Tôi than thở với hai ông anh (Bùi Xuân Bách & Phạm
Nguyên Trường) là sao mình sống ở Hoa Kỳ rất lâu mà vốn liếng Anh
Ngữ vẫn vô cùng nghèo nàn và hạn hẹp, dùng để đi chợ thì dư nhưng
đi dậy thì e thiếu. Cả hai vị này đều là những dịch giả thế giá,
và đều trả lời y hệt: “Chú lười bỏ mẹ, không chịu mở tự điển tra
cứu thường xuyên thì làm sao mà khá được.”
Thì ra thế!
Thế là tôi lật đật mở đại một trang của cuốn
Cambridge, đang nằm chình ình rước mặt, và thấy hạn từ generation gap
được ghi nhận như sau: “Lack of understanding between older and younger
people that results from different experiences of life. (Thế hệ già và thế
hệ trẻ khó hiểu nhau do kinh nghiệm sống khác nhau).
Khó hiểu nhau về chuyện gì?
Merriam - Webster, xem ra, có vẻ ngắn gọn nhưng trọn
nghĩa hơn: “Sự khác nhau về quan điểm, giá trị ..v..v
giữa thế hệ già và thế hệ trẻ. (The differences in opinions, values,
etc., between younger people and older people).
Thì cũng ngó qua cho biết, ra vẻ là mình cũng có
tra cứu (vậy thôi) chứ tôi vẫn nghĩ rằng giữa ông tằng, ông tổ, ông
cố, ông nội, và ông bố tôi – có lẽ – chả có một khoảng cách nào
đáng kể. Quan niệm sống của tất cả các ông (cũng như các bà) chắc
đều rất giản dị, và giống y như nhau thôi: Trai thời trung hiếu làm
đầu. Gái thời tiết hạnh làm câu trau mình. Đại khái là như thế!
Tôi còn tin rằng,
từ Âu sang Á, nơi nào cũng như rứa cả. Sử sách, suốt Thời Trung Cổ,
có thấy trang nào đề cập đến sự dị biệt (hay xung đột) ý tưởng
giữa thế hệ này với thế hệ khác đâu. Nói chi đến những giai đoạn xa
lắc (xa lơ) trước nữa – vào Thời Đồ Đồng, Đồ Đá, Đồ Sắt, Đồ Nhôm ...
gì đó.
Tôi ra đời sau thế chiến thứ II. Có lẽ bắt đầu từ
thế hệ của tôi mới phát sinh ra lắm chuyện rất lôi thôi, và vô cùng
phiền hà, về ... khoảng cách. Sau
những năm tháng ấu thơ rất an bình dưới Chế Độ Đệ I Cộng Hoà, tuổi
thanh xuân của tôi cũng được bảo bọc rất kỹ trong những phố thị
(“phồn vinh giả tạo”) của nền Đệ II Cộng Hòa – ở miền Nam.
Tuy thế, đúng ngày sinh nhật thứ hai mươi (khi đang
theo học ban Triết của trường Đại Học Văn Khoa Đà Lạt) tôi quyết định
uống thuốc ngủ quyên sinh – sau khi kẻ lên tường một dòng chữ ngắn
ngủi (“Je vais sur un chemin qui ne mène null part.”) thay cho lời trăn
trối! Bố tôi ngồi cả buổi nhìn chằm chằm vào bức tường này nhưng
vẫn không tìm ra được “thông điệp” nào từ “qúi tử,” dù ông cũng đọc
được tiếng Tây.
Cả bố lẫn mẹ tôi đều là những thường dân chất
phác. Cả đời họ chỉ biết cặm cụi với công việc để tôi có cơm ăn,
áo mặc và có cơ hội đến trường nên làm sao hiểu được những “vấn
nạn siêu hình” đã dằn vặt thằng con: Loài người từ đâu đến, và sẽ
đi về đâu, chúng ta hiện hữu để làm gì ?
Tôi không tìm ra được ý nghĩa nào ráo trọi trong
cuộc sống. Tôi đi trên đi trên trên một con đường chả dẫn đến đâu cả
(“Je vais un chemin qui ne mène null part,” theo như cách nói của ông
triết gia nào đó) nên muốn chấm dứt cuộc tồn sinh thừa thãi của
mình, vậy thôi.
Vâng, chỉ có “vậy thôi” nhưng tôi biết giải thích sao
với hai đấng sinh thành về ý muốn tự hủy vào lúc tuổi đôi mươi.
Giữa chúng tôi – rõ ràng – có một khoảng cách đáng kể, và cũng
đáng buồn. May mà cái thứ “công tử” miền Nam như tôi cũng ít thôi.
Chứ không thì vùng đất này chả phải đợi đến tháng 4 năm 1975 mới
hoàn toàn thất thủ!
Ở bình diện quốc gia cũng thế. Đôi khi, cũng có
những khoảng cách khá xa tạo ra sự dị biệt – và xung đột – đáng
tiếc trong nhận thức giữa thế hệ người già và người trẻ. Xin đan cử
một thí dụ:
Vào ngày 2 tháng 9 năm 2017 vừa qua, Giáo sư Tương Lai
“tuyên bố dứt bỏ mọi liên hệ với đảng Nguyễn Phú Trọng thao túng, để tiếp tục
chiến đấu với tư cách đảng viên Đảng Lao Động Việt Nam, đảng của Hồ Chí Minh.”
Lời tuyên bố thượng dẫn được không ít người, cùng
thế hệ với ông, tán thưởng. Tác giả Nguyễn Đăng Quang cho biết:
“Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đánh giá quyết định của Gs
Tương Lai là đúng đắn và đúng thời điểm. Cụ nói: ‘Quyết định chính trị là tùy
theo quan điểm, nhận thức và hoàn cảnh của mỗi người. Tôi tôn trọng và tán
thành quyết định của anh Tương Lai khi tuyên bố từ bỏ và đoạn tuyệt với ĐCSVN của
Nguyễn Phú Trọng. Song tôi đặc biệt đánh giá cao việc anh ấy vẫn nguyện tiếp tục
chiến đấu với tư cách đảng viên Đảng Lao động Việt Nam…’
Một vị cựu Đại sứ khác, nguyên Ủy viên Trung ương ĐCSVN viết
trong email gửi Gs Tương Lai, xin trích: ‘Tôi xúc động không thể không viết
ngay mấy dòng vắn tắt gửi GS để bày tỏ sự đồng tình hoàn toàn của tôi đối với
những điều GS trình bày trong 2 văn bản này (tức Tuyên bố ra Đảng và Bản tường
trình của Gs Tương Lai viết gửi Đảng ủy Phường Tân Phong, Quận 7, Tp HCM) và sự
ngưỡng mộ của tôi đối với GS, người chiến sỹ cộng sản, người trí thức, người
công dân chân chính và tài năng!”
Tương tự, nhà báo Lê Phú Khải cũng bầy tỏ sự đồng
tình:
“... những người thiết tha bảo vệ đất nước , thiết tha muốn
dân chủ hoá đất nước, trong đó có tôi, đã vui mừng đón nhận giáo sư Tương Lai.
Xã hội bao giờ cũng phát triển theo quy luật tiệm tiến, đột phá chỉ là bất ngờ…”
Quan niệm “tuần tự nhi tiến” của nhà báo Lê Phú
Khải, cũng như quyết định “tiếp tục chiến đấu với tư cách đảng viên Đảng
Lao Động Việt Nam, đảng của Hồ Chí Minh” của GS Tương Lai – buồn thay – không
được những người thuộc thế hệ kế tiếp nhiệt tình chia sẻ. Xin ghi lại
ý kiến tiêu biểu của vài vị, theo thứ tự (abc) alphabetique:
- Phạm Chí Dũng: “Tôi tôn trọng quan điểm của
giáo sư Tương Lai, nhưng tôi thấy khó chia sẻ suy nghĩ trở về đảng Hồ Chí Minh
của ông.” Top of Form
- Phạm Thanh
Nghiên: “Chẳng có đảng nào là đảng ‘của ông Hồ’ hay ‘của ông Trọng’ đâu ông
Tương Lai ạ. Nó đích thị chỉ là một, tên gọi của nó là đảng cộng sản Việt Nam,
thủ phạm gây ra mọi tội ác với nhân dân Việt Nam trong suốt mấy chục năm kể từ
ngày ra đời 3-2-1930 đến nay. Hồ, Duẩn, Linh, Mười, Mạnh, Trọng... chỉ là những
kẻ luân phiên nhau cầm đầu cái đảng ấy để làm khổ người dân VN thôi ông ạ.”
- Phạm Hồng Sơn:
“Ai là người có thẩm quyền chính trị cao nhất đã để cho đất tư từ hàng ngàn năm
biến hết thành đất ‘sở hữu toàn dân’, đã tiến hành cuộc ‘cách mạng long trời lở
đất’ ở nông thôn cách đây hơn nửa thế kỷ mà vẫn khiến lòng người hôm nay bấn loạn,
hãi hùng, rồi cũng chính người ấy lại đưa tay chấm nước mắt tiếc thương nhưng vẫn
giữ trọn ngai vàng cho tới lúc chết?
Ai là người vừa là Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch đảng cầm quyền
trong lúc ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng hạ bút ký một công hàm công nhận lãnh hải
Trung Quốc bao phủ cả hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa? Chắc chắn 54 năm chưa
phải là thời gian quá lâu để mọi người quên mất người đó là Hồ Chí Minh ...
Cái đau xót và đau buồn chính là việc những người bị trị, những
người đang mất tự do, bị áp bức, những người không muốn đi theo cái ác lại vẫn
quì lạy, sùng kính một con người đã đưa họ từ những xiềng xích thô kệch, rỉ sét
sang những gông xiềng êm ả, tinh vi, bền chắc hơn, đã khai sinh ra một chế độ
suy đồi mà họ đang ta thán, đã là một ông trùm của các thủ đoạn dân chủ giả hiệu
vẫn được duy trì cho tới hôm nay, đã là một chuyên gia về các kỹ thuật mị dân
lão luyện tới mức khiến cho cả một dân tộc đa phần vẫn cứ an tâm, ngáo ngác,
trông đợi tự do trong gông cùm và thờ kính chính kẻ đã quàng vào họ bộ gông cùm
mới.”
- Vũ Quang
Thuận: “Thằng đó nó khốn nạn lắm. Nó lừa dân mình. Dân mình ngu si không biết
lại còn tung hô, dựng nó lên thành thánh.”
Ông bà chúng ta thường nói: “Khôn đâu đến trẻ khoẻ
đâu đến già.” Câu nói này, nghe lại vào ngày hôm nay, e chỉ còn đúng
được (cỡ) chừng phân nửa. Bởi thế, và nghĩ cho cùng, khoảng cách trong
lòng người Việt hôm nay – không chừng – lại là một điều may. May là
lớp sóng sau đã đè lớp sóng trước.
“Nhưng nói gì thì nói tôi vẫn cảm phục lòng nhiệt huyết,
thái độ thẳng thắn, tinh thần trách nhiệm với non sông đất nước của Giáo sư
Tương Lai.” Tôi lại vừa nghe nhà thơ Nguyễn Tường Thụy nói thế, và
cũng đồng ý như vậy.
Tôi sinh cùng năm với ông Thụy. Nói một cách hơi kiểu
cọ thì chúng tôi là những kẻ thuộc thế hệ bắc cầu, với hy vọng
(mỏng manh) làm được cầu nối để cho hai lớp người – trước/sau – dễ
gần gụi và thông cảm với nhau hơn. Đất nước đang đối diện với cả
nạn ngoại xâm lẫn nội xâm. Đoàn kết là điều tối cần thiết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét