Tạp chí Times Higher Education vừa
công bố bảng xếp hạng 300 trường đại học tốt nhất ở 24 nước châu Á. Nhật Bản đứng
đầu với 69 trường, Trung Quốc thứ nhì với 54 trường, Ấn Độ 33 trường. Không có
trường đại học nào của Việt Nam trong bảng xếp hạng này.
Những vị làm trong ngành giáo dục
Việt Nam nghĩ gì về điều này? Liệu các vị có cảm thấy xấu hổ không? Tôi sợ là
không. Nếu biết xấu hổ như những bậc trí thức lớn, biết đau nỗi đau của dân tộc,
biết buồn với nỗi buồn của dân tộc thì nền giáo dục Việt Nam đã không giáo điều,
nạn dậy thêm đã không hoành hành tra tấn và cướp đi tuổi thơ của con trẻ dã man
như vậy.
Giờ thì không thể đổ lỗi cho chiến
tranh nữa được rồi. Nhưng tôi rất ngạc nhiên bởi lượng tiến sỹ, thạc sỹ hàng
năm ở Việt Nam được sản xuất nhiều lắm cơ mà. Liệu có sự nhầm lẫn ở đây không
nhỉ?
Hay bởi nền giáo dục của chúng ta
đã đi trước thời đại nên những người đánh giá chưa đủ tầm để nhận thức được sự
vượt trội ấy?
Nhưng không phải. Khi một cô giáo
hiệu trưởng sẵn sàng bịt miệng học trò bị ô tô đâm gẫy đùi, tức là phủ nhận sạch
trơn nhận thức của một đứa trẻ và thuyết phục, bịt miệng hàng trăm giáo viên,
hàng nghìn học sinh để theo điều dối trá thì hệ thống giáo dục đại học kém cỏi
cũng là điều dễ hiểu.
Điều cơ bản trong giáo dục đại học
là động viên tư duy độc lập, suy nghĩ thấu đáo, có khả năng xuyên suốt, mổ sẻ
tách bạch vấn đề, có như vậy mới biết cách giải quyết vấn đề một cách thông
minh và hiệu quả. Ở Việt Nam sinh viên không được thể hiện chính kiến, giáo
viên và học sinh tham gia biểu tình vì môi trường, vì biển đảo là phiền phức
ngay.
Thử hỏi, nền giáo dục như thế thì
có khả năng đào tạo ra những trí thức dạng gì? Sinh viên được hỏi về những vấn
đề nóng bỏng của xã hội thì chỉ biết nhe răng cười, ấp úng, bẽn lẽn:
"À.... cháu... iem không biết về việc ấy ạ!" Rất ngoan ngoãn, lễ phép
và "thuần phong mĩ tục" phải không?
Kết quả là sản sinh ra một loạt
trí mơ, trí ngủ và trí hôn mê sâu, trí hèn, trí điếm mang danh trí thức nhan nhản
khắp mọi hội nghị, báo chí truyền thông.
Tôi chỉ là một kẻ ngoại đạo đối với
sự nghiệp giáo dục, tôi chỉ dạy học sinh về võ đạo nhưng nhiều khi đằng sau nụ
cười kiên nhẫn khi trên lớp là cảm giác cay đắng và bất lực khi trên mấy chục
gương mặt học sinh tuyệt nhiên tôi không nhìn thấy sự mạnh mẽ về tinh thần, sự
tươi vui của tâm hồn con trẻ, sự khát khao làm điều gì cao đẹp trong đời. Cả một
không khí yếu đuối, bạc nhược bao trùm. Tôi cứ phải cố hét to, nhìn sâu vào từng
ánh mắt để đốt lên điều gì mạnh mẽ và đẹp đẽ.
Phải chăng tất cả những sinh khí
đẹp đẽ ấy đã bị lấy hết trong những giờ học dài đằng đẵng dưới mái trường xhcn?
Và chính những đứa con của tôi, tôi cũng có cảm giác như vậy. Nỗ lực của người
làm cha không đủ, bởi thời gian ta dành cho chúng chỉ là một phần rất nhỏ trong
ngày.
Để thế hệ trẻ trở thành những con
người mạnh mẽ, có lý tưởng thì cần cả một môi trường rộng lớn bên ngoài gia
đình.
Nào hãy tỉnh giấc đi nào. Tôi ước
gì mình là một con gà trống có tiếng gáy thật vang Ò Ó O... để đánh thức các vị
dậy, sau đấy sẽ là một chén trà ngon thật mạnh để các vị tỉnh táo, là nước rửa
sạch mắt để các vị nhìn rõ mình, nhìn rõ nền giáo dục này đang ở đâu.
Và với một hy vọng nhỏ nhoi rất gần
với tuyệt vọng, tôi muốn khơi lên trong các vị đầu tiên là niềm xấu hổ vì hiện
trạng nền giáo dục nước nhà, sau đấy cao hơn là cảm giác nhục nhã.
Nhưng niềm hy vọng ấy có quá
không nhỉ và tôi có bị phiến diện, bi quan quá không khi nhìn về nền giáo dục
Việt Nam hiện nay?
(Ảnh tôi chụp ở một trường mẫu
giáo không có cửa sổ, không một bức tranh treo tường ở Bắc Giang)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét