Chiếc xe đạp xộc xệch, lủng lẳng vài bao túi bố. Chiều nào
cũng vậy, quanh quẩn mấy khu đổ rác góc đường Núi Thành- Tiểu La- 2/9. Luôn miệng
lẩm bẩm gì đấy về nhà cửa, đất đai...
Nghe con gái bảo: Bác ấy bức xúc chuyện giải toả đền bù gì
đó!
Không biết thực hư sao. Nhưng mấy tháng rồi, không thấy người
phụ nữ cùng chiếc xe đạp lủng lẳng ấy nữa. Hay... ? Một thoáng buồn khi nghĩ đến
điều này. Cho dù chẳng thân sơ gì. Cứ như thể hụt hẫng, văng vắng, thiêu thiếu
điều gì đó rất thiết thân.
Hay giờ bác ấy vất vưởng nơi nào, một ngã tư nào đấy trong
muôn vàn ngã tư ngược xuôi cuồn cuộn những dòng xe chiều, lặng lẽ cô độc như
cái góc chiều thường nhật này của tôi.
Cái "thành phố đáng sống" của tôi, vẫn lẩn khuất
đâu đấy nhiều phận buồn đến... thân thuộc vậy. Những góc buồn, nhiều khi chỉ một
mình lẳng lặng vầy mới nhận ra.
Đang đánh nhau toé lửa. Càng đánh, lại tòi thêm hết dự án
này đến héc ta nọ. Nhiều thằng quan chức, làm giàu tàn độc trên những phận dân.
Bí thư, Chủ tịch đời nào cũng nghe nói nhiều đất lắm. Lô này khoảnh nọ tính
hàng héc ta.
Chẳng biết chúng vơ vét làm gì. Mồ cha mả mẹ, hay chính họ
khi chết, cũng chỉ cần 2 mét vuông là đủ. Vậy mà miệng mồm lúc nào cũng oang oảng
"vì nước thương dân"...
Buồn thật. Nhiều khi cũng muốn choảng thêm cho chúng vài
bài. Phận cái anh làm báo mà. Nhìn vậy sôi gan nhịn sao được. Nhưng rồi không
đành. Không nỡ làm tổn thương thêm, những gì tốt đẹp về "thành phố đáng sống"
của tôi.
Tôi yêu thành phố này. Yêu những gì tiền nhân xây tạc nên
cho một bức tranh Đà Nẵng của tôi đẹp đến tự hào, cao ngạo. Yêu những phận đời
thoảng qua trên chiếc xe đạp xộc xệch kia nữa.
Và yêu, cả cái góc buồn cô độc mỗi chiều này của tôi.
Chiếc xe đạp xộc xệch, lủng lẳng vài bao túi bố. Chiều nào
cũng vậy, quanh quẩn mấy khu đổ rác góc đường Núi Thành- Tiểu La- 2/9. Luôn miệng
lẩm bẩm gì đấy về nhà cửa, đất đai...
Nghe con gái bảo: Bác ấy bức xúc chuyện giải toả đền bù gì
đó!
Không biết thực hư sao. Nhưng mấy tháng rồi, không thấy người
phụ nữ cùng chiếc xe đạp lủng lẳng ấy nữa. Hay... ? Một thoáng buồn khi nghĩ đến
điều này. Cho dù chẳng thân sơ gì. Cứ như thể hụt hẫng, văng vắng, thiêu thiếu
điều gì đó rất thiết thân.
Hay giờ bác ấy vất vưởng nơi nào, một ngã tư nào đấy trong
muôn vàn ngã tư ngược xuôi cuồn cuộn những dòng xe chiều, lặng lẽ cô độc như
cái góc chiều thường nhật này của tôi.
Cái "thành phố đáng sống" của tôi, vẫn lẩn khuất
đâu đấy nhiều phận buồn đến... thân thuộc vậy. Những góc buồn, nhiều khi chỉ một
mình lẳng lặng vầy mới nhận ra.
Đang đánh nhau toé lửa. Càng đánh, lại tòi thêm hết dự án
này đến héc ta nọ. Nhiều thằng quan chức, làm giàu tàn độc trên những phận dân.
Bí thư, Chủ tịch đời nào cũng nghe nói nhiều đất lắm. Lô này khoảnh nọ tính
hàng héc ta.
Chẳng biết chúng vơ vét làm gì. Mồ cha mả mẹ, hay chính họ
khi chết, cũng chỉ cần 2 mét vuông là đủ. Vậy mà miệng mồm lúc nào cũng oang oảng
"vì nước thương dân"...
Buồn thật. Nhiều khi cũng muốn choảng thêm cho chúng vài
bài. Phận cái anh làm báo mà. Nhìn vậy sôi gan nhịn sao được. Nhưng rồi không
đành. Không nỡ làm tổn thương thêm, những gì tốt đẹp về "thành phố đáng sống"
của tôi.
Tôi yêu thành phố này. Yêu những gì tiền nhân xây tạc nên
cho một bức tranh Đà Nẵng của tôi đẹp đến tự hào, cao ngạo. Yêu những phận đời
thoảng qua trên chiếc xe đạp xộc xệch kia nữa.
Và yêu, cả cái góc buồn cô độc mỗi chiều này của tôi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét