Những
người đọc sách miền Nam và ở hải ngoại ai cũng biết đến nhà văn
Phan Nhật Nam nhưng hôm nay những người ở đây, ít ai biết đến cái tên
Hữu Thỉnh. Hữu Thỉnh là bút hiệu của Nguyễn Hữu Thỉnh, y là một nhân vật
như thế nào mà lãnh đạo Hội Nhà Văn CSVN suốt 15 năm nay?
Hữu
Thỉnh sinh năm 1942 tại Vĩnh Phúc, 10 tuổi phải đi phu, làm đủ mọi thứ
lao dịch cho các đồn lính Pháp. Mười hai tuổi mới được đi học. Nhập ngũ,
làm lính Trung Đoàn 202, tham gia các công việc như chăn bò, học lái xe
tăng. Sau năm 1975, Hữu Thỉnh học Sơ Cấp Thú Y, rồi làm trưởng Ban Chăn
Nuôi, phó biên tập của Tạp Chí Thú Y. Đảng đặt để một ông Thừa Cung
thời nay, lên làm hội trưởng Nhà Văn Việt Nam, thật là đúng quy cách,
đường lối của đảng Cộng Sản đối với văn nghệ sĩ trong chế độ.
Hổ thẹn vì mang danh hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam, ngày 11 Tháng
Năm, 2015, hơn 20 nhà văn, nhà thơ đã ký tên vào đơn tuyên bố từ bỏ Hội
Nhà Văn Việt Nam. Đó là Nguyên Ngọc, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Quang Lập,
Nguyễn Huệ Chi, Phạm Đình Trọng, Võ Thị Hảo, Bùi Minh Quốc, Đặng Văn
Sinh, Hoàng Minh Tường, Lê Hiền Phương, Ngô Thị Kim Cúc, Nguyễn Quang
Thân, Thùy Linh, Vũ Thế Khôi, Ý Nhi, Dư Thị Hoàn, Trịnh Hoài Giang, Dạ
Ngân, Nguyễn Duy, và Trần Kỳ Trung. Nghĩa là ra khỏi “chuồng trại” do
một ông chuyên nghề thú y lãnh đạo!
Trong số 20 người, có bốn người cũng đồng thời tuyên bố rời bỏ cả Văn
Đoàn Độc Lập: Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Nguyễn Duy và Trần Kỳ Trung.
Năm ngoái, 2016, tại Việt Nam, ông Hữu Thỉnh cho biết sẽ tổ chức một
hội nghị, vào ngày Giỗ Tổ Hùng Vương năm 2017, sẽ mời tất cả những nhà
văn Việt Nam ở nước ngoài “kể cả những nhà văn phục vụ chế độ cũ” về
tham dự. Đây là một “hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học!” Năm nay, ông
Hữu Thỉnh giữ lời hứa tổ chức hội nghị này, và cuộc gặp mặt dự kiến khá
trễ, sẽ diễn ra từ 20 đến 25 Tháng Mười, 2017, tại Hà Nội và một số địa
phương ở phía Bắc.
Nếu không có lá thư mời của ông Hữu Thỉnh gởi ông Phan Nhật Nam, được
người nhận công bố tại hải ngoại thì chúng ta cũng chẳng ai biết tới
cái hội nghị văn nghệ hòa giải này. Vì chắc chắn đã có nhiều “văn nghệ
sĩ” ở đây đã có thư mời về hòa hợp, và đã hí hửng cầm chiếc vé máy bay
khứ hồi miễn phí trong tay rồi, nhưng đang “ngậm hột thị” không nói ra.
Tôi nghĩ là ông Hữu Thỉnh thiếu “điều nghiên” khi gửi thư mời cho nhà
văn Phan Phật Nam, nếu ông biết rõ Phan Nhật Nam là một người lính miền
Nam, tốt nghiệp khóa 18 Võ Bị Đà Lạt và đã chiến đấu trong binh chủng
nhảy dù. Nếu ông biết Phan Nhật Nam, đã bị tập trung trong các trại tù Việt
Cộng 14 năm trong đó có 7 năm 8 tháng bị kiên giam và trong những ngày
tù khổ sai, đói khổ ở Bắc Việt, đã từ chối gặp thân phụ ông, người đã bỏ
gia đình đi theo Cộng Sản, để nhận một vài điều ân huệ. Và nếu ông đọc
hết các tác phẩm về chiến tranh của Phan Nhật Nam, để hiểu thế nào là
chính nghĩa tự vệ của người lính miền Nam như thế nào!
Không lẽ bây giờ nhận lời ông, để tìm một vài ân huệ như được choàng
vòng hoa tại phi trường, hay đứng chụp hình chung với những tên lãnh đạo
đang bị cả dân tộc nguyền rủa, hay được ăn ngủ, chiêu đãi trong một cái
khách sạn năm sao ở Hà Nội?
Chắc ông Hữu Thỉnh không biết hay không nhớ tới cái nắm cơm gạo thơm
mà Hà Nội đã chiêu đãi Phan Nhật Nam trong chuyến đi Hà Nội chớp nhoáng
vào Tháng Ba, 1973, và dụ Nam ở lại Hà Nội để gặp cha.
Tôi nghĩ ông Hữu Thỉnh đã chọn nhầm người. Mẻ lưới “hòa hợp” ông
quăng ra chắc chắn thế nào cũng vớ được một mớ lòng tong, cá chốt, nhưng
Phan Nhật Nam không phải loại này. Cộng Sản rải đậu, mè ra sân thì cũng
lắm quạ, chim sẻ và cả bồ câu sẵn sàng sà xuống kiếm mồi, nhưng Phan
Nhật Nam là loại chim quyên, chưa đến đỗi xuống đất ăn trùn, và dù có
“mạt vận” đi nữa, thì anh hùng cũng còn phải giữ lấy nhân cách.
Ông cũng không cần mời đến Phan Nhật Nam, lâu nay cũng có những loại
mà đảng Cộng Sản xếp vào loại “nghịch tử” nay đã tình nguyện “hồi đầu”
rồi! Chúng không nhiều, nhưng ruồi nhặng nào cũng tìm đến mật hay cả rác
rưởi hôi tanh.
Trong thư mời Phan Nhật Nam, Hữu Thỉnh đã nói rõ “trường hợp anh Nam,
ban tổ chức sẽ lo chi phí toàn bộ đi về và thời gian tham gia cuộc gặp
mặt.” Như thế thì đối với những nhà văn nhà thơ khác ở hải ngoại về “hòa
giải,” mà tiếng tăm không bằng Phan Nhật Nam, chưa chắc đã được trang
trải chi phí trong thời gian ở Việt Nam. Nhưng cứ nghĩ là được Hà Nội
mời, về là có xe công an hụ còi dẫn đường, thì cũng bõ cho những ngày
vất vả, lêu bêu ở xứ Mỹ này rồi.
Trong thư “mời” Phan Nhật Nam, và cũng có người dùng chữ “dụ dỗ,” ông
Hữu Thỉnh đã lên giọng điệu tha thiết rằng: “Anh Nam ơi, tôi muốn nói
thêm rằng, chúng ta đều không còn trẻ nữa. Tôi hình dung cuộc gặp này là
rất có ý nghĩa cho những năm tháng còn lại của mỗi chúng ta. Tôi cũng
dự đoán rằng, có thể có những khó khăn. Nhưng từ trong sâu thẳm thiên
chức nhà văn, chúng ta cùng chọn Dân Tộc làm mẫu số chung để vượt qua
tất cả.”
Chính vì chúng ta đều không còn trẻ nữa, nên một nhà văn có lương
tri, hay cả với một con người bình thường đều phải hiểu rằng, phải “Giữ
cho đến lúc tuổi già, làm sao để sống cho ra con người!” Và những nhà
văn Cộng Sản trong nước, suốt đời chỉ tuân phục ca tụng đảng vì miếng
cơm manh áo, vì cái tem, cái phiếu, biết đảng hơn giang sơn, sống như
đàn cừu, làm sao đi cùng đường với những nhà văn tự do ở miền Nam mà
“cùng chọn dân tộc làm mẫu số chung” được?
Ông Hữu Thỉnh cũng thừa biết rằng đảng của ông từ hàng chục năm qua,
vẫn coi chính phủ VNCH là Ngụy Quyền, những người lính VNCH là Ngụy
Quân, hay dù nay có đổi giọng đi nữa thì vẫn là “chính phủ Sài Gòn, quân
đội Sài Gòn” thì mặt mũi nào, đại diện cho ai để ông có thể mời mọc
những người viết văn miền Nam về nước chung ly. Ly rượu còn pha nỗi hận
thù, miệt thị, còn pha máu chiến hữu, đồng bào của chúng tôi không những
trong cuộc chiến tranh chiếm đoạt, mà còn trong các trại tù khổ ải, và
oan khuất trên Biển Đông.
Nhà văn Phan Nhật Nam đã nhắc lại cho ông Hữu Thỉnh toàn bộ thái độ
của những người thắng cuộc đối với thương binh VNCH như câu chuyện xẩy
ra ở Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn mới đây, hay chính sách ác độc đối với
Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi những người “lính Sài Gòn” đã nằm
xuống. Phan Nhật Nam thách đố Hà Nội hãy “hòa hợp hòa giải” với những
người đã chết, với người đang sống gượng sau thảm họa Formosa, và hãy
hòa hợp, hòa giải với hàng vạn dân oan ở trong nước.
Nhưng quý ông trong nước cũng đừng quá bận tâm lo lắng. Không phải
đến bây giờ, hải ngoại chưa chịu hòa hợp hòa giải với mấy ông. Cách đây
mấy năm, cây cổ thụ âm nhạc như Phạm Duy cũng đã về xin hòa hợp rồi. Ca
sĩ ở hải ngoại như Khánh Ly, Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Chế Linh, Elvis Phương,
Thái Châu, Phương Dung, Hương Lan, Trường Vũ, Phi Nhung, Quang Lê, Tóc
Tiên, Đức Huy… về Việt Nam hát thường xuyên, đến đỗi lúc đầu nghe tin
CSVN cho phép Khánh Ly về hát, Phạm Duy đã ca tụng đây là một dấu hiệu
đáng mừng của “hòa hợp hòa giải!” Rồi Hoài Linh, Chí Tài, Kiều Oanh,
Việt Hương, Quang Minh, Hồng Đào cũng nối gót đàn anh, đàn chị. Tôi gọi
lớp người này là những tên hề hai mặt.
Hà Nội bắt đầu mê đám “chạy theo bơ thừa sữa cặn,” đám này bây giờ
lại muốn chạy ngược trở về “hát cho đồng bào tôi nghe” để kiếm đô la! Ca
sĩ gốc “chiến khu” như Thu Phương, Trần Thu Hà, Bằng Kiều… đi ra rồi
lại đi vào, đi ngược về xuôi, không còn biết đâu mà lần!
Nhiều ca sĩ đã nhờ cộng đồng tỵ nạn nuôi ăn, nuôi mặc, thề thốt hết
lời, người viết không dám đưa lên đây sợ ướt bẩn trang báo, cuối cùng
cũng nuốt lời, trở về.
Gần đây một số nhà văn, nhà thơ của miền Nam thời cũ (tôi không dùng
chữ phục vụ chế độ cũ,) mặc dầu họ đã là những cựu quân nhân, viên chức,
thậm chí đã bị các ông cầm tù, đày ải trong các trại tập trung, cũng đã
xin về hòa hợp hòa giải bằng cách “giao lưu” với những nhà văn trong
nước, xuất bản, in sách, giới thiệu, ra mắt tác phẩm. Đổi lại, đám này
cũng làm đầu cầu cho một nhóm thơ văn trong nước, hay dân thân Cộng nước
ngoài, đến Mỹ in, ra mắt sách, đàn đúm, tiệc tùng để kiếm cách mua
chuộc, “hòa giải!”
Hữu Thọ, một ông nhà báo cao cấp trong nước có câu nói: “Sĩ phu, trí
thức thì không được hèn!” Này Phan Nhật Nam! Có thể ông cũng bị nhiều
người ghét, nhưng chớ làm người hèn cho thiên hạ khinh.
Một bông hoa cho ông, người xứng đáng mang danh hiệu nhà văn.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét