
Một người đi xe máy đi qua một đoạn đường ngập lụt ở huyện
Chương Mỹ, ngoại thành Hà Nội hôm 16/10/2017-AFP
Người thanh tiếng nói
cũng thanh
Nếu có một con số thống kê cụ thể những câu nói của quan chức
Việt Nam thì những câu nói ngớ ngẩn mà dân gian Việt Nam gọi là "Ngáo
đá" trong thời đại rực rỡ nhất - "thời đại Hồ Chí Minh", theo lời
của Nguyễn Phú Trọng - chiếm một tỷ trọng lớn nhất.
Xưa nay, nghe khẩu khí, nội dung câu nói của một người,
thiên hạ sẽ biết và đánh giá họ như thế nào về học lực trình độ, tư cách cũng
như khả năng của họ. Do vậy, khi đề cử một người làm quan chức thời "phong
kiến thối nát", cha ông ta cũng lấy các tiêu chí về thi cử, văn phong và kết
quả đó được đánh giá để bổ nhiệm họ giữ các chức việc phục vụ cộng đồng.
Chính vì vậy, nhiều khi những khoa thi cử, bài thi được đánh
giá gắt gao và khắc nghiệt theo tiêu chuẩn của người xưa. Qua đó, người ta chọn
ra những nhân tài lo việc dân, việc nước.
Điều đó cũng có cơ sở của nó, bởi lời nói, bài văn... của một
người thể hiện về con người đó khá rõ nét. Cha ông đã đúc kết "Văn tức là
người". Chính vì thế, dân gian có câu ca dao rằng:
Người thanh, tiếng nói cũng thanh
Chuông kêu, khẽ đánh bên thành cũng kêu.
Lời ăn, tiếng nói của quan chức lại càng được coi trọng và
những phát ngôn của người có chức quyền, trách nhiệm càng phải cẩn trọng trong
mọi trường hợp.
Có lẽ cũng vì vậy, người dân Việt Nam bao đời nay đã để lại
những áng văn bất hủ không phải chỉ của các nhà văn, các danh nhân mà cả của
các quan chức, vua chúa nhiều thời kỳ.
Những quan chức ngáo đá
Trong một bài viết trước đây, chúng tôi đã nói về "Hệ
thống giáo dục và những quan chức ngáo đá", chúng tôi đã nói về hiện tượng
quan chức ngáo đá" liên quan đến hệ thống giáo dục "hoàn toàn Việt
Nam" đã sản sinh ra những quan chức "ngáo đá" phát biểu vô tội vạ,
bất chấp những điều tối thiểu là vận động trí não trước mỗi lời nói.
Chẳng hạn bắt đầu từ ông Phạm Vũ Luận phát biểu: "Đã học
kém thì không thể có đạo đức tốt được", hoặc “Quá trình dạy và học đã thay đổi, từ chỗ dạy
cho số đông sang chú ý đến hình thành phát triển từng cháu. Trước đây giáo viên
nói dạy 1 lớp 40 cháu nay chuyển sang dạy 40 cháu trong 1 lớp”.
Kế đến ông Bộ trưởng Quốc phòng phát biểu vô tư rằng:
"Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến
người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại.
Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc". Hay tại đối thoại
Shangri-la 13 tập trung vào vấn đề Trung Quốc đang xâm lấn biển đông, ông ta
nói: “Thưa các quý vị! Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc
về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh
chấp chủ quyền trên Biển Đông nên đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng”.
Sau đó, Tổng TTCP Huỳnh Phong Tranh cho rằng "tham
nhũng ở Việt Nam trong 3 năm qua (2012-2014) có tính chất ổn định" để báo
cáo thành tích chống tham nhũng...
Rất nhiều ví dụ khác nhau về những lời quan chức mà cứ mỗi lần
họ mở miệng thì thần dân được dịp giải trí với những trận cười vỡ bụng trong những
cuộc rượu hay tụ họp đâu đó được đưa ra làm mẫu mực.
Để biện minh cho phong trào "cả nhà làm quan",
"con vua thì lại làm vua" lan rộng khắp cả nước, Nguyễn Thị Quyết
Tâm, Chủ tịch HĐND Tp HCM dõng dạc: "Con cái lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh
phúc cho dân tộc". Và thực tế đã chứng minh cái hạnh phúc đó của dân tộc
được trả giá bằng Nguyễn Xuân Anh (Đà Nẵng) mới đây.
Có thể kể đến vô vàn những mỹ từ, những sáng tác ngôn ngữ một
cách quái gở của các lãnh đạo Việt Nam tại mọi ngành, mọi cấp trong thời kỳ
"rực rỡ" này. Thậm chí đến mức trong dân gian hình thành một khẩu ngữ
mới: "Ngu rực rỡ".
Không chịu kém phần các Thủ tướng, Bộ trưởng khác, ông Bộ
trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát phát biểu tại Quốc hội
rằng: “Đa số thực phẩm của chúng ta là an toàn, nhưng nhân dân không biết nên
có cảm giác là tất cả không an toàn”.
Bị phản ứng dữ dội, ông ta đã phải xin lỗi. Dù lời xin lỗi
đã được ông ta đưa ra, song điều đó không làm giảm đi được sự đánh giá trình độ
và khả năng, cũng như lương tâm đạo đức của ông Bộ trưởng đối với người dân.
Nhớ đến lời xin lỗi, hẳn người dân Hà Nội và cả nước không mấy
ai quên lời của Phạm Quang Nghị khi là Bí thư Thành ủy Hà Nội. Suốt mấy ngày lo
tổng kết kinh nghiệm cướp đất Thái Hà và Tòa Khâm sứ cho các vụ cướp sau đó,
nên khi chui ra khỏi bàn thì được hỏi về nạn lụt chết cả vài chục người ở Hà Nội
cuối năm 2008 rằng: "tôi thấy nhân dân ta bây giờ so với ngày xưa ỷ lại
Nhà nước lắm. Cứ chờ trên về, chờ cung cấp cái này, hỗ trợ cái kia chứ không
đem hết sức ra tự làm"
Kể cả khi đó chưa có Facebook, thì hệ thống báo "không
đihnhj hướng" và mạng Blog đã buộc Phạm Quang Nghị đưa ra lời xin lỗi
cho câu nói dở hơi nhất của mình và bị
phản ứng dữ dội. Dù buộc phải đưa ra lời xin lỗi, nhưng có sao.
Thậm chí, ông Nguyễn Như Tiệp, Cục trưởng Cục Quản lý chất
lượng Nông lâm sản và Thủy sản (Nafiqad), Bộ NN&PTNT nói rằng: “Một số mặt hàng thủy sản như tôm nếu
bị trả do vấn đề chỉ tiêu vi sinh thì chỉ cần luộc lên là có thể ăn được”. Cả
thiên hạ cười ồ, thì ra ông ta tưởng rằng trứng cóc luộc lên không ăn được
chăng? Thưa rằng là ăn được, nhưng rồi chết. Có điều khác là các thứ thực phẩm
kia chết từ từ mà thôi.
Một trưởng ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội đã phát biểu về nạn
xô đẩy, chen lấn cướp nhau trong lễ hội hàng năm rằng: "Đây là cướp có văn
hóa". Để phân tích điều này, chúng tôi đã có bài viết "Cướp có văn hóa
và văn hóa cướp XHCN" để nêu lên bản chất của cái văn hóa Cướp XHCN quái gở.
Những tưởng với sự phản ứng dữ dội của dân chúng, báo chí...
thì quan chức Việt Nam sẽ cẩn thận hơn, đỡ... nói ngu hơn.
Nhưng, như một căn bệnh không thể chữa, những lời "ngọc"
lại tiếp tục được các miệng quan chức đưa ra giải trí cho thiên hạ.
Đê vỡ theo kế hoạch!
Mới những ngày gần đây, sau khi thiên tai đã mở ra cho cả thế
giới biết rằng người dân Việt đang phải gánh chịu những "nhân tai" nặng
nề của chế độ Cộng sản Việt Nam, một thể chế đã dẫn đến sự tàn phá không thương
tiếc môi trường: từ môi trường sống tự nhiên đến môi trường xã hội.
Những trận lụt bão triền miên gây tai họa cho người dân Việt
được phụ họa đắc lực của các chính sách, con người cộng sản đã lấy đi biết bao
nhiêu sinh mạng người dân Việt Nam. Những nhà máy thủy điện chỉ biết lợi nhuận,
ăn cắp và giá rẻ bao năm nay đã gây tai họa cho người dân Việt qua mỗi đợt xả
lũ.
Những người dân Hà Tĩnh, Quảng Bình đã thấm cảnh sống ngâm
da, chết ngâm xương, toàn bộ tài sản, tính mạng của người dân bị đe dọa và nhấn
chìm trước những cơn xả lũ bất ngờ của các nhà máy thủy điện. Thế rồi tất cả đều
hòa cả làng.
Nối tiếp miền trung, khắp cả nước từ Yên Bái cho đến Hòa
Bình, Thanh Hóa, đâu đâu cũng thiên tai, lụt bão... đó là câu trả lời cho việc
tàn phá rừng theo phương thức tận diệt.
Còn nhớ, cách đây từ rất lâu, 20 năm trước, chính phủ đổ
không biết bao tiền của, công sức cho Dự án trồng mới 5 triệu ha rừng hay dự án
661. Thế rồi thời gian qua đi, tiền của dân trôi đi nhưng rừng đâu chẳng thấy.
Một cán bộ kiểm lâm cho tôi biết: Khi thành lập nước VNDCCH,
Việt Nam có 15 triệu ha rừng. Cho đến ngày nay, đến những vùng đất Tây Nguyên,
nếu tìm kỹ, người ta thấy vẫn còn lại những dấu vết của rừng.
Đi đến đâu người ta cũng thấy nhan nhản câu khẩu hiệu lủng củng
tối nghĩa được cho là của Hồ Chí Minh: "Rừng là vàng, nếu mình biết bảo vệ
và xây dựng thì rừng rất quý". Oái
oăm thay, những câu khẩu hiệu này được đặt ở những nơi mà sau đó chỉ có dấu
tích của rừng hoặc ngay ở bãi gỗ vừa chặt phá rừng xong.
Chính vì vậy, mà lũ lụt thiên tai hoành hành.
Và trong thiên tai, cái thể hiện rõ nhất lại là nhân tai.
Nhân tai ở đây ngoài việc con người để lại hậu quả cho môi trường, người ta còn
nhìn thấy một mối nguy "Nhân tai" khác, đó là trình độ, tâm thức của
quan chức cộng sản.
Khi tuyến đê Hữu Bùi ở Chương Mỹ bị vỡ, nước ngập nhấn chìm
hàng ngàn hộ dân và hàng ngàn ha lúa màu, cơ ngơi người dân. Cả nước ngóng chờ
thông tin để mà đau xót với người dân đang sống trong cảnh cơ hàn của lũ lụt,
thì chính khi đó Ông Đỗ Đức Thịnh - Chi cục trưởng Chi cục Đê điều và Phòng chống
lụt bão Hà Nội cho rằng, đê Hữu Bùi tại xã Hoàng Văn Thụ (Chương Mỹ - Hà Nội)
“vỡ… theo kế hoạch”!
Điều ông nói có nghĩa là việc vỡ đê theo đúng quy trình, kế
hoạch của nhà nước? Việc nhấn chìm sinh mạng, tài sản của người dân là có kế hoạch
mà nói theo ngôn ngữ của đám quan chức cộng sản là "Đã có đảng và nhà nước
lo"?
Bên cạnh đó, GĐ Sở NN&PTNT TP Hà Nội Chu Phú Mỹ:
"Đê vỡ nhưng không phải vỡ tách đôi như mọi người hiểu, mà vỡ bề mặt sau
đó sạt dần dần. Tràn sau đó sạt dần dần. Cái đấy theo quy hoạch là cho tràn nước
qua bờ đê. Cơ bản dân ở đây đã thu hoạch sản xuất xong rồi. Nhà cửa chưa đánh
giá cụ thể, nước chỉ ngập vào nhà thôi chứ không sập được".
Nghe những lời ráo hoảnh này khi tai họa đang ập lên người
dân, người ta thấy ở đó sự vô cảm và né tránh trách nhiệm bằng những lời nói
ngu xuẩn. Bởi vì dù có sạt dần hay tách đôi vỡ ba, thì đê vỡ vẫn là đê vỡ, vẫn
là nước vào ngâm xác và tài sản người dân. Ông cho biết dân đã thu hoạch xong,
nhưng nước ngập hết vào nhà thì nhấn chìm tất cả thì thà để ngoài đồng cho nó
trôi đi chứ công sức người dân đều cuối cùng là đổ sông, đổ biển.
Người ta thấy lạ với những cách hành xử qua những lời
"ngáo đá" nói trên.
Nguyên nhân
Có thể nói rằng, để xuất hiện những câu nói ngớ ngẩn, kiểu
sáng tác ngôn ngữ như khi phóng viên bị công an đá vẹo sườn là "giơ chân
hơi cao" và tát vặn mặt thì gọi là "gạt tay trúng má" này, tất cả
bắt đầu bằng sự ngụy biện, che giấu và lấp liếm trước công luận mà không dám gọi
tên sự thật.
Bởi những sự thật đáng xấu hổ đó nó quá mức bình thường mà bất
cứ người nào trong xã hội có thể chấp nhận được. Do vậy mà người cộng sản không
thể gọi đúng tên, chỉ đúng việc đã xảy ra. Vì thế cho nên người ta phải lấp liếm,
che đậy bắt đầu từ ngôn từ, lời nói, những thông tin báo chí cho đến dùng công
an, dùi cui, bắt bớ và nhà tù... Tất cả đều nhằm che đậy một sự thật là hệ thống
công quyền Cộng sản đã hoàn toàn thối nát và trong cơn tan rã khó cứu chữa.
Cũng bởi trên hết, cả hệ thống này đang tôn thờ một thứ quái
gở: Chủ nghĩa Mác - Lenin mà ở đó, sự dối trá được tôn thờ, bạo lực được lấy
làm động lực xã hội.
Không chỉ sáng tác ngôn ngữ mà sự bệnh hoạn đó con thể hiện
bằng những việc đánh tráo khái niệm rất... hài hước. hẳn chúng ta còn nhớ ông
tướng ngành Cảnh sát giao thông đã nói rằng: "CSGT nhận dăm ba chục của
lái xe đâu gọi là tham nhũng" - một câu nói để đời. Hay tối 28/9/2016, một
CA thuộc Quận 3, Sài Gòn, đánh một người bán hàng rong toác đầu, máu me đầy mặt,
đầy đầu, bàn tay công an còn dính cả máu. Nhưng đó được định nghĩa là hành động
"vuốt tóc, xoa đầu khuyên nhủ.
Trước hiện tượng này, chúng tôi đã có bài viết: "Dự án
Từ Điển Công an: Một yêu cầu khẩn cấp" nhằm giúp nhà nước có sự thống nhất
trong bao biện, ngụy biện cho các hành động ngược đời của ngành công an.
Có thể nói rằng, ngoài vấn đề về trình độ cán bộ ngày càng
lùn xuống bởi chính sách cả họ làm quan, con vua làm vua và đồng tiền đi trước,
thì nguyên nhân cơ bản vẫn là sự băng hoại của một hệ thống công quyền lấy bạo
lực, dối trá làm cơ sở tồn tại.
Vì thế mà người dân sẽ còn được nghe, được thấy những cán bộ
từ lãnh đạo cao cấp cỡ Nguyễn Phú Trọng cho đến những cán bộ tép riu tuôn ra những
lời hài hước.
Người xưa đã nói
Người thanh, tiếng nói cũng thanh
Chuông kêu, khẽ đánh bên thành cũng kêu.
Với cả hệ thống đã như chiếc chuông vỡ, thì dù có nện bằng
búa tạ, tiếng kêu vẫn cứ rè rè như trêu ngươi thiên hạ.
Do vậy mà kho tàng những câu nói ngáo đá sẽ còn dày thêm và
ngày càng xuất hiện dày đặc trong thời đại "ngu rực rỡ" - Thời đại Hồ
Chí Minh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét