đưa ra một loạt
chủ đề để Salcido chuẩn bị và nhấn mạnh là sẵn sàng tham gia cuộc tranh luận
này bất kỳ lúc nào…
Về phía hệ thống công quyền, cảnh sát của quận Los Angeles
cho biết, theo yêu cầu của Salcido, họ đã cử cảnh sát tới nhà Salcido để bảo vệ
ông ta và gia đình ông ta. Cựu chiến binh chiếm tỉ lệ đáng kể trong lực lượng
thực thi pháp luật ở tất cả các cấp tại Mỹ nên trong số những cảnh sát luân
phiên bảo vệ Salcido, thế nào cũng có cựu chiến binh. Thích hay ghét là một chuyện
còn tôn trọng các quyền căn bản của con người là một chuyện khác. Chuyện sau
quan trọng hơn chuyện trước.
***
Nhiều người Mỹ yêu quý và tự hào về quân đội của họ nhưng
cũng có những người Mỹ vì lý do tín ngưỡng, thù chiến tranh và ghét những người
mặc áo lính. Thỉnh thoảng, giữa hàng người dài dằng dặc, đứng dọc hai bên các
con đường để tiễn biệt một người lính Mỹ đền nợ nước, vẫn có vài nhóm nhỏ giơ
cao các bảng, biển kiểu như cám ơn Thượng đế vì có thêm lính Mỹ tử trận. Nhũng
hành động kiểu đó tuy khiến nhiều người Mỹ nổi giận nhưng nổi giận là một chuyện
còn tôn trọng tự do tín ngưỡng, tự do bày tỏ ý kiến lại là chuyện khác. Suy
nghĩ, hành động bất kính của một nhóm dù nhỏ thì đa số cũng không thể phủ nhận
hay ngăn chặn.
Hình như đấy là lý do Patriot Guard (bảo vệ tinh thần ái quốc)
xuất hiện. Chẳng hiểu tại sao đa số thành viên của Patriot Guard lại là dân
chơi mô tô. Chẳng hiểu tại sao trong mắt dân Mỹ dân chơi mô tô là một thứ “dân
chơi” đáng gờm. “Dân chơi” thì ở đâu cũng thích chơi ẩu, song có một chuyện mà
lúc nào Patriot Guard cũng chơi rất đàng hoàng: Hỗ trợ quân đội. Gần như chẳng
bao giờ Patriot Guard vắng mặt khi thi hài của một quân nhân Mỹ tử trận được
đưa về nhà hay đón những thương binh, lính tráng từ chiến trường trở về. Trong
những dịp như thế, nếu có nhóm phản đối chiến tranh nào xuất hiện, Patriot
Guard sẽ tự động lập hàng rào, tìm cách che hết các bảng, biển để thiên hạ khỏi
xốn mắt. Che, chắn cũng phải biết cách, không biết cách, dù ủng hộ quân đội, bảo
vệ tinh thần ái quốc, chắc chắn Patriot Guard sẽ bị cảnh sát còng.
Nghe thì vô lý nhưng dân Mỹ có lý lẽ của riêng họ. Có một
bài hát mà cả lính Mỹ lẫn những người Mỹ yêu quý và tự hào về quân đội của họ rất
thích – bài If I Die Before You Wake (Nếu tôi chết trước khi bạn thức) của
Dustin Evan. If I Die Before You Wake là tâm sự của một người lính Mỹ chiến đấu
ở bên kia trái đất – nơi mà trời hửng sáng thì ở Mỹ đã là giữa đêm. Anh ta vừa
chịu đựng gian nan, đối đầu với nguy hiểm, có thể mất mạng bất kỳ lúc nào, vừa
biết rất rõ ở Mỹ có những người không ủng hộ cuộc chiến ấy. Người lính nhấn mạnh
là anh ta cũng không thích chiến tranh song anh ta tin rằng, chuyện anh ta làm
có giá trị của nó và việc anh ta mất mạng chẳng phải là giá quá cao để thế giới
tốt đẹp như Thượng đế muốn.
Tương tự, khi tranh luận với nhau, những người ủng hộ quân đội,
thường nhắc những người phản đối chiến tranh rằng, khi bạn mặc một cái áo với
những dòng chữ chỉ trích chiến tranh và quân đội, đi loanh quanh với bạn bè thì
những người lính vẫn tiếp tục chiến đấu để bạn có quyền mặc cái áo đó.
Dưới quốc hiệu của Mỹ không có “Độc lập – Tự do – Hạnh
phúc”, dân Mỹ không biến ông tướng hay vận động viên nào của họ thành “thần tượng”
bất khả xâm phạm, dân Mỹ cũng không đánh đồng vài cá nhân với quốc thể, vận mệnh
quốc gia, văn hóa dân tộc, không chịu xem những cá nhân có ý kiến khác biệt là
“tuyên truyền chống nhà nước”, hay “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm
lợi ích của nhà nước, tổ chức, công dân”,… trong một xã hội như thế không có
nguyên thủ nào ở Mỹ tuyên bố nền dân chủ của họ “gấp vạn lần thiên hạ” thành ra
không thể đem Mỹ ra so với Việt Nam.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét