Thế là Thủ Tướng Mark Rutte đã trở thành chính trị gia cấp
tiến thành công nhất Âu Châu. Mặc dầu đảng của ông mất một phần tư số ghế trong
Quốc Hội ở La Haye, thủ tướng Hòa Lan vẫn phải được coi là kẻ chiến thắng vẻ
vang trong cuộc bầu cử hôm Thứ Tư.
Đây là lần thứ ba đảng cánh trung hữu Volkspartij voor
Vrijheid en Democratie-VVD (Đảng Nhân Dân cho Tự Do và Dân Chủ) của ông đã trở
thành lực lượng mạnh nhất trong Quốc Hội Hòa Lan, với một đa số khá tốt.
Chỉ cách đây vài tuần, có lúc đảng mị dân cực hữu của ông
Geert Wilders đã tưởng sẽ thắng. Chỉ cách đây vài ngày, ít nhất có sáu đảng có
triển vọng, tuy không cao, về đầu trong cuộc chạy đua giữa 28 đảng. Nhưng nay
ông Rutte đã chiến thắng với một số ghế đáng kể. Tại sao ư? Bởi vì hai chính trị
gia mị dân không chịu ngừng xỉ vả ông.
Chiến thắng bất ngờ
Chiến thắng của ông Rutte, như Tạp Chí Der Spiegel chỉ ra,
có một cha đẻ là người Thổ Nhĩ Kỳ: Tổng Thống Recep Tayyip Erdogan. Nhà độc tài
ở Ankarra càng sỉ nhục Hòa Lan bao nhiêu thì ông đã lại càng làm cho người Hòa
Lan cảm thấy cần siết chặt hàng ngũ đằng sau lưng thủ tướng bấy nhiêu.
Cũng phải thêm ông Rutte là một chính trị gia lão luyện và
ông có một cái tài tối cần thiết cho một chính trị gia, tài sống còn sau các cuộc
chiến chính trị. Ông đã xử sự và đối phó với cuộc khủng hoảng do ông Erdogan tạo
nên một cách hết sức chuyên nghiệp.
Tưởng cũng xin nhắc lại mọi sự bắt đầu là vì Tổng Thống Thổ
Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan đang muốn lên làm một nhà độc tài. Nhưng vì chưa chế
ngự nổi chính trị Thổ Nhĩ Kỳ đủ để làm việc đó, ông Erdogan đã tính đến chuyện
thứ nhì: tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý để cải tổ hiến pháp cho ông có nhiều
quyền của một nguyên thủ trong chế độ tổng thống chế thay vì là đại nghị chế
như hiện nay ở Thổ Nhĩ Kỳ. Chuyện dính đến Hòa Lan và các quốc gia Âu Châu là
vì ông Erdogan tuy chế ngự chính trị Thổ Nhĩ Kỳ, còn muốn bành trướng ảnh hưởng
và lợi dụng cộng đồng kiều dân đã định cư và vào quốc tịch ở các quốc gia Âu
Châu khác. Chính vì thế ông Erdogan gửi các bộ trưởng trong chính phủ ông đi khắp
nơi “vận động” và khuyến khích họ đi bỏ phiếu. Điều làm Hòa Lan và các quốc gia
Tây Âu khác tức giận là vì những nhân vật này đến nước họ như là đi vào xứ
không người và bắt đầu đưa ra luận điệu bài Âu Châu, bài Ki-tô Giáo và chỉ
trích các chính phủ Tây Âu.
Ông Rutte đã vạch lằn đỏ, trước hết, từ chối nhập cảnh cho
ngoại trưởng và rồi hộ tống một cách lịch sử nhưng không kém cương quyết bà bộ
trưởng bộ gia đình vụ của Thổ Nhĩ Kỳ ra khỏi Hòa Lan. Trong khi ông Erdogan nổi
nóng, gọi Hòa Lan là “Nazi và Phát Xít,” ông Rutte đã còn tỏ tài của mình là một
người chủ hòa. Thay vì đấu khẩu với ông Erdogan, ông mời thủ tướng của ông
Erdogan, Binli Yildrim dùng cơm với ông, và ông ngoại trưởng nhận lời.

Thủ Tướng Mark Rutte. (Hình: Getty Images)
Trong cuộc tranh luận bầu cử với ông Wilders hôm thứ hai,
ông Rutte đã dồn đối thủ vào chân tường. Khi chính trị gia cực hữu thiếu kinh
nghiệm này kêu gọi phải trục xuất đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ ra khỏi nước này, ông Rutte
từ chối trục xuất đại sứ và thản nhiên trả lời “Sự khác biệt giữa tweet khi ngồi
ghế ở nhà và khi cai trị một nước là vậy đó.”
Thủ Tướng Rutte còn được dân chúng Hòa Lan ngưỡng mộ vì ông
là một người thực tế không quá trọng chủ thuyết. Chính trong những ngày ngay trước
khi họ đi bỏ phiếu, ông đã dành được những sự ủng hộ tối quan trọng mà ông cần
để thắng rõ ràng ông Wilders. Với cách ông đối xử với ông Erdogan, ông Rutte đã
chứng tỏ cho người dân Hòa Lan thấy cách một chính khách hành sử trên trường quốc
tế. Ngay cả cuộc họp báo hoàn toàn bằng tiếng Anh của ông vào những ngày cuối,
cũng là để thúc đẩy niềm tự hào của nhân dân, về một quốc gia đang cầm cờ lãnh
đạo cho thế giới dân chủ Âu Châu.
Ông đã có một số thất hứa trong những năm qua và chính sách
kiệm ước kéo dài đã làm cho ông mất đi một phần tư số dân biểu ông đang có.
Nhưng ông đã thực hiện được lời hứa quan rộng nhất. Nền kinh tế Hòa Lan đang
phát triển mạnh sau một khủng hoảng kéo dài, với tăng trưởng ở mức 2% và triển
vọng thất nghiệp giảm đến định mức 5%. Hòa Lan có một mức độ liên hệ chặt chẽ với
thế giới nên mới có thành quả như vậy: Một quốc gia nhỏ, chỉ có 17 triệu dân,
xuất cảng nhiều hàng ra thế giới hơn là Anh Quốc hay Ý.
Phải chăng ông Wilders thua vì ông Rutte quá giỏi?
Thực ra người đã khiến ông Wilders thua chính là ông ta.
Trong nhiều tháng ông dẫn trước trong các cuộc thăm dò dư luận, nhưng nay ông
đã về nhì và còn có triển vọng về ba. Là viên chức của một đảng “độc mã,” ông
Wilders không đổ tội cho ai được.
Khác hẳn với ông Donald Trump, ông Wilders và đảng PVV của
ông (Partij voor de Vrijheid-PVV-Đảng Tự Do) hầu như là tàng hình trong cuộc bầu
cử. Ông từ chối xuất hiện trên hầu hết các cuộc tranh luận truyền hình và rất
hiếm khi xuất hiện trước công chúng. Nhưng đó chính là nơi mà “những người Hòa
Lan bình thường, mà ông chính trị gia tài tử có mái tóc như nhạc sĩ Mozart rất
muốn được đại diện. Chưa có một chính trị gia dân chủ nào có ít liên hệ với dân
chúng bằng người tự nhận mình là quan của dân, luôn phải được bảo vệ 24 trên 24
trong suốt 12 năm qua. Ông Wilders đã tổ chức toàn thể cuộc vận động qua điện
thoại di động. Ông quả cũng tweet rất khôn khéo và cực đoan không kém gì người
hùng của ông, Tổng thống Donald Trump. Điều đáng nói hơn là tổng thống Hoa Kỳ
không chỉ dùng twitter, ông đã làm cho đám dông thích thú và kích thích ở những
cuộc meeting lớn, và meeting nhỏ vốn đã giúp cho fan của ông có cơ hội để
selfies và hò reo sung sướng.
Nhưng cũng chính sự việc ông Wilders công khai bày tỏ thán
phục Tổng Thống Trump sau cùng đã gây nên sự thất bại cho ông vì những chính
sách quá khích và rối loạn của ông Trump đã đi quá xa ngay cả đối với những đệ
tử chân thành với ông – chưa nói đến những cử tri vốn có chỉ có cảm tình thôi.
Ông Rutte ý thức được điều đó. Ông đã tóm lược vấn đề bằng một câu “Geert
Wilders là rối loạn.”
Ông Rutte nay cần phải thành lập một liên minh mới vì
partner của ông trong liên minh hiện nay, Đảng Dân Chủ Xã Hội đã thảm bại vì những
bất mãn của khối cử tri của họ đối với chính sách kiệm ước và cải tổ xã hội.
Ông Rutte nay cần ít nhất ba đảng để thành lập một chính phủ, nhưng ông có đến
bốn đảng trung dung có thể hợp tác với ông: đảng Dân chủ Thiên Chúa Giáo, đảng
cấp tiến cánh tả D66, đảng Xanh vừa bùng lên và đảng Dân Chủ Xã Hội. Ông có thể
dùng chính sách chia để trị để khỏi phải nhượng bộ họ quá mức. Ở Đức, Thủ Tướng
Angela Merkel là người mừng nhất vì trong nhiều vấn đề của Liên Hiệp, ông là đồng
minh quan trọng nhất của bà. Ở Pháp, chiến thắng của ông làm cho bên các đảng
lãnh đạo có được thêm hy vọng.
Phải chăng phong trào mị dân đã bị chặn lại?
Có thể. Bà Marine Le Pen đã hứa năm nay là “năm nhân dân lục
địa Âu Châu thức tỉnh.” Người Hòa Lan thức tỉnh thật, hơn 80% dân chúng đi bầu,
nhưng họ không bỏ cho ông Wilders. Dĩ nhiên bà Le Pen vẫn có triển vọng trở
thành tổng thống sắp tới của nước Pháp. Phong trào của bà có tổ chức hơn và có
tiềm năng dễ được chấp nhận hơn là đảng độc diễn của ông Wilders. Nhưng thất bại
của ông Wilders vẫn ảnh hưởng xấu đến bà Le Pen. Chiến thắng của ông Wilders sẽ
giúp cho bà tuyên bố một ‘làn sóng’ cực hữu đang lan tràn ở Âu Châu. Nay thì
triển vọng của bà gay go hơn.
Sự thất bại của ông Wilders còn có ảnh hưởng xấu hơn nữa cho
đảng Alternative fur Deutschland (AfD). Sự ủng hộ cho AfD đã giảm kể từ khi ông
Trump vào tòa Bạch Ốc. Đảng trưởng của AfD, bà Frauke Petry, vốn thường xuyên
sánh vai với ông Wilders trong hy vọng chiến thắng của ông sẽ lôi cuốn theo chiến
thắng của bà.
“Nexit,” Hòa Lan rút khỏi Liên Hiệp Âu Châu, không còn ai nhắc
đến nữa, bởi đó thực sự chỉ là một giấc mơ ảo tưởng của ông Wilders. Nhưng tuy
nhân dân Hòa Lan sống bằng buôn bán với láng giềng, nhiều công dân nước này
không thấy Liên Hiệp Âu Châu có ích lợi gì khác ngoài buôn bán. Trong cuộc sống
hàng ngày, họ cảm thấy hết sức xa vời với Brussels. Nhưng đó là vấn đề của Liên
Hiệp, không phải là vấn đề của Hòa Lan.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét