
Vào ngày này năm 1941, tổng tham
mưu trưởng của Liên Xô, Georgi K. Zhukov, đã trở thành chỉ huy các chiến dịch của
Hồng quân, nhằm ngăn chặn sự tiến quân của Đức vào trung tâm Liên Xô.
Sự nghiệp quân sự của Zhukov bắt
đầu kể từ Thế chiến I, khi ông phục vụ trong Quân đội Hoàng gia Nga. Sau đó ông
gia nhập Hồng quân vào năm 1918, dành thời gian nghiên cứu khoa học quân sự ở cả
Liên Xô và Đức. Khi Thế Chiến II bùng nổ, Zhukov là chỉ huy của lực lượng Liên
Xô đóng quân tại biên giới Mãn Châu và dẫn đầu cuộc phản công đánh bại cuộc
xâm lược của Nhật Bản vào năm 1939.
Vào thời điểm Đức xâm lược Liên
Xô, Zhukov đã được thăng chức từ tổng tham mưu của quân đội Liên Xô trong “Chiến
tranh Mùa Đông” chống lại Phần Lan, lên làm tổng tư lệnh mặt trận phía Tây. Trên
cương vị này, ông đã chuẩn bị sẵn sàng để đánh bại quân xâm lược Đức, đầu tiên
là khỏi Moskva, và sau đó là khỏi miền Trung nước Nga. Cuối cùng ông sẽ được
thăng cấp và trở thành một nhân tố chủ chốt trong việc lập kế hoạch tiến hành gần
như tất cả các trận đánh chính của Liên Xô cho đến khi kết thúc chiến tranh. Cuối
cùng, ông đại diện cho Liên Xô tiếp nhận đầu hàng chính thức của Đức và nắm quyền
chỉ huy tại các khu vực ở Đức do Liên Xô kiểm soát.
Quyết định của Stalin trong việc
trao rất nhiều quyền hạn và trách nhiệm vào tay người đàn ông này đã khiến
Stalin hối hận sau chiến tranh, khi sự nổi tiếng của Zhukov đã đe dọa chính nhà
lãnh đạo. Stalin đã “khen thưởng” vị đại tướng với những vị trí mơ hồ khiến tài
năng của ông bị lãng phí và giữ ông ở bên ngoài ánh đèn sân khấu. Zhukov cuối
cùng cũng trở thành Bộ trưởng Quốc phòng sau cái chết của Stalin vào năm 1953,
trong chính phủ mới của Thủ tướng Nikita Krushchev. Tuy nhiên, khi quân đội cố
gắng thoát khỏi đấu đá chính trị nội bộ của Đảng Cộng sản, Zhukov, người ủng hộ
quyền tự trị cho quân đội, đã đối đầu với Thủ tướng, người muốn giữ Hồng quân
dưới quyền kiểm soát của Ủy ban Trung ương.
Trớ trêu thay, khi Đoàn Chủ tịch
Soviet Tối cao (tương đương Thường vụ Quốc hội ở Việt Nam – NBT) – phe “bảo thủ”
theo tư tưởng Stalin vốn chống lại một số cải cách “dân chủ” do Krushchev đề
xuất – cố gắng phế truất vị Thủ tướng, Zhukov đã đưa các Ủy viên Trung ương tới
Moskva để cân bằng quyền lực và giữ cho vị trí của Krushchev được an toàn.
Zhukov được tưởng thưởng bằng
cách trở thành một thành viên chính thức của Đoàn Chủ tịch, là sĩ quan chuyên
nghiệp đầu tiên từng giữ một vị trí như vậy. Điều này cũng có ích cho
Khrushchev khi có một người đã đã chứng minh lòng trung thành với ông trong một
cơ quan thù địch như vậy. Nhưng nỗ lực mới của Zhukov để giải phóng quân đội khỏi
sự kiểm soát của đảng đã dẫn đến việc ông bị Krushchev sa thải. Zhukov lại một
lần nữa rơi ra ngoài tầm mắt của công chúng – cho đến khi Krushchev mất đi quyền
lực vào năm 1964. Zhukov cuối cùng đã được trao huân chương Lenin (1966) và xuất
bản cuốn tự truyện của mình (1969).
Nguồn: Soviets switch commanders in drive to halt Germans, History.com
***
Georgi Zhukov – Nguyên soái lỗi lạc của Liên Xô
Nguồn: Historic figures, BBC (truy cập ngày 9/7/2015)
Biên dịch & Hiệu đính: Phạm Hồng Anh
Zhukov là vị chỉ huy quân sự Liên Xô
được tôn vinh nhiều nhất trong Thế chiến thứ hai. Những thắng lợi của
ông trước quân Đức ở mặt trận phía đông, thường đi liền với thương vong
lớn của quân lính Liên Xô, đóng vai trò quan trọng trong việc đẩy nhanh
cuộc chiến tới hồi kết thúc.
Georgi Konstantinovich Zhukov sinh ngày 1
tháng 12 năm 1896 trong một gia đình nông dân ở Strelkovka, tỉnh Kaluga
phía tây nam Moskva. Ông ghi tên gia nhập Quân đội Đế quốc Nga năm
1915. Từ năm 1918 đến 1920, ông chiến đấu cho Hồng Quân trong cuộc nội
chiến Nga.
Zhukov thăng tiến trong quân đội, trở
thành chuyên gia về chiến tranh thiết giáp. Năm 1938, ông được cử đi
chiến đấu với quân Nhật ở Mông Cổ. Tháng 8/1939 ông hủy diệt quân Nhật
trong Trận Khalkin-Gol.
Tháng 1/1941, Joseph Stalin chỉ định
Zhukov làm tổng tham mưu trưởng. Sáu tháng sau ông bị bãi chức sau một
cuộc tranh cãi với Stalin, nhưng được giữ lại ở tổng hành dinh quân đội.
Ông đứng bên lề khi Đức tiến quân nhanh chóng vào lãnh thổ Liên Xô kể
từ tháng 6/1941. Tháng 10/1941, Zhukov được giao nhiệm vụ chỉ đạo phòng
vệ Moskva và tiến hành một cuộc phản công chống lại người Đức.
Tháng 8/1942, Stalin bổ nhiệm Zhukov làm
phó tổng tư lệnh Hồng Quân, ông giữ chức vụ này cho đến khi chiến tranh
kết thúc. Ông được cử đến mặt trận phía tây nam để phòng thủ
Stalingrad. Tại đây, cùng với Aleksandr Vasilevsky, ông chỉ huy bao vây
và khiến tập đoàn quân thứ sáu của Đức đầu hàng.
Tháng 7/1943, Zhukov và Vasilevsky chỉ
huy quân đội Liên Xô trong Trận Kursk, trận chiến xe tăng lớn nhất trong
lịch sử. Với người Liên Xô, thất bại của quân Đức ở Kursk là bước ngoặt
của cuộc chiến. Zhukov dẫn đầu cuộc tấn công vào nước Đức năm 1945 và
chiếm được Berlin vào tháng 4. Ông trở nên nổi tiếng toàn thế giới. Sau
đó ông giữ vai trò chỉ huy lực lượng chiếm đóng tại Berlin.
Stalin lúc này lại xem Zhukov như một
mối đe dọa và giáng chức ông xuống làm tư lệnh quân khu Odessa, rất xa
Moskva. Sau khi Stalin mất, Zhukov lại được trọng dụng, trở thành bộ
trưởng quốc phòng năm 1955. Về sau ông bất đồng với Nikita Khrushchev và
bị ông này cách chức vào tháng 10/1957. Năm 1964, Khrushchev bị hạ bệ,
danh tiếng của Zhukov được khôi phục, mặc dù ông không được bổ nhiệm
lại. Ông qua đời ngày 18 tháng 6 năm 1974.
19688
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét