Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng người từng giữ chức phó chủ nhiệm văn
phòng quốc hội mới đây đã có bài viết trên Facebook của mình, đề cập đến vấn đề
nhất thể hoá chức tổng bí thư với một chức khác như chủ tịch nước. Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng cũng đưa ra nhiều mô hình nhất thể,
nhưng có vẻ xu hướng của ông cho nghiêng về việc người đứng đầu đảng với người
đứng đầu nhà nước là một hơn. Nếu xét theo quan điểm nhất thể hoá thì điều này
hợp lý với Việt Nam vì mô hình Trung Quốc đã như vậy.
https://www.facebook.com/nguyensidzung/post/1243716619060561
Những ý kiến của ông Nguyễn Sĩ Dũng trên lý thuyết là vậy.
Tuy nhiên Việt Nam có nhất thể hoá được hay không, nếu có bao giờ nhất thể hoá
được, đó là chuyện đáng bàn.
Việt Nam chịu nhiều
tác động của Trung Quốc về vấn đề đường lối, vì chịu ảnh hưởng về đường lối dẫn
đến phải bị chi phối về nhân sự. Tức phải chọn nhân sự phù hợp với đường lối. Ở
vấn đề này, Trung Quốc là người dạy đường lối cho Việt Nam, đương nhiên là thầy.
Ông thầy có quyền chọn người học trò để theo đuổi môn phái của mình là đặc tính
của người Trung Quốc.
Nếu Việt Nam muốn nhất
thể hoá như Trung Quốc, điều chắc chắn người được chọn phải là người được Trung
Quốc đồng ý nhưng cũng phải là người được trung ương đảng CSVN nhất trí.
Trong trường hợp bây giờ xảy ra nhất thể hoá, ai sẽ là người
ấy.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một ứng cử, nhưng ông ta quá
già. Nếu ông ta muốn mình là người nắm cả chức tổng bí thư lẫn chủ tịch nước,
ông ta phải cần hạ bệ được chủ tịch nước đương nhiệm Trần Đại Quang. Nguyễn Phú
Trọng không phải là không có tham vọng này, hạ các đối thủ chính trị trong nội
bộ đảng là chuyên ngành của tiến sĩ xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng. Lường xa là
điều cần thiết, bởi thế trước trung ương 5 những đòn tấn công của Nguyễn Phú Trọng
và Nguyễn Xuân Phúc nhằm vào Trần Đại Quang tăng với mật độ dày dặc. Trọng sử dụng
một phần lực lượng công an, quân đội mà mình nắm được tung những tài liệu tố
cáo nhóm Trần Đại Quang. Nguyễn Xuân Phúc lợi dụng quyền thủ tướng để thanh
tra, đình chỉ những cơ sở hậu cần của Trần Đại Quang. Cuộc tấn công này nếu chiến
thắng, hạ được Trần Đại Quang thì dù nhiều tuổi cũng không là vấn đề gì với
Nguyễn Phú Trọng. Ông Trọng có thể lươn lẹo và trơ tráo ngồi vào cái ghế nhất
thể hoá đấy và xua lũ bồi bút ca tụng đó là ý nguyện của toàn đảng, toàn dân chọn
ông ta. Khi đã đạt đến quyền lực ấy thì đổi trắng thành đen không có gì là khó
cả. Về phía Trung Quốc thì chọn người học trò trung kiên với chủ nghĩa Mác Xít
như Nguyễn Phú Trọng là điều chấp nhận được.
Chủ tịch nước Trần Đại
Quang là ứng cử viên thứ hai, ông Quang có thuận lợi đang giữ chức chủ tịch nước
, trong khi ông Trọng đã quá già đang giữ chức tổng bí thư. Lý do sức khoẻ để
đưa ông Trọng về hưu luôn hợp lý vào bất cứ lúc nào, nhưng có tạo được áp lực để
thực hiện lý do đó không lại là trở ngại lớn nhất. Hơn nữa bênh cạnh ông Quang
là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đang hừng hực tham vọng không cần che đậy mong muốn
được làm thống lĩnh chế độ. Trước trung ương 5 Phúc đi đến tỉnh nào cũng khẳng
định sắp tới sẽ làm tổng bí thư, khiến nhiều địa phương tưởng thật chay về xin
làm sân sau cho Phúc. Cũng bởi trước đại hội 12 cả năm trời Phúc khẳng định
mình sẽ làm thủ tướng vì có Tư Sang, Cả Trọng đã đỡ đầu, kết quả đúng như lời
Phúc, nên giờ Phúc nói sẽ làm tổng bí thư , nhiều người tin là không có gì khó
hiểu. Phúc đang hợp lực với Trọng tìm mọi
cách để kỷ luật Trần Đại Quang vì những thiếu sót khi làm bộ trưởng bộ công an
đã không làm rõ một số vụ án kinh tế. Trần Đại Quang còn gặp khó khăn ở phía
quân đội, với sự ganh ghét và bì tị phía quân đội và một số uỷ viên Bộ Chính Trị
vốn trước kia là xuất thân từ công an như Phạm Minh Chính, Tô Lâm.
Ứng cử viên thứ ba sáng giá nhất đó là Nguyễn Xuân Phúc, xin
nói sự sáng giá ở đây không phải nói về tài năng, đức độ . Sự sáng giá ở đây là
cơ hội tiếp cập vị trí và những thuận lợi của thời thế. Nguyễn Xuân Phúc là trò
cưng của Nguyễn Phú Trọng, là người giảo hoạt miễn được lợi bất cần tư cách,
Phúc có thể năn nỉ, nịnh nọt cả cấp dưới hay địa phương để được phiếu bầu.
Chính vì sự nịnh bợ, hứa hẹn với cả cấp dưới này mà Phúc được nhiều tín nhiệm.
Một chế độ khốn nạn thì sự tín nhiệm cũng mang nghĩa khốn nạn. Tâm lý được cấp
trên nịnh bợ, coi trọng sẽ khiến bọn quan chức cấp thấp nghĩ rằng mình làm ơn
cho cấp trên, ông ta càng lên cao càng phải chú ý đến mình. Đấy là sự tín nhiệm
của của cơ chế cộng sản mà Phúc rất rành. Phúc có một thuận lợi nữa là những
tâp đoàn sân sau của Phúc đều có yếu tố Trung Quốc, bản thân Phúc là người gây
được thiện cảm với Trung Quốc khi có chuyến đi thăm sau vài tháng nhậm chức, việc
này thể hiện thái độ sẵn sàng thần phục biết nghe lời. Từ khi Phúc làm thủ tướng
đến nay đã không để xảy ra cuộc biểu tình nào ở Việt Nam phản đối Trung Quốc
xâm lược, dẹp tan được dư luận bức xúc về biển đảo. Mới đây Phúc cùng với
Trương Hoà Bình chỉ đạo trấn áp Formosa ở
hội nghị an ninh trật tự mà báo Nghệ An đã nêu. Trở ngại lớn nhất của Nguyễn
Xuân Phúc thật bất ngờ lại chính là Nguyễn Phú Trọng. Có lẽ Phúc thừa biết đồng
minh lớn nhất lại là kẻ đáng ngại nhất. Trọng là kẻ mưu kế sâu thẳm khó lường,
Trọng dùng Phúc như dùng tay chân tin cẩn hay dùng như một tên nô tài xảo trá,
đó là nghệ thuật của kẻ làm vua mà chỉ có Trọng mới hiểu.
Cuộc chiến tay ba Trọng
và Phúc liên thủ đánh Quang nếu chiến thắng thì Trọng là người được ngồi ghế nhất
thể hoặc là Phúc. Nhưng nếu đánh giằng co cả ba đều sa lầy , mất uy tín vì đấu
đá tranh giành. Một người mới sẽ lên để nắm chức nhất thể, Trọng đã phòng xa điều
ấy khi đưa Huynh làm con bài dự trữ ở chiếc ghế thường trực ban bí thư. Cuộc
chiến không ngã ngũ khiến tất cả phải rời vũ đài chính trị, tình thế ấy Trọng
trên cương vị tổng bí thư sẽ đưa nguyện vọng cuối cùng của mình là để Huynh đảm
nhận vị trí tối cao.
Trên lý thuyết việc
nhất thể hoá tạo nhiều thuận lợi vì người đứng đầu đảng cũng là người đứng đầu
nhà nước, có tư cách tiếp xúc bang giao, ký kết những hiệp định, bàn bạc và thoả
thuận có sự chủ động hơn. Nhưng nhìn bối cảnh nhân sự hiện nay như Việt Nam, để
làm được điều đó quá khó khăn vì nội bộ cộng sản giờ chỉ là những phe cánh rình
rập triệt hạ nhau, không có chuyện đồng tình thống nhất được việc chọn người nhất
thể hoá, điều đó chỉ xảy ra khi một phe nào đó thắng áp đảo và áp đẳt được ý
chí của mình.
Việt Nam cần nhất thể hoá, trong bối cảnh cần phát triển
nâng cao quan hệ quốc tế để phát triền kinh tế việc này cần gấp hơn bao giờ hết.
Nhưng chuyện những cái cần thiết mà không làm hoặc không làm được là vấn đề
muôn thuở của chế độ cộng sản Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét