
Mặc dù bao gồm nhiều sự kiện đáng
quan ngại – phóng tên lửa đạn đạo, thử nghiệm vũ khí hạt nhân, tập trận và những
cuộc đấu khẩu vô nghĩa – nhưng cuộc “khủng hoảng” Bắc Triều Tiên trong những
tháng gần đây chủ yếu là một sô diễn được sáng tạo nên.
Một năm trước, khả năng Bắc Triều
Tiên bắn tên lửa mang đầu đạn hạt nhân vào Hoa Kỳ về cơ bản là bằng không; họ
không có khả năng mở một cuộc tấn công như vậy. Nhưng Bình Nhưỡng đã đạt được
những tiến bộ công nghệ kể từ đó.
Nhưng bất chấp những gì một số
nhà phân tích tin tưởng, một số người khác cho rằng không có bằng chứng rõ ràng
và công khai nào cho thấy Bắc Triều Tiên có một tên lửa với tầm bắn đủ để tấn
công lục địa Hoa Kỳ, một đầu đạn hạt nhân đủ nhỏ để gắn lên nó, cũng như công
nghệ che chắn để đảm bảo đầu đạn hạt nhân chịu được nhiệt và áp suất không khí
khi quay trở lại bầu khí quyển.
Điều đó không có nghĩa là sô diễn
vô hại.
Nhưng ngay cả khi Bắc Triều Tiên
có được những năng lực kỹ thuật này, khả năng mà họ có thể tấn công Hoa Kỳ bằng
một tên lửa hạt nhân sẽ vẫn cực kỳ thấp, vì một lý do quan trọng: nhà lãnh đạo
Triều Tiên Kim Jong Un, như cựu giám đốc kiểm soát vũ khí của chính quyền Obama
Jon Wolfsthal đã lý giải trong một phúc trình chi tiết, không điên rồ cũng
không muốn tự sát.
Nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên biết
chế độ của ông ta sẽ bị xóa sổ trong vòng vài giờ đồng hồ (có thể là vài phút)
nếu ông ta sử dụng vũ khí hạt nhân. Khoảng 1.590 đầu đạn hạt nhân được triển
khai trên các tên lửa đạn đạo và máy bay ném bom của Mỹ đảm bảo kết cục đó sẽ xảy
ra. (Theo một báo cáo có uy tín nhất về vấn đề này, Bắc Triều Tiên đã mua được
vật liệu phân hạch để chế tạo được chỉ từ 10 đến 20 đầu đạn hạt nhân).
Cũng khó có khả năng Mỹ sẽ tiến
hành một cuộc tấn công quân sự phòng ngừa – thông thường hay hạt nhân, vào Bắc
Triều Tiên, bởi vì làm như vậy gần như chắc chắn sẽ dẫn tới hàng trăm ngàn
thương vong ở Hàn Quốc, và có lẽ nhiều hơn nữa.
Ngay cả khi không sử dụng vũ khí
hạt nhân, Bắc Triều Tiên có thể bắn hàng ngàn quả rocket và đạn pháo trong những
giờ đầu của cuộc chiến, một cuộc bắn phá của chất nổ thông thường có thể, như
các kênh thông tin của nhà nước Bắc Triều Tiên đe dọa, biến Seoul thành một “biển
lửa”. Bình Nhưỡng cũng có các kho đạn pháo và đầu đạn rocket chứa vũ khí hóa học
khổng lồ, và do đó cũng có khả năng biến thủ đô của Hàn Quốc thành một biển
sarin và khí thần kinh VX.
Nếu xét thực tế không thể chối
cãi được của tình trạng răn đe lẫn nhau này, cuộc khủng hoảng “Bắc Triều Tiên”
năm 2017 có thể được xem như là một sô múa rối của ông Kim và ông Trump nhằm phục
vụ cho mục đích quan hệ công chúng của riêng họ.
Tuy nhiên, đó là một trò chơi
nguy hiểm.
Cách tốt nhất để giảm bớt mối đe
dọa của một cuộc chiến tranh vô tình gây ra bởi cuộc “khủng hoảng sân khấu” được
sáng tạo ra ở khu vực Đông Bắc Á là thuyết phục những diễn viên chính – các quý
ông Kim và Trump – rằng màn trình diễn mà họ đưa ra là không thể tin được và họ
không có khả năng đạt được những gì mình muốn.
Vì vậy, tôi đề xuất cách tiếp cận
tốt nhất tiếp theo: Các nhà báo nên ngừng viết và đưa tin về tình hình Bắc Triều
Tiên như thể mọi thứ đã thay đổi và chiến tranh đang rất gần.
Bắc Triều Tiên đã cố gắng phát
triển một kho vũ khí hạt nhân khả dụng trong nhiều năm. Cuộc thử nghiệm hạt
nhân dưới lòng đất gần đây nhất của họ có sức công phá cao hơn các vụ nổ trước
đó, tương đương với sức nổ của hơn 100,000 tấn TNT, nghĩa là mạnh gấp 4 đến 5 lần
sức công phá của quả bom nguyên tử thả xuống Nagasaki.
Rõ ràng, các vụ thử nghiệm bom
nguyên tử và tên lửa đạn đạo của Bắc Triều Tiên là những sự kiện quan trọng mà
các phương tiện truyền thông quốc tế phải tường thuật. Nhưng cảm giác khẩn cấp
mà các phương tiện truyền thông thế giới dành cho “cuộc khủng hoảng” thực tế lại
là một nhân tố khuếch trương nó, từ đó tạo ra những cơ hội cho các tính toán
sai lầm và chiến tranh.
Tình hình Bắc Triều Tiên có thể bắt
đầu tiến hóa thành một tình thế ngoại giao khó khăn kéo dài để hướng tới một giải
pháp có thể chấp nhận được nếu có nhiều nhà báo hơn không quá thổi phồng màn
trình diễn múa rối của Kim và Trump và tập trung vào thực tế: Bắc Triều Tiên là
một quốc gia nhỏ bé và nghèo khó có thể ngay lập tức biến mất nếu nó phát động
một cuộc tấn công nghiêm trọng nhằm vào Hoa Kỳ, và do đó xác suất của cuộc tấn
công như vậy là hoàn toàn không đáng kể. Thiếu một môi trường truyền thông khuyến
khích nhận thức về khủng hoảng, khả năng tấn công phủ đầu của Mỹ cũng sẽ rất nhỏ.
Các nhà báo không thể làm cho các
nhà lãnh đạo Mỹ và Bắc Triều Tiên hành xử một cách có trách nhiệm. Nhưng các
phương tiện truyền thông có thể giúp độc giả hiểu rằng cuộc “khủng hoảng” Triều
Tiên thực sự chỉ là một cuộc đối đấu trên bán đảo Triều Tiên. Đó là một sô diễn
múa rối ầm ĩ nhưng không mấy hiệu quả, và là một sự thay thế đáng tiếc cho các
hoạt động ngoại giao chuyên nghiệp.
*
John Mecklin là Tổng biên tập của
tờ Bulletin of the Atomic Scientists (Bản tin của các nhà khoa học nguyên tử).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét