
Nhà thơ Thái Bá Tân. Nguồn:
Facebook của tác giả.
Thi sĩ là người có tâm hồn nhạy cảm,
dễ rung động với những biến chuyển của thế giới chung quanh trong đời sống. Những
thay đổi dù nhỏ nhặt nhất, từ cảnh vật thiên nhiên đến đời sống xã hội, con người,
thi sĩ cảm nhận được trước mọi người và sáng tác thành những bài thơ. Tuy nhiên, một bài thơ hay phải
được trước tác bằng sự rung cảm, xúc động chân thật. Rung cảm đó phải xuất phát
tự nhiên từ sự quan sát, cũng như trong nhận thức sâu xa của tâm hồn.
Tôi không quen biết ông Thái Bá
Tân, một nhà thơ ngũ ngôn nổi tiếng trong nước, với nhiều bài thơ được đánh giá
cao về phản biện xã hội, phản kháng chế độ. Tuy nhiên, sau khi hai bài thơ Đôi
Lời và Ghi Nhận với nội dung ca tụng đảng CSVN, đã đem lại hạnh phúc cho đất nước,
dân tộc, được phổ biến rộng rãi trên các trang mạng khiến nhiều người sững sờ,
ngơ ngác không tin đó là thơ Thái Bá Tân thì nhận định về ông, ngay cả với những
người từng là học trò của ông đã có nhiều thay đổi.
Sau hai bài Đôi Lời và Ghi Nhận,
Thái Bá Tân im lặng một thời gian, sau đó thỉnh thoảng có thêm một vài bài khác
nhưng không có bài nào gây được ấn tượng như các bài thơ phản biện trước đó. Bất
ngờ ngày hôm qua 08.10.217, trên mạng xã hội loan truyền môt bài thơ chỉ trích
thái độ sống của dân nghèo, đồng thời ca tụng Phạm Nhật Vượng – một tài phiệt từ
Nga trở về – một cách lố bịch, khiến cộng đồng mạng xôn xao.
Bài thơ ca ngợi công đức của Phạm
Nhật Vượng nhận được nhiều bình phẩm, phản hồi với những nhận định tiêu cực, đồng
thời có vài bài thơ đáp trả, chỉ trích Thái Bá Tân dùng thể ngũ ngôn.
Xin dẫn chứng lại nhận định thù
ghét, khinh bỉ người nghèo Việt Nam trong bài thơ ca ngợi Phạm Nhật Vượng, một
trong các bài Thơ ngũ ngôn mới của Thái Bá Tân:
“PHẠM NHẬT VƯỢNG
Người nghèo luôn soi mói
Túi tiền của người giàu –
Chắc là tiền ăn cắp.
Của ai và từ đâu?
Người giàu đi vay mượn
Xây nhà và xây trường
Cho người nghèo sử dụng.
Cả bệnh viện và đường.
Người nghèo có chỗ ở,
Có trường xịn cho con.
Có nơi để chữa bệnh,
Vẫn hậm hực, vô ơn.
Người giàu, lại vay mượn,
Chấp nhận mọi rủi ro,
Vì tự hào dân tộc,
Quyết làm chiếc ô tô.
Tưởng người nghèo vui lắm.
Tưởng ủng hộ, nhưng không.
Người nghèo, theo thói cũ,
Chỉ tìm vết bới lông.
Người nghèo luôn chờ đợi
Cái sai của người giàu
Để lu loa, chửi bới,
Mà chửi bới rất đau.
Mà quên họ đang sống
Trong nhà người giàu xây.
Con cái họ đang học
Trường người giàu hàng ngày.
Thói vô ơn, đố kỵ
Của phần lớn người nghèo
Đang làm chính họ khổ
Và suốt đời vẫn nghèo.
Thưa ông Phạm Nhật Vượng,
Xin được gửi tới ông
Lòng kính trọng, ngưỡng mộ
Và lời chúc thành công.”
Tất nhiên, chuyện Thái Bá Tân ca
tụng, nâng bi, nịnh hót hoặc dèm xiểm, phê bình, chỉ trích ai tôi không nói đến,
bởi đó là quyền tự do của mỗi người, nhưng dùng thơ phú để sỉ nhục, phê phán
dân nghèo là thành phần chiếm đến 80% dân số là một việc làm khó chấp nhận với
một trí thức như ông Thái Bá Tân.
Qua bài thơ này, Thái Bá Tân cho
rằng người dân nghèo VN chuyên xăm soi, dòm ngó đến của cải, tài sản của những
người giàu có ở Việt Nam nhu Phạm Nhật Vượng, đồng thời phê phán thái độ vô ơn
của họ với những công việc kinh doanh mang lại những lợi ích thiết thực cho xã
hội, cho đất nước, dân tộc của Vượng như xây nhà xịn, trường học cao cấp, dự án
chế tạo ô tô…
Không biết Phạm Nhật Vượng có trả
tiền cho Thái Bá Tân để “sáng tác” bài thơ ngũ ngôn chuột gặm này không, nhưng
rõ ràng bài thơ được sáng tác sau khi Vinschool – Vingroup, của Phạm Nhât Vượng bị chỉ trích trên
facebook vì tăng học phí 50%, đồng thời những người phản đối chuyện tăng học
phí bị công an mời làm việc, khiến thiên hạ đặt dấu hỏi về tư cách Thái Bá Tân.
Khi sáng tác bài thơ thượng dẫn,
chẳng biết ông Thái Bá Tân căn cứ vào dữ kiện, thông tin, báo chí hay TV, truyền
thanh, loa đài… nào để có thể có những suy nghĩ, nhận định đầy hận thù, khinh
ghét người nghèo như vậy?
Người nghèo VN, nếu tính bình
quân đầu người, mỗi tháng kiếm chỉ được khoảng 200 USD (GDP Vietnam 2016), ăn,
mặc còn chưa đủ thì tiền đâu để cho họ có thể vào trú ngụ những căn hộ cao cấp
loại Ciputra hoặc khu chung cư Phú Mỹ Hưng ở Sài Gòn, giá tối thiểu cả trăm
ngàn đô la/ căn, cho con cái học trường xịn Vinschool, vào bệnh viện sang, đầy
đủ tiện nghị như Hạnh Phúc, Vinmec ở Hà Nội hay FV ở Sài Gòn… và nay mai sẽ có
những chiếc ô tô hiệu Vinfast mà Phạm Nhật Vượng hứa hẹn sản xuất tại VN?
Người dân nghèo ở VN thường chỉ
cam tâm chịu đựng, hoặc than thân, trách phận, trách trời, oán đất… chứ chẳng mấy
ai có thì giờ rảnh rỗi để lu loa chửi bới hay dòm ngó, đố kỵ tài sản của Phạm
Nhật Vượng. Đề nghị ông Thái Bá Tân làm một chuyến du hành đến các khu ổ chuột,
nghèo khổ ở Sài Gòn hay Hà Nội hoặc về vùng thôn quê hỏi thăm người dân, xem
bao nhiêu phần trăm dân nghèo biết đến Phạm Nhật Vượng là ai?
Tuy nhiên, bài thơ thượng dẫn của
Thái Bá Tân có thể chỉ đúng với một số “người nghèo”, những người đủ tiền mua
căn hộ cao cấp để ở, hay cho con cái vào học trường xịn, nằm bệnh viện sang khi
phải nhập viện… họ không thuộc đa số thành phần nghèo ở Việt Nam. Nếu những người
đó có dòm ngó tài sản, xăm soi của cải của Vượng, thì họ mới là đối tượng để
Thái Bá Tân làm thơ phê phán, thay vì 80% dân nghèo ở Việt Nam.
Để kết thúc, người viết xin được
gửi tặng Thái Bá Tân và Phạm Nhật Vượng mấy câu thơ vừa làm, như sau:
Hoan hô Thái Bá Tân
Những vần thơ năm chữ
Chửi người nghèo thậm tệ
Vào ở căn hộ sang
Con cái học trường xịn
Sao không hỏi nhờ ai
Ta có cuộc sống này
Lại lu loa chửi bới
Vừa thâm độc vừa cay
Rồi số phận chúng mày
Sẽ chẳng gì thay đổi
Kiếp sau lẫn kiếp này
Xin gửi Thái Bá Tân
Cùng bố già Nhật Vượng
Lòng kính phục, ngưỡng mộ
Chúc hai người thành công
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét