Tác giả: Zanna K. McKay- USA Today

Sự thay đổi nhanh chóng hình dáng bầu trời của TP HCM, từng
được gọi là Sài Gòn. Nhiếp ảnh gia Alexandre Garel sẽ phát hành cuốn sách ảnh
ghi lại các trang web di sản và sự hủy hoại của chúng trong 5 năm qua (Ảnh:
Alexandre Garel).
Từng là viên ngọc kiến trúc mang tính biểu tượng từ thời Việt
Nam còn là thuộc địa của Pháp, Thương xá Tax [Sài Gòn] với mặt tiền nghệ thuật
Art Deco giờ đây hầu như chỉ còn là đống gạch vụn. Mặc dù có một chiến dịch thu thập chữ ký của phong trào bảo
tồn lịch sử đang lớn dần, tòa nhà đã bị phá hủy trong những tháng gần đây. Thay
vào đó, các công ty xây dựng đã hoạch định một khu phức hợp cao 43 tầng nối kết
với tuyến tàu điện ngầm đầu tiên trong của phố.
Thương xá Tax, được xây vào năm 1924, là một trong nhiều tòa
nhà lịch sử trong 20 năm qua đã bị phá hủy hoặc bị biến đổi nghiêm trọng, theo
một trung tâm nghiên cứu liên chính phủ Pháp-Việt.
Các nhà bảo tồn cho biết, các công ty xây dựng và các quan
chức chính phủ đang có ý định làm cho thành phố này trở nên hiện đại và rất ít
quan tâm đến những di tích của thời thuộc địa quá khứ. Tuy nhiên, phá hủy quá
nhiều tòa nhà lịch sử, họ cảnh báo, sẽ làm cho thành phố kém hấp dẫn hơn đối với
du khách – có thể làm giảm sự tăng trưởng kinh tế mà chính phủ đang nuôi dưỡng
hy vọng.
Kiến trúc sư Trần Hữu Khoa, 27 tuổi, là người đứng đầu chiến
dịch ký kiến nghị để cứu Thương xá Tax nhưng không cứu được, nói: “Khi càng có
nhiều người bị cuốn vào lối sống tiêu thụ, thì càng khó chuyển tải những vấn đề
được được xem là sự quan tâm “xa xỉ” như việc bảo tồn di sản. Nhưng tôi lạc
quan rằng một phong trào quần chúng mạnh mẽ đang phát triển ở Việt Nam”.
Trang mạng của Tổ chức Bảo vệ Di sản ra mắt vào cuối tháng
Giêng, mở rộng cho bất cứ ai muốn kêu gọi sự chú ý đến bất kỳ tòa nhà lịch sử
nào bị đe dọa ở bất kỳ thành phố nào của Việt Nam. Thông tin sẽ được chuyển tới
chính phủ và các nhóm dân sự có khả năng can thiệp.
Chính phủ chưa có hệ thống sẵn sàng như vậy. Các nhà nghiên
cứu, sử gia và những người khác liên quan đến việc bảo tồn kiến trúc nói rằng,
một cuộc kiểm kê toàn diện là bước đầu tiên quan trọng trong việc nâng cao nhận
thức về giá trị của kiến trúc lịch sử.
“Chúng ta không thể bảo tồn hoặc bảo vệ bất cứ điều gì nếu
chúng ta không biết nó ở đâu”, Daniel Caune, nhà phát triển phần mềm người Pháp
đứng đàng sau trang mạng, là người đã làm việc ở Việt Nam trong 7 năm. Tổ chức
Bảo vệ Di sản đã có 130.000 bức ảnh lịch sử với phụ đề đang được lưu trữ.
Ông Caune cũng đang phát triển một ứng dụng iPhone để nhắc
nhở người dùng chụp lại hình ảnh các địa điểm di sản mà họ thăm viếng, đồng thời
giáo dục họ và sử dụng vị trí địa lý để đánh dấu địa điểm trên bản đồ.
Ông Caune đang nhờ các nhóm Facebook như “Saigon – Chợ Lớn:
ngày ấy và bây giờ” với 5.500 thành viên, đăng những bức ảnh lịch sử và hiện tại
về các di sản văn hóa ở thành phố Hồ Chí Minh. Caune và Tim Doling, một nhà sử
học người Anh và là người sáng lập nên nhóm Facebook, nói rằng, người trẻ Việt
Nam đang đi đầu trong phong trào bảo tồn [di sản văn hóa].
Kevin Đoan, kiến trúc sư ở thành phố Hồ Chí Minh, là người tổ
chức các sự kiện của tổ chức Bảo vệ Di sản, cho biết, sự thiếu thốn thực phẩm
và nhà ở là mối quan tâm chính sau chiến tranh. “Bây giờ nền kinh tế đã mở ra
và những người của thế hệ trước đã có tiền, họ cho rằng việc tạo dựng một căn
nhà mới là một bước cải tiến lớn”.
Ông nói, “Nhưng ngày càng có nhiều thanh niên đăng ký vào tổ
chức bảo tồn di sản”.
Những người trẻ đang bắt đầu tham gia, bất chấp các nguy cơ
liên quan đến việc chống chính quyền một cách công khai. Việc bắt giữ một
blogger nổi tiếng, được biết đến với tên “Mẹ Nấm”, cho thấy sự đàn áp đối với
giới bất đồng chính kiến vẫn là một mối đe dọa.
Ông Caune hy vọng, hội bảo tồn di sản sẽ là một danh mục liệt
kê các tòa nhà lịch sử, bất kể chúng có bị trở thành mục tiêu phá hủy hay
không.
Ông Mark Bowyer, người điều hành trang mạng
rustycompass.com, và đã viết rất nhiều về ngành du lịch Việt Nam, nói: “Đây
không chỉ là một vấn đề di sản mà còn là vấn đề kinh tế. Sự hủy hoại di sản bất
chấp hậu quả ở Sài Gòn làm tổn thương tới ngành du lịch – và thậm chí tệ hơn,
nó làm tổn hại đến đời sống của thành phố, thương hiệu toàn cầu và kế đến, những
lợi ích kinh tế lâu dài. Di sản không còn là mối quan tâm đặc biệt đối với người
nước ngoài ở Việt Nam”.
An Pham, 18 tuổi, một sinh viên ngành kỹ sư, làm việc với
Caune để đưa địa điểm đầu tiên lên trang mạng của hội Bảo vệ Di sản, là Hội An,
một thị trấn ở miền Trung Việt Nam, làm ví dụ về những gì có thể xảy ra khi các
di tích lịch sử được bảo tồn và quảng bá cho du lịch.
Trung tâm thị trấn, phố cổ Hội An, là di sản thế giới được
UNESCO công nhận. Phố cổ thuộc sở hữu của nhà nước, đã ra tuyên bố là một địa
điểm văn hóa quốc gia vào năm 1985. Kế hoạch dài hạn là liên kết phố cổ với khu
bảo tồn sinh thái Cù Lao Chàm gần đó và chỉ định đây là “thị trấn sinh thái” đầu
tiên của Việt Nam.
Cuối năm ngoái, một công trình tu bổ 1,5 tỷ USD, Thành phố Hội
An Mới, đã khai trương tại một địa điểm bờ biển giáp với thị trấn. Công trình
bao gồm nhà chung cư, trung tâm thương mại và văn phòng. Các công ty xây dựng
quảng bá công trình này như là “Trái tim của du lịch Việt Nam”.
Các biệt thự kiểu Pháp với tuổi đời hàng thế kỷ và các tòa
nhà chính phủ thời thuộc địa của Việt Nam là điểm hấp dẫn đối với 8 triệu du
khách đến thăm đất nước mỗi năm.
Tổng Lãnh sự Pháp Emmanuel Ly-Batallan, nói: “Ngay cả ở Pháp
chúng tôi cũng không có nhiều ví dụ về những lan can và cầu thang sắt đẹp như bạn
thấy ở đây”.
Những mái nhà nặng trĩu được thiết kế để chịu đựng các cơn
bão và cửa sổ lớn được đặt ở vị thế thích hợp để hứng gió. Lãnh sự quán, hiện
đang bị một tòa nhà chọc trời đang xây dựng che khuất, được coi là một trong những
ví dụ điển hình về kiến trúc Cochinchina, tên tiếng Pháp của miền Nam Việt Nam.
Một đề xuất của Hội đồng Quy hoạch và Kiến trúc Thành phố Hồ
Chí Minh để hạn chế việc phá dỡ các biệt thự tư nhân trong vòng các biệt thự có
ít giá trị lịch sử và văn hóa, hiện đang chờ sự phê duyệt của chính quyền thành
phố. Rào cản lớn nhất là tạo lập ngân quỹ để giúp chủ nhà bảo tồn các tòa nhà lịch
sử. Nhiều chủ nhà đã phải phá hủy biệt thự một cách miễn cưỡng, nói rằng chúng
đang đổ nát.
Ví dụ, mùa hè năm ngoái, một biệt thự ở trung tâm thành phố
với những hàng cột và cổng vòm chạm trổ, đã bị phá hủy một phần trước khi những
người hàng xóm yêu cầu quan chức địa phương can thiệp. Báo Tuổi Trẻ cho biết,
chủ nhà đã bỏ ra 10 tháng để xin giấy phép trước khi bắt đầu phá dỡ. Biệt thự vẫn
còn đó, một phần đã bị phá hủy, trong khi chủ nhà chờ đợi quyết định của chính
phủ.
Chủ nhà, Phạm Công Lưu nói với báo Sài Gòn Giải Phóng rằng,
nhu cầu của cuộc sống hiện đại và sự thiếu quan tâm của các quan chức địa
phương, làm cho việc bảo tồn biệt thự khó thực hiện.
Các cuộc biểu tình và kiến nghị thường ít có ảnh hưởng, đặc
biệt khi công ty xây dựng có tiền. Xưởng đóng tàu Ba Son, được xây dựng vào năm
1790 cho hải quân Hoàng gia Việt Nam, đã bị phá hủy vào năm 2015, mặc dù xưởng
đã được chỉ định là một di sản quốc gia.
Xưởng được bán cho các công ty tư nhân để phát triển. Một
khu phức hợp ven sông với những căn nhà sang trọng được bao quanh bởi công
viên, trung tâm văn hóa và trung tâm vận chuyển đang được xây dựng ngay trên
khu đất của xưởng. Nhiều tòa nhà chọc trời 60 tầng cũng được lên kế hoạch.
“Trong mắt của những người lo lắng về việc bảo tồn di sản,
tình trạng này [việc phá hủy xưởng đóng tàu Ba Son] như đã tóm tắt những điều
sai trái của thành phố”, ông Doling nói.

Bên trong xưởng Ba Son khi bị phá hủy vào năm 2015. Xưởng vẫn
còn nhiều tòa nhà nguyên thủy thời Pháp, gồm một số tòa nhà kiểu kiến trúc công
nghiệp từ thập niên 1880. (Ảnh: Aleandre Garel)
Một gói thầu trị giá 5 tỷ USD do công ty phát triển Hàn Quốc
EUNSAN bỏ thầu đối với xưởng đóng tàu đã bị từ chối để chọn Vinhomes, công ty
phát triển địa ốc lớn nhất tại Việt Nam, với với số tiền không được tiết lộ.
Theo tạp chí Forbes, ông Phạm Nhật Vượng, người sáng lập Vingroup, công ty mẹ của
Vinhomes, đã trở thành tỷ phú đầu tiên của Việt Nam vào năm 2013.
Bảo tồn lịch sử có thể là một sự khó thuyết phục trong môi
trường kinh tế của thành phố Hồ Chí Minh. Một trong những nhà thờ lâu đời nhất
của thành phố, Giáo xứ Thủ Thiêm – được xây dựng năm 1875 – cũng dự định phá bỏ
để nhường chỗ cho dự án phát triển 1,2 tỷ USD.
Kiến nghị để cứu Thương xá Tax, tập hợp được 3.500 chữ ký,
đã thu hút được sự quan tâm của công chúng đến nỗi công ty xây dựng hứa hẹn sẽ
giữ lại một số sắc thái của tòa nhà và cho chúng vào mặt tiền của tòa nhà chọc
trời mới.
Cầu thang đôi của Thương xá Tax, rực rỡ với thảm gạch mosaic
kiểu Ma Rốc xếp bằng tay, là một trong những ví dụ hàng đầu trong thế giới về sự
đam mê nghệ thuật Bắc Phi của thời thuộc địa Pháp. Chủ nhân cũng đã đồng ý giữ
lại các thảm gạch mosaic nguyên thủy bên trong tòa nhà, nhưng cầu thang đã bị
phá hủy và các viên gạch đã được tháo gỡ mà không nói sẽ làm gì với chúng.
Khi hàng loạt các kiến trúc lịch sử bị mất đi, động lực để bảo
vệ chúng bắt đầu thành hình.
An Phạm, sinh viên ngành kỹ sư, nói: “Không có lý do gì để
phá hủy tất cả”. Có rất nhiều chỗ trong thành phố cho cả những tòa nhà lịch sử
và sự phát triển mới, ông nói. “Nhưng người ta cho rằng họ không thể kiếm được
tiền từ các địa điểm di sản”.
Bài viết này được hoàn thành với sự cộng tác của Round Earth
Media www.RoundEarthMedia.org, một tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ các phóng viên
trẻ nước ngoài trên toàn cầu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét