Chuyên đề “chăm sóc sức khỏe nhân dân” được đưa vào nghị trình Hội nghị
trung ương 6 đang diễn ra đã gây ra một sự ngỡ ngàng lẫn nghi ngờ lớn
trong dư luận xã hội. Nhiều người cho
rằng trong bối cảnh cả dân lẫn đảng viên bị “suy thoái niềm tin vào
đảng”, ông Nguyễn Phú Trọng phải tính đến việc đưa ra một chuyên đề về y
tế để “làm màu”.
Việc “làm màu” càng trở nên lộ liễu và bất nhẫn khi xảy ra trong bối cảnh năm 2017 là năm phi mã giá các dịch vụ y tế.
Đừng nhìn vào
bản báo cáo của Bộ Y Tế – địa chỉ của một nữ bộ trưởng quá tai tiếng bởi
chân dung cá nhân gắn liền với hình ảnh phong bì, nhưng vẫn “kiên định
Xã Hội Chủ Nghĩa” bám chặt ghế – mà hãy nghe lời tách bạch của những
chuyên gia phản biện: hoàn toàn chẳng khó để nhận ra khi chuyển viện phí
sang tính theo cơ chế thị trường, chi phí khám, chữa bệnh đã tăng từ
2-5 lần. Chẳng hạn chi phí chạy thận nhân tạo sẽ tăng từ 460.000 đồng
một lần hiện nay lên ít nhất 0,9 – 1 triệu đồng một lần. Còn giá khám
bệnh sẽ tăng gấp 5 lần, từ 20.000 đồng lên đến 100.000 đồng. Giá chụp CT
có thể cũng sẽ tăng từ 500.000 đồng lên 1 triệu đồng.
Nhưng thực ra,
tất cả những việc tăng giá y tế như trên chỉ là việc hợp thức hóa cho
chuyện đã rồi. Đã từ nhiều năm qua, nhiều cơ sở y tế và bệnh viện đã
tăng giá vô tội vạ, còn các đoàn thanh kiểm tra của sở ngành y tế chỉ
như cưỡi ngựa xem hoa và bị đồn đoán không thiếu gì chuyện quà cáp,
phong bao.
Theo một “nghị
quyết” của Bộ Y tế vào năm 2015, từ quý I/2017, viện phí sẽ tính thêm
tiền lương nhân viên y tế và áp dụng với 27 địa phương còn lại trên cả
nước. Với việc đưa lương vào viện phí, hàng ngàn dịch vụ kỹ thuật sẽ
tăng giá khoảng 30%-50%.
Giá cả chữa
bệnh lại đạp lên đầu lương tâm để vượt dốc. Những năm qua, chiến dịch
tăng giá phi mã viện phí đã thường nâng mặt bằng giá dịch vụ y tế bình
quân lên gấp rưỡi đến hai lần qua mỗi năm, quá đủ để làm bệnh nhân khốn
đốn và thỉnh thoảng lại có người lao mình từ tầng mười bệnh viện xuống
đất.

“Giờ bị bịnh mà
không có tiền thì chỉ có nằm chờ chết” đã trở thành một thành ngữ phổ
biến đến mức sinh tử mặc lòng trong xã hội Việt Nam, vào lúc mà các lý
thuyết gia Cộng Sản vẫn tranh cãi như thể lần cuối với nhau về việc “như
thế nào là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.”
Không thiếu gì
cái chết của bệnh nhân bị đẩy ra nằm ở hành lang khu cấp cứu quá lâu khi
người nhà không đủ tiền để “tạm ứng” cho bệnh viện. Ngày càng hiện ra
nhiều hơn những mạng người ra đi để càng tô thắm cho một chế độ “của
dân, do dân và vì dân.”
Một trong số
nạn nhân bất hạnh ấy, ông Phùng Sanh – như tựa đề một bài báo “Người đàn
ông chờ chết vì không có tiền mổ tim” – đã phải bán hết ruộng vườn để
lo cho vợ bị suy thận. Nhưng khi người vợ vừa qua đời, ông Sanh lại nhập
viện vì bệnh tim kéo dài hơn sáu năm. Số tiền hơn 90 triệu đồng dự kiến
phẫu thuật là không tưởng với người đàn ông 57 tuổi này.
“Có lẽ tôi phải
về quê chứ không còn cách nào khác. Các con nghèo quá, đất ruộng đã bán
hết, nợ ngân hàng còn mấy chục triệu chưa trả xong. Giờ có bán căn nhà
nhỏ thì cũng không đủ trang trải mà lại không có chỗ dung thân. Đành
buông xuôi sống được ngày nào hay ngày ấy,” ông Sanh nghẹn ngào.
Phải chăng đó là là “tăng giá dịch vụ y tế để tạo sự bình đẳng” như giới quan chức y tế và chính phủ Việt Nam vẫn huấn thị?
“Bình đẳng xã hội chủ nghĩa” là như vậy.
Khó có thể nói
khác hơn, giới quản lý và thực thi chính sách xã hội đã biến chủ trương
“xã hội hóa” từ vài chục năm qua thành phản cảm, và hơn nữa là đang tâm
phản động.
Trong khi đó,
Bộ trưởng y tế Nguyễn Thị Kim Tiến – nhân vật có biệt danh “Kim Tiêm” mà
từ năm 2014 đến nay, đặc biệt với vụ dính líu trách nhiệm để cho Công
ty Pharma nhập thuốc ung thư giả mà đã gây oán thán lẫn phẫn nộ ghê gớm
từ dư luận xã hội, lại chưa bị hề hấn gì. Cũng không thấy đảng CSVN tỏ
ra một động tác xử lý nào nhân vật quái ác này để ít ra cũng xoa dịu sự
phẫn nộ của người dân.
Năm nay, 2017,
kinh tế đình đốn và một chân đã sa vào khủng hoảng, ngân sách không còn
biết tìm ra nguồn thu nào khác ngoài việc bổ thuế lên đầu dân, bất chấp
bao nhiêu cảnh nạn môi trường, đất đai, chợ búa, mất mùa, bị ép giá chưa
bao giờ dồn lên đầu dân chúng thê lương như hiện thời.
Cái chết hữu
thể của những bệnh nhân không tiền đang biến dư luận xã hội và nỗi phẫn
uất dân chúng thành nơi chôn cất cuối cùng cho một chính thể “ăn của dân
không chừa thứ gì”. Cái chết của người nghèo cũng chưa bao giờ bị chế
độ mặc định chắc chắn như giờ đây!
Chuyên đề “chăm sóc sức khỏe nhân dân” của đảng CSVN phải được hiểu ra sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét