
Lời người dịch: Một bài hay nói về Facebook
ở Việt Nam, được đăng tải ở VnExpress nhưng lại chỉ có phiên bản tiếng Anh. Do
vậy, để phục vụ bạn đọc, tác giả đã chuyển ngữ từ tiếng Anh.
Việc bãi nhiệm một đảng viên cao
cấp của Đảng Cộng sản cầm quyền. Sự “đầu thú” của một quan chức đứng đầu một
doanh nghiệp nhà nước sau một thời gian trốn chạy và chiến dịch điều tra chống
tham nhũng. Tài sản không công khai của quan chức chính phủ.
Việc độc giả Việt Nam nhận được
những dạng thông tin trên từ Facebook, chứ không phải là từ các phương tiện
truyền thông chính thống, đã minh họa sự phát triển của mạng truyền thông xã hội
trong một quốc gia có hơn một nửa của tổng dân số gần 92 triệu người đang
online.
Nguyễn Công Khế, tổng biên tập
viên sáng lập đã nghỉ hưu của tờ báo Thanh Niên, đã viết cho New York Times năm
2014 rằng độc giả Việt Nam, đang khao khát nhiều tin tức mới hơn, đang rời xa
các phương tiện truyền thông truyền thống.
Điều này hầu như không thay đổi
trong ba năm qua. Đảng Cộng sản, đã nhiều lần cảnh báo các phương tiện truyền
thông truyền thống rằng nó có nguy cơ tụt hậu thời công nghệ số. Đảng kêu gọi
các tờ báo tận dụng Internet và truyền thông xã hội để truyền bá thông điệp của
đảng.
Ngày nay, những tờ báo đưa tin sớm
là những người chiến thắng, chứ không phải là những tờ báo lớn, ông Võ Văn Thưởng,
người đứng đầu cơ quan tuyên truyền của Đảng Cộng sản, nói tại một cuộc họp vào
tháng trước. Khi các phương tiện truyền thông xã hội hay phương tiện truyền
thông kỹ thuật của nước ngoài là những người đầu tin đưa tin về một sự kiện nào
đó, họ đã giành được sự công nhận của công chúng, làm cho các phương tiện truyền
thông chính của Việt Nam tụt lại phía sau, ông nói thêm.
Các quan chức của đảng đã xem xét
trong nhiều năm nhằm tạo ra một sự thay thế cho Facebook ở tầm quốc gia. Trong
tháng 4, Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn phát biểu tại
phiên họp của một quốc hội rằng các công ty mới thành lập của Việt Nam nên thay
thế Facebook bằng mạng lưới của họ. Trung Quốc, nơi những sự lựa chọn khác như
Weibo chiếm ưu thế, đã không có Facebook trong nhiều năm.
Nhưng không giống như ở Trung Quốc,
người khổng lồ trong lĩnh vực phương tiện truyền thông xã hội đang hiện diện ở
Việt Nam. Việt Nam nằm trong số 10 nước có số lượng người sử dụng Facebook nhiều
nhất. Trích dẫn hang truyền thông xã hội We Are Social and Hootsuite, Reuters
nói rằng hiện nay Việt Nam có hơn 52 triệu tài khoản Facebook đang hoạt động.
Lý do không phải là khó hiểu: Việt
Nam thiếu tài chính và đòn bẩy để ngăn chặn các công ty phương Tây như Facebook
hay Google. Trung Quốc có nhiều nguồn lực cho việc phát triển các nền tảng thay
thế và đặt chúng dưới sự kiểm soát của chính phủ.
Zachary Abuza, giáo sư tại Washington,
tác giả bài báo năm 2015 về giới truyền thông và xã hội dân sự ở Việt Nam cho
hay Việt Nam đã thất bại trong nỗ lực thiết lập nền tảng phương tiện truyền
thông xã hội trong nước.
Ông Abuza cho biết năm người bạn
Việt Nam trên Facebook của ông chiếm gần 40% bài viết trên dòng thời gian của
ông. “Tôi nghĩ rằng nếu chính phủ thực sự cố gắng để ngăn chặn Facebook, nó sẽ
gây ra một sự phản đối dữ dội.”
Thậm chí cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn
Dũng cũng thừa nhận thất bại khi mạng lưới xã hội mà ông chỉ đạo cho Đoàn Thanh
niên Trung ương thành lập vào năm 2013 đã không thể thoát khỏi tình trạng phá sản.
Hai năm sau khi dự án thất bại, ông thừa nhận tại cuộc họp nội các rằng cấm
Facebook là không thể.
Theo các chuyên gia, điểm mấu chốt
là hầu như không thể huy động được một số lượng lớn người sử dụng cần thiết để
thúc giục những người khác thay đổi mạng truyền thông xã hội từ người khổng lồ
Facebook.
Tuy nhiên, các nhà phân tích đồng
ý rằng thị trường truyền thông xã hội của Việt Nam đang phát triển mạnh ngay cả
khi các công ty trong nước không thể thay thế các công ty đa quốc gia từ thung
lũng Silicon.
Alice Mummery, chuyên gia phân
tích về Châu Á của Economist Intelligence Unit, cho biết: “Dân số trẻ và ngày
càng tăng của Việt Nam kết hợp với thu nhập khả dụng đang tăng sẽ hỗ trợ việc sử
dụng điện thoại thông minh và các dịch vụ công nghệ trong những năm tới, giúp
tiếp tục phổ biến các phương tiện truyền thông xã hội như Facebook.”
Hơn nữa, Facebook đã có một tác động
hữu hình lên việc định hình chính sách của chính phủ.
Gần đây, sau khi Thủ tướng Nguyễn
Xuân Phúc cho tỉnh Quảng Bình tiếp tục xây dựng một tuyến cáp treo trong Vườn
Quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng, một di sản thiên nhiên được UNESCO công nhận, cộng
đồng cư dân mạng Việt Nam đã thất vọng.
Các nhà hoạt động phản ứng bằng
cách bắt đầu một đơn yêu cầu trực tuyến nhằm cứu Son Doong, số phận của Sơn
Doong chưa biết thế nào nhưng chắc chắn chính quyền phải cân nhắc trong việc
đưa ra quyết định cuối cùng.
Mặc dù vẫn còn cần thời gian để
xem liệu áp lực trực tuyến có làm cho chính phủ dừng dự án cáp treo hay không,
thì đây không phải là lần đầu tiên người sử dụng Internet ở Việt Nam đã thành
công trong việc kiến nghị chính phủ.
Năm 2014, một thỉnh nguyện thư
trên Facebook đã thu hút được gần 3.500 chữ ký của các kiến trúc sư, nhà
nghiên cứu và sinh viên cũng đã cứu được Trung tâm Trọng tài Thương mại Sài
Gòn, một kiến trúc lịch sử được xây dựng bởi người Pháp trước năm 1924, khỏi bị
phá hủy để thực hiện dự án phát triển đô thị ở thành phố Hồ Chí Minh.
Một năm sau, cư dân mạng Việt Nam
cũng đã giúp ngăn chặn việc đốn 6.700 cây cổ thụ ở Hà Nội sau khi bày tỏ sự tức
giận trực tuyến. Sự phản đối đã buộc chính phủ không chỉ hủy kế hoạch mà còn trừng
phạt các quan chức có trách nhiệm trong vụ việc.
Chính phủ đã thừa nhận sự phổ biến
của Facebook bằng cách thiết lập trang của riêng mình để giữ cho công chúng biết
về chính sách của mình. Thậm chí, chính phủ còn thực hiện những chương trình
livestream cho họp báo sau cuộc họp nội các hàng tháng.
Ngoài việc cố gắng thể hiện có
trách nhiệm nhằm chiếm tình cảm của công chúng, chính phủ Việt Nam cũng thừa nhận
rằng họ đã phát triển đội ngũ dư luận viên để định hướng tư tưởng của dân chúng
trên Facebook và chống lại “các thế lực thù địch trực tuyến”.
Nhưng mặt khác, chính quyền luôn
tìm cách để có được một cách quản lý tốt hơn những gì đang được lưu hành trên
phương tiện truyền thông xã hội. Bộ Thông tin và Truyền thông trong tháng Giêng
đã ban hành một thông tư yêu cầu Facebook và các trang web tương tự với hơn một
triệu người dùng ở Việt Nam cộng tác với các cơ quan chức năng để ngăn chặn nội
dung độc hại, từ quảng cáo cho các sản phẩm bị cấm đến nội dung chống lại nhà
nước.
Bộ cũng yêu cầu Google ngăn chặn
và loại bỏ 2.200 đoạn phim trên YouTube mà nó nói rằng vu khống và phỉ báng các
nhà lãnh đạo Việt Nam. Google một phần tuân thủ, gỡ bỏ gần 1.300 clip như vậy
trong tháng Tư,
“Chúng tôi có chính sách rõ ràng
về việc yêu cầu dỡ bỏ từ các chính phủ trên thế giới, và các chính sách đó đã
không thay đổi”, phát ngôn viên của Google cho biết trong một bản tuyên bố hồi
tháng Năm khi được hỏi liệu công ty có sửa đổi các quy tắc để đáp ứng các yêu cầu
của chính phủ Việt Nam hay không.
‘Nội dung gây xúc động, tức giận
hoặc hoàn toàn không đúng sự thật là một phần lý do tại sao Facebook, vốn đã từ
chối bình luận về những câu chuyện này, lại trở nên hấp dẫn, theo Tri Phương, một
nhà nghiên cứu tại Đại học Yale, người đang nghiên cứu các công nghệ truyền
thông mới, nền văn hoá thanh thiếu niên thành thị và cộng đồng số ở Việt Nam.
“Cấu trúc của trang Facebook được
thiết kế để thúc đẩy người theo dõi và khuyến khích sản xuất nội dung liên tục
bởi người dùng để tăng hồ sơ của họ”, ông Phương nói. “Như vậy, cấu trúc số
này sẽ gây ra hiện tượng như bẫy like, độc đáo và tin giả – tất cả được thiết kế
để làm tăng sự quan tâm và sự chú ý của công chúng.
Nếu đây là bối cảnh mà Việt Nam
muốn phát triển một nền tảng truyền thông xã hội bản địa để đối đầu với
Facebook, nó sẽ bị rơi vào trạng thái mâu thuẫn (nguyên văn Catch-22). Rõ ràng,
chính phủ sẽ không muốn làm cho mạng truyền thông xã hội tự phát triển trở
thành một nền đất màu mỡ cho tình trạng đưa tin không trung thực. Nhưng nếu Việt
Nam tìm cách hạn chế các yếu tố đó bằng cách tạo ra một mạng lưới xã hội mới,
“người ta sẽ không sử dụng nó”, ông Phương nói.
VnExpress International đã nói
chuyện với hơn một chục người dùng Facebook trẻ tuổi Việt Nam để hỏi liệu họ có
chuyển sang một phương tiện truyền thông xã hội tự phát nếu được xây dựng. Kết
quả? Đa số họ cho biết không; một vài người cho biết họ sẽ cố gắng nhưng không
thấy có lý do gì để từ bỏ Facebook.
“Tôi sẽ chuyển sang mạng nội địa
chỉ khi nó cung cấp các dịch vụ vui vẻ hơn Facebook”, một đại lý bất động sản
24 tuổi tại Hà Nội nói, từ chối xưng tên. “Nhưng có thể không?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét