Có không ít du khách quốc tế khi
đi ngang những tiệm nhậu lộ thiên của Việt Nam đã tự hỏi không biết họ nói gì
mà vui thế! Cứ như hát với nhau và trong từng cử chỉ vui vẻ ấy người nước ngoài
khó mà biết rằng 20 phần trăm những điều được cho là vui đùa ấy là những tiếng
“F” theo tiếng Anh và nói theo tiếng Việt là “chửi thề” nói tục hoặc chí ít là
những câu chuyện tiếu lâm hài hước trên cái nền của sinh hoạt tình dục.
Chửi thề đôi khi có tính phản xạ
Bàn nhậu mà không chửi thề nói tục
có lẽ sẽ buồn tẻ và nhàm chán đến chừng nào. Chuyện chửi thề đã có từ hàng ngàn
năm nay trên bất cứ đất nước nào kể cả đất nước có những giáo phái cấm kỵ chuyện
này thì người ta vẫn chửi thề, nói tục một cách thầm kín. Nó như một căn tính của
con người mà nếu bị buộc phải nhìn nhận chửi thể nói tục là một thói xấu thì
con người cần phải có một bản lĩnh từ bỏ thói quen ấy như bỏ hút thuốc, bỏ rượu
hay bỏ cờ bạc.
Chửi thề nói tục theo các nhà tâm
lý học là biểu hiện của sự phản kháng một cách tiêu cực trước các vấn đề bất
công xã hội. Người ta chửi thề sau khi bị đánh, bị một thế lực mạnh mẽ và quyền
lực ức hiếp hay thậm chí bị người khác coi thường, xua đuổi. Chửi thề nói tục
là phản ứng cấp thời đôi khi có tính phản xạ mà bản thân người ấy không hề muốn.
Trong tình trạng người chửi thề ý
thức được sự chửi ấy có khả năng giảm stress hay tiêu tán bớt những bực bội
trong lòng, thì tiếng chửi thề hay nói tục nhắm vào đối tượng nhất định nào đó
hoàn toàn là cách ăn miếng trả miếng và chấp nhận mọi hậu quả do tiếng chửi thề
gây ra.
Thế nhưng không phải lúc nào tiếng
chửi thề cũng nhằm thỏa mãn uẩn ức hay bị đè nén. Trong xã hội hôm nay, người
ta có xu hướng chia sẻ với nhau giữa một cộng đồng hay hội nhóm bất cứ điều gì
có thể. Trong lúc giao tiếp như thế tiếng chửi thề hay nói tục hoàn toàn chỉ là
tiếng đệm vô nghĩa theo thói quen và không ai để ý tới những tiếng đệm đầy hồn
nhiên như thế.
Ngay trong các bàn café người ta
cũng thoải mái chửi thề. Trong lĩnh vực chính trị, chửi khi thấy một khuôn mặt
tham nhũng bẩn thỉu xuất hiện, chửi khi đất nước bị đục đẽo hay nhắm mắt giao
cho ngoại bang thống trị lãnh thổ một cách lộ liễu trước mắt dư luận. Tiếng chửi
thề trong trường hợp này được đồng tình từ nhiều người ngồi chung bàn và dĩ
nhiên nó lan rộng nếu chủ đề thích hợp cho những tiếng chửi thề tập thể. Chửi
thề như vậy hầu như xảy ra hàng ngày khi xã hội có quá nhiều bất mãn từ hệ thống
lãnh đạo, nhất là hiện nay tình hình Biển Đông mỗi lúc mỗi rối ren thêm.
Chửi thề suy cho cùng chỉ là con
dao gỗ, dùng để sắn trái chuối chín trên bàn và chưa bao giờ làm cho một đối tượng
phải từ bỏ công việc mà nó đang theo đuổi.
Nhưng nếu xét trên bình diện văn
hóa, khi một quốc gia có quá nhiều tiếng chửi thề trong cộng đồng hay xã hội
thì nét văn hóa của nước ấy sẽ mất đi tính chất trang nghiêm hay mỹ quan cần
có. Nó cũng phản ảnh sự bức xúc xã hội đã trở nên nguy hiểm và tương quan
nguyên nhân - hậu quả cần phải được xem xét cẩn thận trước khi có bất cứ một biện
pháp nào nhằm kéo cỗ xe văn hóa ứng xử trở về con đường bằng phẳng trước khi nó
tụt sâu xuống con vực tha hóa.
Cốt lõi nào phát sinh ra tệ nạn
này?
Việt Nam trong khi vẫn tự hào có
hàng ngàn năm văn hiến nhưng người dân nói tục và chửi thề nhiều và đa dạng nhất
lại nằm ngay trong lòng thủ đô Hà Nội khiến không ít nhà hoạt động văn hóa trăn
trở tìm hiểu cái cốt lõi nào phát sinh ra tệ nạn này và từ đó có thể tìm ra biện
pháp giảm thiểu chứ chưa thể nói là triệt tiêu một cách tích cực.
Giáo sư Lê Văn Lan, một nhà
nghiên cứu văn hóa Hà Nội cho rằng cái nền nã của Thủ đô sở dĩ bị dẫm đạp lên
do người từ nông thôn mang vào và cùng với bước chân còn đầy vết tích sình lầy ấy
họ mang theo về Hà Nội tiếng nói tục, chửi thề một cách vô tư:
“Nó là cái văn hóa nông dân ở miền
đồng ruộng chân lấm tay bùn. Quần áo thì lúc lao động thì trễ tràng hở hang ra
do đó rất quen trong việc mô tả những bộ phận thầm kín đến lúc ấy thì lại phô
phang ra nó thành một nếp ngôn ngữ và ngôn ngữ ấy lại thể hiện lối sống của những
người nông dân làm ruộng trũng, ruộng ướt. Bây giờ nó úp cái đấy vào đô thị Hà
Nội phù hợp với tình thế mà Hà Nội tuy tiếng là đô thị nhưng suốt từ nhiều
nghìn năm nay nó bị giằng xé bởi xu hướng cố gằng đô thị hóa nông thôn nhưng bên
cạnh đó xu hướng nông thôn hóa đô thị thì lại ngày càng thắng thế mạnh mẽ và
trong suốt cả nghìn năm là như thế. Bây giờ đến lúc mở rộng Hà Nội thả cửa ra
cho xu hướng nông thôn hóa đô thị ngày càng lấn lướt và như thế thì tất nhiên
nó sẽ dẫn tới chuyện nói tục chửi bậy của cái văn hóa nông thôn. Nó sẽ theo cái
đà lấn lướt thắng lợi ấy của cái việc nông thôn hóa đô thị mà trở thành đại
trà, trở thành phổ biến.”
Giới tinh hoa Hà Nội bây giờ ra
sao mà không níu giữ chút truyền thống Tràng An như người Hà Nội xưa vẫn tự
hào, lại để cho 36 phố phường đầy những tiếng chửi thề từ các chợ búa đầu mối
tràn về? Giáo sư Lê Văn Lan lý giải:
“Nó giống như cái tình hình nước
Nga cộng sản chuyển sang Xô viết có cái thời ông nhà văn nổi tiếng là Ilya
Erenbua có một lần từ Nga Xô viết sang Paris và ông gặp được ở đấy những quý tộc
Nga phải lưu vong vì không hợp tác được với cách mạng công nông nên họ phải
sang Paris và ở đấy. Ông Erenbua lại gặp được tất cả các tinh hoa các linh hồn
của văn hóa của ngôn ngữ Nga chính thống cổ truyền bây giờ bỏ nước Nga và sang
Paris. Hà Nội bây giờ cũng thế những thành phần tinh hoa, tinh kết thì họ đi mất
rồi. Cái lớp ấy đã đi ra khỏi Hà Nội đã vào Sài Gòn đã sang phương Tây.”
Gần đây nhất ông Phó chủ tịch
UBND TP Hà Nội Lê Hồng Sơn đã ra văn bản giao cho các đơn vị dưới quyền việc kiềm
tra, ngăn chặn hay đôn đốc chấn chỉnh tình trạng nói tục chửi thề tràn lan tại
thành phố Hà Nội. Văn bản này đề nghị bắt đầu từ nhà trường nơi có số học sinh
chửi thề nói tục cần phải được kiểm soát trước khi tiến hành trên toàn xã hội.
Giáo sư Văn Như Cương hiệu trưởng
trường Lương Thế Vinh chia sẻ ý nghĩ của ông trước việc ông Lê Hồng Sơn nhắm tới
học sinh trước tiên, ông nói:
“Trong hàng ngũ học sinh từ tiểu
học cho đến phổ thông trung học thì vấn đề nói tục chửi bậy tôi cho là rất ít
không phải là nhiều. Việc các em nói tục chửi bậy trong nhà trường đều bị
nghiêm cấm và có những nhắc nhở, phê bình cần thiết do đó các em chấp hành khá
là nghiêm chỉnh. Tuy nhiên có thể lúc đi học về hay vào chỗ khác không có trong
nhà trường thì có lúc xảy ra chuyện nói tục chửi bậy.
Cái số đông hơn tôi nghĩ là trong
hàng ngũ sinh viên, họ có vẻ tự do hơn họ đàn đúm với nhau nhiều hơn. Ngồi ở quán
nước hay quán bia, quá cà phê chính những lúc ấy họ thường có những chuyện gì ấm
ức thì họ văng tục ra. Ngoài ra số thanh niên tụ tập không công ăn việc làm tụ
tập chỗ này chỗ kia thì thành phần ấy mới nhiều nơi chỗ buôn bán hay chợ búa
cho nên chúng ta cần nhận định điều ấy cho rõ. Chẳng hạn như các em học sinh
trường tôi tuyệt đối khôn bao giờ có chuyện nói những lời xấu xí như thế.”
Nhà thơ Trần Đăng Khoa hiện phụ
trách trang văn hóa cho Đài Tiếng Nói Việt Nam cũng đồng tình với giáo sư Văn
Như Cương, ông nói:
“Điều đó tôi nghĩ rằng không phải
chỉ có trong đội ngũ của học sinh sinh viên đâu, mà chắc có lẽ người ta muốn bắt
đầu từ học sinh sinh viên. Bây giờ mình chỉ cần liếc qua các quán nhậu thôi,
nghe những ngôn ngữ ở đây phải nói rằng nó không thể gọi đấy là ngôn ngữ văn
hóa được. Tôi nghĩ bắt đầu từ đấy cũng là điều cần thiết và hơn nữa tôi vẫn
mong là Hà Nội phải là nơi gương mẫu nhất trong cả nước cho nên đó cũng là điều
cần thiết thôi.”
Kinh nghiệm về nhà nước nhúng tay
vào các vấn đề văn hóa một cách nóng vội chưa bao giờ đem về kết quả của giáo
sư Lê Văn Lan cho hay:
“Những người lãnh đạo Hà Nội mà
tôi biết như ông Phạm Quang Nghị Bí thư Thành ủy ngay cái khóa đầu tiên nhận
công tác ông cũng đã phát biểu chương trình công tác của ông ấy rồi. Ông ấy muốn
làm thế nào mà trong một nhiệm kỳ công tác của ông ấy thì ông ấy phá được nạn
nói tục chửi bậy. Đấy là tuyên ngôn của lãnh đạo Hà Nội hẳn hoi nhưng bất lực
không thực hiện được. Ông ấy đã làm đến khóa thứ hai rồi mà càng ngày thì tình
thế lại càng nghiêm trọng hơn.”
Theo GS Văn Như Cương, việc nói tục
chửi bậy phát xuất từ gia đình, chính nó như một tấm gương mà trẻ con soi vào để
ứng xử như những gì chúng thấy từ mái nhà nhỏ bé của chúng:
“Nguyên nhân mà thanh niên nói tục
chửi bậy là từ gia đình. Gia đình người lao động đôi lúc trong bữa ăn bố mẹ nói
tục với nhau. Đón con đi học về muộn hay con bị điểm kém ngoài đánh con ra lại
còn văng tục này khác các thứ là chuyện thường xuyên. Trẻ con chứng kiến việc bố
mẹ chửi bới như thế nên con chị nói với con em thỉnh thoảng cũng văn tục chửi bậy
nhưng đến trường thì nó lại không. Do đó sự giáo dục của nhà trường là hết sức
quan trọng và sự giáo dục trong gia đình cũng quan trọng lắm.
Để những người 4-50 tuổi bỏ tính
nói tục chửi bậy thì rất khó. Theo tôi vấn đề giáo dục và lên án chuyện ấy là cần
thiết và phải làm thường xuyên. Ví dụ nơi bán hàng hay chợ búa nên có những câu
tuyên truyền như “không nên nói tục” hay các lời hay ý đẹp thì chúng ta sẽ dần
dần giảm đi được việc chửi bậy nói tục chứ còn nói phạt người người nói tục thì
khó lắm bởi vì cơ chế nào, ai làm nhiệm vụ ấy, cái đội nào thì được phạt?”
Thật khó mà tưởng tượng ra người
thi hành lệnh phạt về chửi tục nói bậy sẽ thực hiện ra sao khi mà anh ta không
chắc rằng trong khi viết giấy phạt, lại nóng giận vì bị chọc tức có buộc miệng
chửi thề do phản xạ hay không.
Kịch bản người săn tìm kẻ chửi thề
nói tục để ghi giấy phạt là một tấn bi hài kịch. Không giống như công an giao
thông đứng chờ người vi phạm trên đường phố để ghi giấy phạt, người ta chửi thề
bất cứ đâu và bất cứ thời gian nào, vậy thì đội quân rình mò ghi giấy phạt
không lẽ rình rập trên cả nước nơi có con người xuất hiện hay sao?
Một mệnh lệnh hành chánh cần phải
khả thi và khi ban ra phải được xã hội đồng thuận. Ngồi trong văn phòng ban lệnh
mà không tham chiếu sự thật diễn ra hàng ngày bên ngoài là cung cách quan liêu
của thời kỳ văn bản được lập ra bằng những chiếc máy đánh chữ. Thời đại
computer đã thay đổi toàn bộ đời sống con người cho nên mọi áp đặt do duy ý chí
sẽ trở thành lố bịch và khó được công luận chia sẻ.
Vấn đề chửi thề nói tục tiềm ẩn
trong tất cả ngóc ngách xã hội và vì vậy biện pháp để giảm thiếu nó chỉ có thể
bằng bài học vỡ lòng cho trẻ con ngay từ ngày đầu đi học. Bài học ấy phải được
người lớn thực hành hàng ngày từ lòng thương yêu con cái mong muốn chúng được
nên người qua cung cách ứng xử của cha mẹ trong gia đình.
Một chỗ khác quan trọng không kém
là nơi tụ tập sinh hoạt đường phố, nơi mà chửi thề nói tục trở thành chăn chiếu
của người cùng khổ, vô gia cư. Chính quyền có bổn phận giúp đỡ họ nhận ra giá
trị bản thân hơn là xua đuổi bắt bớ giam cầm. An sinh xã hội phải đi đôi với
nhân ái và điều này đã được minh chứng rất rõ trong các hội từ thiện quốc tế.
(Bài đã đăng năm 2015 trên RFA)
(Bài đã đăng năm 2015 trên RFA)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét