Công an dẹp bán hàng rong tại Hà Nội - HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images
Một góc phố buổi sáng, hai ông bà
già bán nước tấp tểnh cầm chồng ghế chạy khi hai anh công an từ ô tô lao xuống
thu giữ cái quán trà đá bán trên vỉa hè. Tôi chợt nhớ ra cả nước đang trong chiến
dịch giành lại vỉa hè cho người đi bộ.
Nhìn hai cụ già quỵ lụy xin xỏ thấy
thương lắm,nhưng biết làm sao khi họ làm vì họ có lý, họ giành lại vẻ đẹp cho bộ
mặt đô thị. Giờ đi đâu cũng nghe người ta nói, báo đài đưa tin rầm rộ, mạng xã
hội tràn ngập hình ảnh của soái ca Vertu "dẹp không cần hỏi".
Nói cho cùng thì mấy đồng chí
quan chức ra chính sách bao giờ mà chẳng có lý, thậm chí là chí lý.
Mua một lít xăng thì đóng thuế một
nửa để bảo vệ môi trường nhưng tiền đó không phải dùng tất cả để bảo vệ môi trường.
Mua một cái ô tô thì phải nộp thuế cho nhà nước 2,5 cái ô tô vì hệ thống đường
xá chưa đáp ứng được dù việc đó không thuộc trách nhiệm người dân. Một mảnh đất
chuyển đổi từ nông nghiệp sang mục đích khác phải nộp thuế bằng giá trị mảnh đất
đó dù ta đang trên con đường chuyển đổi thoát khỏi nông nghiệp.
Tiệm trà ở hè phố
Hà Nội - Bản quyền hình ảnh HOANG DINH
NAM/AFP/Getty Images
Đất nước này giờ có nhiều cái có
lý đến phát khóc. Nhìn hai cụ già bán nước tôi mới thấy cái kế hoạch hợp lý mà
mọi người đang tung hô thật tàn nhẫn.
Xét ở hai thành phố lớn là Hà Nội
và Sài Gòn số lượng lao động tự do sống bám trên vỉa hè là bao nhiêu? Vẫn chưa
có một thống kê cụ thể nhưng chắc chắn con số này là vô cùng lớn.
Một cụ già bán trà đá, một cậu bé
đánh giày, một cô bán hàng rong hay một bác xe ôm, tất cả họ đều có những mảnh
đời riêng biệt, tất cả họ cũng đang cuốn vào vòng xoáy cơm áo gạo tiền như mỗi
chúng ta.
Họ có muốn một công việc tốt hơn
không, có muốn chất lượng cuộc sống tốt hơn không, có muốn thoát khỏi những
chuyến mưu sinh lòng đường vỉa hè không? Tôi chắc chắn là có.
Bản quyền hình ảnh HOANG DINH
NAM/AFP/Getty Images Phố Lò Rèn, Hà Nội
Thật dễ dàng khi bạn ngồi trong một
chiếc ô tô đời mới, một văn phòng lịch sự hay một quán café sang trọng rồi hướng
con mắt ra ngoài và nói rằng vỉa hè cần thông thoáng, đô thị cần mỹ quan, chúng
ta cần hy sinh cái nhỏ vì mục tiêu chung.
Thật dễ để nói hy sinh khi đó
không phải là mình. Điều tôi muốn nói không phải là duy trì sự nhếch nhách như
hiện tại mà tôi muốn nói cần phải giải quyết đến tận gốc rễ của vấn đề mới mong
có thể thay đổi thật sự.
Người ta mất cả thập kỷ, từ năm
này sang năm khác để đưa ra giải pháp giải quyết bài toán ùn tắc giao thông, mật
độ phương tiện tăng chóng mặt ở các thành phố lớn. Rồi người ta tính cấm hết xe
máy vào nội thành và lại kêu gọi sự hy sinh vì mục đích chung.
Vấn đề mấu chốt là ở thành phố họ
mới kiếm được tiền, ở quê đói nghèo họ phải lên thành phố mưu sinh. Sinh viên học
xong thay vì trở lại quê hương phải ở lại thành phố tìm kiếm cơ hội việc làm.
Bản quyền hình ảnh HOANG DINH
NAM/AFP/Getty Images Người lao động chờ
việc trên đường phố Hà Nội
Khi dân số tăng nhanh thì chẳng
có giải pháp nào triệt để có thể giải quyết vấn đề mà nó gây ra ngoài giải pháp
về dân số.
Hãy thử tưởng tượng đất nước này
có rất nhiều trung tâm công nghiệp, rất nhiều trung tâm tài chính. Ở bất cứ đâu
cơ hội việc làm cũng nhiều, đời sống được đảm bảo thì những người dân ngoại tỉnh
có phải đổ về thành phố hay không, liệu có còn tình trạng cơ sở hạ tầng không
bao giờ theo nổi mức tăng dân số không, đường xá có còn tắc nghẽn không?
Cả một đất nước có 63 tỉnh thành
chỉ có 13 tỉnh thành có chỉ số đóng góp là dương, vậy người dân không đổ về các
thành phố lớn mưu sinh là một điều tất yếu. Chưa kể khả năng quy hoạch
"thiên tài" của các nhà lãnh đạo đang băm nát những đô thị lớn.
Bản quyền hình ảnh HOANG DINH
NAM/AFP/Getty Images
Đừng đổ hết tội lỗi lên đầu những
con người nhỏ bé cặm cụi để kiếm kế sinh nhai, có những quyết sách lớn, những
quy hoạch trí tuệ cao mang tính vĩ mô họ đâu được tham gia.
Xin hãy lấy dân làm gốc! Xin hãy
suy xét kỹ càng nghĩ đến lợi ích của tất cả nhân dân đồng bào trước khi buông
ra những chính sách từ trên trời rơi xuống.
Đừng kêu gọi sự hy sinh vô ích
khi đất nước này đã hy sinh 5 triệu người cho cuộc chiến để có một nhà nước xã
hội chủ nghĩa như hôm nay.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét