Nhà
lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un thăm đơn vị 966 của quân đội Nhân
Dân Bắc Triều Tiên. Ảnh do KCNA công bố ngày 01/03/2017.
KCNA/via REUTERS
Cuộc điều tra vụ ám sát Kim
Jong Nam vẫn được cảnh sát Malaysia tiếp tục với tình tiết mới là khởi
tố hai nữ nghi phạm người Indonesia và Việt Nam. Bình Nhưỡng không hợp
tác và chỉ khẳng định nạn nhân là một công dân Bắc Triều Tiên mang hộ
chiếu ngoại giao với tên Kim Chol. Còn Hàn Quốc, Malaysia và Hoa Kỳ đều
khẳng định đó là người anh cùng cha khác mẹ của nhà lãnh đạo Bắc Triều
Tiên Kim Jong Un.
Vụ ám sát xảy ra ngay giữa sân
bay quốc tế Kuala Lumpur đông hành khách qua lại, khiến không ít người
đặt câu hỏi lớn : Tại sao nhà lãnh đạo độc tài Bắc Triều Tiên tự cho
mình quyền làm mọi việc ?
Theo một bài báo được đăng trên tờ Dongfang Ribao (Đông Phương Nhật
Báo) phát hành tại Hồng Kông và được Courrier International trích dịch
ngày 23/02/2017, lý do chính là sự « nương tay » của cả Bắc Kinh và Washington.
Kim Jong Un thách thức cả thế giới khi cho người ra tay ám sát anh
trai ngay giữa thanh thiên bạch nhật và trước bàn dân thiên hạ. Trong
khi giới chuyên gia còn đang tìm cách phân tích động cơ, lý do chọn thời
điểm và địa điểm hành động để Bình Nhưỡng loại bớt một mối đe dọa, chắc
Kim Jong Un đang cười đắc thắng « Các người làm gì được ta ? »
Trung Quốc dung túng Bắc Triều Tiên để thách thức Hoa Kỳ
Các cơ quan truyền thông Trung Quốc không đề cập nhiều đến tình tiết
vụ ám sát và tiến trình điều tra. Tại sao ? Vì chính tại Bắc Kinh và
Macao là nơi Kim Jong Nam chọn để « ở ẩn ». Tuy nhiên, tất cả đều
đồng loạt nhấn mạnh đến việc nạn nhân là một người ủng hộ chính sách
đổi mới và mở cửa, giống người chú Jang Song Thaek (từng là nhân vật số
hai của chế độ trước khi bị xử tử năm 2013). Kim Jong Nam là một quân át
chủ bài của Trung Quốc trong việc thuyết phục Bắc Triều Tiên tiến hành
cải cách. Thế nhưng, với vụ sát hại tại Malaysia ngày 13/02/2017, chẳng
còn ai dám hỏi người nào có thể đứng ra bảo vệ được Kim Jong Nam.
Từ hơn một nửa thế kỷ nay, ngành ngoại giao Trung Quốc đã đạt được
nhiều thành công lớn nhưng vẫn tỏ ra bất lực trong việc kiểm soát tình
hình chính trị nội bộ của các nước đồng minh. Dĩ nhiên, nhiều người sẽ
cho rằng đó là chính sách tôn trọng chủ quyền và không can thiệp vào nội
bộ của nước khác, nhưng lịch sử chứng minh rằng trên thực tế, hoặc
ngành ngoại giao Trung Quốc bị trì trệ, hoặc chơi hai mặt. Hơn nữa,
chính sách đối ngoại của Bắc Kinh, trong vòng 30 năm gần đây, còn được
thúc đẩy bởi sự phát triển tâm lý Sô-vanh nước lớn và xu thế luật rừng.
Phải nói là Trung Quốc « gây hấn » với hầu hết các nước láng
giềng : để miền bắc Miến Điện rơi vào cuộc chiến du kích ở vùng biên
giới, nuôi tham vọng ngày càng lớn với quần đảo Điếu Ngư mà Nhật Bản
quốc hữu hóa và gọi là Senkaku, gay gắt chỉ trích Tokyo không thừa nhận
vụ thảm sát Nam Kinh và khẳng định Đài Loan là một phần lãnh thổ của Hoa
Lục. Chỉ có mỗi chuyện gây sức ép với Bắc Triều Tiên hoặc thay đổi nước
này là làm cho Trung Quốc phải « câm nín » về các thành tích của mình.
Để biện bạch cho lập trường ủng hộ chế độ của Kim Jong Un, xã hội
Trung Quốc từng đưa ra rất nhiều luận điểm, trong đó phải nhấn mạnh đến « tình đoàn kết không gì lay chuyển được trước một mối nguy hiểm chung » song dường như « bảo bối » này không còn hiệu nghiệm, hay thuyết cùng nằm trong « khối xã hội chủ nghĩa ».
Ngoài ra cũng có nhiều luận điểm mới xuất hiện, như « Trung Quốc chẳng được lợi lộc gì nếu bán đảo Triều Tiên thống nhất », nếu vậy thì phải chăng có điều gì đó hơi mất thể diện đối với một quốc gia đứng hàng thứ hai thế giới, và đang cố vươn lên hàng đầu như Trung Quốc, lại phải lo ngại sự cạnh tranh của nước láng giềng nhỏ bé hơn. Đương nhiên, Trung Quốc phải tìm cách bảo vệ các lợi ích của mình, nhưng tại sao Bắc Kinh cứ khăng khăng bảo vệ di sản mà Hoa Kỳ và Liên Xô để lại từ sau Thế Chiến II ?
Ngoài ra cũng có nhiều luận điểm mới xuất hiện, như « Trung Quốc chẳng được lợi lộc gì nếu bán đảo Triều Tiên thống nhất », nếu vậy thì phải chăng có điều gì đó hơi mất thể diện đối với một quốc gia đứng hàng thứ hai thế giới, và đang cố vươn lên hàng đầu như Trung Quốc, lại phải lo ngại sự cạnh tranh của nước láng giềng nhỏ bé hơn. Đương nhiên, Trung Quốc phải tìm cách bảo vệ các lợi ích của mình, nhưng tại sao Bắc Kinh cứ khăng khăng bảo vệ di sản mà Hoa Kỳ và Liên Xô để lại từ sau Thế Chiến II ?
Cũng có người nói rằng sức mạnh bá chủ của Trung Quốc càng hùng hậu nếu có thêm một kẻ « coi trời bằng vung »
đứng ra thách thức Hoa Kỳ. Thế nhưng, thách thức của kẻ này (cụ thể là
các cuộc thử nghiệm hạt nhân) có vẻ như là một thủ đoạn nhắm tới Hoa Kỳ,
nhưng lại đe dọa trực tiếp đến lợi ích của Trung Quốc.
Bắc Triều Tiên tự do hành động vì toan tính của các cường quốc
Trên thực tế, nếu như một nhà lãnh đạo độc tài như Kim Jong Un tự cho
mình thách thức mọi điều hay lẽ phải của nhân loại, các quy tắc cơ bản
của cộng đồng quốc tế và quyền lực của Liên Hiệp Quốc, đó là nhờ vào
những quan điểm trái ngược của các cường quốc. Chắc chắn sẽ có người hỏi
tại sao Hoa Kỳ không trừ khử luôn Kim Jong Un như đã từng làm với
Saddam Hussein và Muammar Kadhafi ? Nhưng nên nhớ là vào những thời điểm
đó, Hoa Kỳ đã viện vào lý do chiến tranh ở Irak và cuộc nổi dậy ở Libya
để can thiệp.
Một lý do quan trọng hơn là dù Hoa Kỳ có tức giận vì nguyên tắc không
phổ biến vũ khí hạt nhân bị vi phạm, nhưng trên thực tế, mối đe dọa vũ
khí nguyên tử ở những phần còn lại của thế giới hoàn toàn có thể kiểm
soát được. Chắc chắn Mỹ nằm trong tầm bắn của vài chục quả tên lửa mang
đầu đạn hạt nhân của Bắc Triều Tiên, nhưng « Chú Sam » có các
phương tiện kỹ thuật để phòng ngừa. Vì vậy, mối đe dọa hạt nhân hay
những lời đe dọa khủng bố của Bắc Triều Tiên nhắm vào Mỹ chỉ mang tính
tượng trưng mà thôi.
Nếu đúng như vậy, bản thân Kim Jong Un, chế độ toàn trị của Bắc Kinh
và những hành động khiêu khích ở bên ngoài không phải là mối đe dọa đối
với an ninh quốc nội Mỹ và trật tự ở vùng Đông Bắc Á. Thực vậy, với Hoa
Kỳ, Bắc Triều Tiên không đáng sợ bằng Trung Quốc và động thái của Bình
Nhưỡng đang gây bất lợi cho Bắc Kinh. Đây mới chính là điều Washington
tính toán và cũng là lý do giải thích tại sao thái độ « bao dung » của Trung Quốc đối với Bắc Triều Tiên không khiến Hoa Kỳ phẫn nộ.
Dù tổng thống Donald Trump đưa ra nhiều ý tưởng đặc biệt đang làm xáo
trộn xã hội Mỹ trong những ngày đầu của nhiệm kỳ, nhưng hồ sơ Bắc Triều
Tiên không nằm trong danh sách ưu tiên cần giải quyết của ông chủ Nhà
Trắng. Điều này có thể hiểu là có rất ít khả năng Hoa Kỳ dùng đến sức
mạnh quân sự để giải quyết triệt để mối đe dọa hạt nhân này.
Điểm cuối cùng, nếu Kim Jong Un vẫn có thể hành động một cách ngông
cuồng và bắt người dân Bắc Triều Tiên chịu khổ cực, không phải vì ông ta
là một thiên tài, mà do các nước khác để nhà lãnh đạo độc tài đó cơ hội
hành động. Chừng nào còn đất diễu võ giương oai, Kim Jong Un còn hả hê
thể hiện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét