2/ Phương án đối
phó của nhà cầm quyền Việt Nam
Nhà cầm quyền cộng
sản Việt Nam có lẽ cũng không tiên liệu được sự cố Formosa này. Tức là không ngờ
mức độ xả thải của nhà máy thép lớn có thể hủy hoại môi trường biển lớn đến như
vậy. Quán tính và cách thức trong vụ việc cấp phép cho Formosa cũng giống như tất
cả các vụ việc cấp phép lớn khác trước đây. Có nghĩa là, việc cấp phép các dự
án lớn đều có sự can thiệp của chính trị, tức là cán bộ cao cấp và lợi ích
nhóm. Khi đã bảo đảm về mặt chính trị và lợi ích nhóm thì toàn bộ thủ tục được
thông qua nhanh chóng. Chính vì dự án lớn, được quyết định từ cấp cao nhất, mà
các cấp thấp hơn như bộ, sở không có lợi ích gì (hoặc không đáng kể) nên những
cấp này cũng không cần tìm hiểu, xem xét kỹ làm gì mà chỉ ký các giấy tờ hợp thức
hóa các giấy phép hoạt động.
Chúng ta biết được điều này vì khi sự cố xảy ra, hầu
như không một cơ quan chức năng nào của bộ, của sở, của phòng về môi trường biết
được gì về dự án này. Bộ đổ cho sở, sở đổ cho bộ trách nhiệm hoàn toàn không rõ
ràng, minh bạch. Tuy nhiên, phía công ty Formosa đã thông qua và làm đầy đủ các
giấy tờ có tính chất thủ tục cần thiết. Có lẽ, chính nhờ các thủ tục này là một
phần lý do phía Việt Nam đã không thể xử lý Formosa trong việc vi phạm các tiêu
chuẩn về môi trường.
Khi sự cố xảy
ra, nhà cầm quyền Việt nam đã không thật tâm giải quyết theo hướng khắc phục hậu
quả môi trường, đền bù thỏa đáng cho người dân mà chỉ có thể ép doanh nghiệp
Formosa làm vài động tác tâm lý. Đồng thời chỉ tuyên bố xử phạt tượng trưng
công ty Formosa 500 triệu đô la để đền bù thiệt hại cho ngư dân. Nhưng thực chất,
số tiền đó là số tiền sẽ được miễn giảm thuế cho Formosa trong các năm tiếp
theo. Như vậy, việc xử lý Formosa chỉ là để đối phó với dư luận, còn thực chất
nhà cầm quyền Việt nam đã quay lưng lại với nguyện vọng của người dân. Việc cho
cảnh sát bảo vệ Formosa và đàn áp những người nộp đơn kiện Formosa, đàn áp người
biểu tình vì môi trường, đòi đóng cửa Formosa cũng chứng tỏ quyết tâm của nhà cầm
quyền đi ngược lại lợi ích của dân chúng.
Khi đã xác định
đi ngược lại nguyện vọng và lợi ích của nhân dân, nhà cầm quyền Việt Nam cũng
biết rằng, với sự tàn phá khủng khiếp môi trường biển, ngư dân, người dân các tỉnh
miền trung đã bị dồn vào đường cùng. Họ cũng biết rằng, các lực lượng tiến bộ của
xã hội, phong trào dân chủ cũng sẽ không bỏ qua việc này mà sẽ động viên, ủng hộ
người dân miền trung, ủng hộ những người lên tiếng, xuống đường yêu cầu môi trường
sạch, đóng cửa Formosa để tạo áp lực giải quyết vụ việc và có thể đi xa hơn nữa
đòi quyền sống, quyền con người. Chính vì vậy, nhà cầm quyền Việt nam cũng xác
định, đây là cuộc quyết chiến, chống đỡ đến cùng, ngăn chặn đến cùng yêu cầu
chính đáng của người dân. Nếu phía dân chủ có người xác định, vụ việc Formosa
là tử huyệt của chế độ thì phía nhà cầm quyền cũng xác định sẽ dùng hết khả
năng để hóa giải việc này. Họ đã thực hiện việc này bằng các chiến lược sau.
- Thứ nhất, tấn
công vào các tổ chức xã hội dân sự (XHDS), không xóa sổ mà chỉ tiêu diệt khả
năng làm việc chung của các hội nhóm. Lý do tấn công vào các tổ chức XHDS khá
giản dị. Các tổ chức này có khả năng liên kết lại với nhau, có khả năng thâm nhập
vào dân chúng và hỗ trợ, giúp đỡ người dân trong việc đòi hỏi quyền lợi chính
đáng của họ. Trong thực tế cũng đã có những việc như vậy ở quy mô nhỏ. Vì vậy,
tấn công vào các tổ chức XHDS chính là ngăn chặn khả năng kết nối giữa các tổ
chức và kết nối với người dân. Cách làm của an ninh cũng rất thâm hiểm, họ
không xóa sổ các tổ chức XHDS mà chỉ tiêu diệt khả năng làm việc chung của các
hội nhóm. Các hội nhóm vẫn còn tồn tại, hoạt động dựa trên hoạt động của cá
nhân, chứ không còn là sự kết hợp làm việc
chung nữa. Điều này vừa không mang tiếng xóa bỏ các tổ chức XHDS vừa vô hiệu
hóa sức mạnh thực sự của các hội nhóm, đó là khả năng làm việc chung. Chúng ta
có thể thấy, một số hội nhóm có mâu thuẫn, chia tách hoặc nhiều người ly khai,
bất hợp tác. Đồng thời, việc ngăn chặn, phá hoại các buổi đá bóng giao lưu của
nhóm FC-NOU là một ví dụ điển hình. Phải nói rằng, với sự giúp sức của lực lượng
dân chủ cuội cài cắm, khống chế được, nhà cầm quyền đã tương đối thành công
trong chiến lược này.
Thứ hai, gây
mâu thuẫn, chia rẽ trầm trọng trong phong trào dân chủ bằng việc huy động tối
đa lực lượng dân chủ cài cắm, khống chế và mua chuộc được trong tất cả các vấn
đề. Trước khi đi vào phân tích vấn đề này, tôi xin lỗi những người đấu tranh
dân chủ thực sự, nhưng vì một lý do nào đó, có mặt trong các cuộc tranh luận,
tranh cãi vì những điều quý vị cho là rất quan trọng, cần bảo vệ quan điểm của
mình. Chúng ta thấy rằng, trong vòng hơn nửa năm trở lại đây, có rất nhiều vấn
đề tranh luận gay gắt, tranh cãi, thậm chí chửi bới, từ mặt nhau của những người
đấu tranh. Có những cuộc cãi vã nảy lửa, lan rộng như một cuộc chiến trên mạng
xã hội Facebooks. Càng ngày những cuộc cãi vã càng dày hơn, và về những việc rất
không đáng xảy ra. Đi vào nghiên cứu các cuộc tranh cãi thời gian vừa qua, một
cách khách quan và cầu thị, chúng ta thấy có những lý do sau.
- Vấn đề thực tiễn rất phức tạp, trong khi phần
lớn không đủ kiến thức và nhất là phương pháp luận để tìm hiểu, nghiên cứu thực
tế. Có một số hiểu được về lý thuyết nhưng lại không gắn được với thực tế của
xã hội cộng sản, và nhất là không gắn được với bối cảnh cuộc đấu tranh của
phong trào dân chủ với chế độ cộng sản. Nhiều vấn đề, mới nghe qua, hoặc áp dụng
trong xã hội khác thì rất đúng, nhưng bối cảnh Việt Nam lại chưa chắc đúng cũng
như có vấn đề nhìn ở một vài khía cạnh thì đúng, nhìn tổng thể lại chưa đúng hoặc
không đúng...
- Văn hóa tranh
luận chúng ta chưa có và không chịu học hỏi. Nhận thức khác nhau, nhận thức sai
là chuyện bình thường. Việc tranh luận là bình thường, và có lợi mà không gây
ra mâu thuẫn, chia rẽ nếu những người tham gia hiểu, có văn hóa trong tranh luận.
Nhưng xã hội cộng sản từ xưa tới nay chưa có không gian và tập quán, thói quen
tranh luận. Vậy nên tất cả đều không biết điểm dừng, không biết tôn trọng sự
khác biệt trong quan điểm của người khác. Chính vì vậy mà cứ tranh luận là dẫn
tới tranh cãi và chửi bới, xúc phạm nhau và mâu thuẫn nặng nề.
- Cái tôi của
người đấu tranh quá lớn. Có thể nói rằng, những người đấu tranh phần lớn là những
người có tính cách mạnh mẽ, một số cá tính mạnh. Điều này rất tốt trong việc
đương đầu với nhà cầm quyền, đương đầu với thử thách và sự đàn áp. Nhưng mặt
trái của việc này là những cái tôi quá lớn. Nhưng cái tôi quá lớn này, lại dựa
trên một nhận thức chưa chuẩn về công cuộc đấu tranh của họ. Họ quan niệm, việc
đấu tranh của họ là vì người khác, cho người khác và giúp người khác. Quan niệm
như vậy không sai nhưng chưa chuẩn xác. Việc đấu tranh trước hết là cho mình,
vì mình, là việc giải phóng bản thân mình khỏi những nỗi sợ hãi, khỏi những lối
mòn trong tư duy và tập tục. Khi tham gia đấu tranh cũng là lúc họ được tự do,
nói những điều mình nghĩ, làm những gì mình cho là đúng, tức là tự giải phóng bản
thân. Như vậy, việc đấu tranh trước hết là cho mình, vì mình, sau mới là cho
người khác, cho tha nhân. Nếu nhận thức được như vậy, thì người đấu tranh sẽ
khiêm tốn, không kiêu ngạo, không đòi hỏi và không đặt nặng cái tôi của mình
như hiện nay.
- Bao trùm lên
tất cả là một chiến lược của an ninh gây mâu thuẫn chia rẽ trong phong trào dân
chủ. Có thể nói, dù có những hạn chế nêu trên, nhưng người đấu tranh nào cũng
ít nhiều nhận thức được những tai hại của các cuộc tranh cãi, cũng biết được những
người đang tranh luận cùng chiến tuyến với họ. Họ cũng biết được rằng, những điều
họ nói ra có thể gây đau đớn cho đối phương.... nhưng cuối cùng sự việc vẫn xảy
ra. Chúng ta không thể biết, không thể nói và không thể chỉ ra được ai là người
làm việc cho an ninh, ai là dân chủ cuội trong những tranh cãi bất tận đó. Những
ai quy chụp người này, người khác là an ninh, làm việc cho an ninh mà không đưa
ra được bằng chứng thuyết phục lại là một đề tài tranh cãi gây mâu thuẫn tiếp
theo. Có thể nói, vòng tròn này vẫn tiếp tục quay chưa biết khi nào dừng lại. Mục
đích của an ninh trong việc này là làm cho những người đấu tranh, những người
quan tâm đến phong trào dân chủ chán nản, đồng thời để những người trong phong
trào dân chủ khó hợp tác, kết hợp trong những công việc chung....
(còn nữa)
Hà Nội, ngày 23/3/2017
N.V.B
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét