Vietnam War (Chiến
tranh Việt Nam) khác tất cả các phim tài liệu mà Ken Burns/Lynn Novicks
đã làm xưa nay. Các bộ phim đó đều kể về một câu chuyện đặc trưng và rõ
ràng với quan điểm "nước Mỹ trên hết." Ngoài người Mỹ ra thì còn ai có
thể là diễn viên chính trong các bộ phim trước đây của Burns/Novick,
chẳng hạn như The Brooklyn Bridge (Cây cầu Brooklyn), The Statue of
Liberty (Tượng thần Tự do), The Civil War (Nội chiến), Baseball (Bóng
chày), The West (Miền Tây), Thomas Jefferson, Lewis and Clark (Lewis và
Clark), Jazz (nhạc Jazz), Mark Twain, Prohibition (Luật cấm đồ cồn) and
The Dust Bowl (Một vùng cát bụi).
Nhưng với cuộc chiến ở Việt Nam,
chúng ta có thể biện luận rằng người Việt xứng đáng đóng vai chính
trong câu chuyện. Xét cho cùng, từ 1 đến 3 triệu người Việt đã bỏ mạng
trong chiến tranh, lớn hơn rất nhiều (gấp từ 20 đến 60 lần) con số
khoảng 58.000 người Mỹ chết trong cuộc xung đột.
Những
thiệt hại kinh khủng cả về vật chất và môi trường do bom đạn, chất khai
quang, chiến tranh ở các vùng đô thị, chiến tranh du kích và chống du
kích ở vùng nông thôn đã ảnh hưởng trầm trọng đến riêng vùng lãnh thổ
Đông Nam Á, cũng như vấn nạn khổng lồ của tình trạng người dân trong
nước buộc phải tản cư, di cư.
Hệ quả của cuộc chiến đối với người
Việt lớn hơn so với người Mỹ cũng được thể hiện rõ qua khoảng thời gian
trung bình mà mỗi bên phải trải nghiệm. Trong khi phần lớn người Mỹ
tham chiến ở Việt Nam khoảng trên dưới 1 năm trong giai đoạn giữa 1965
và 1973, thì người Việt sinh ra sau Thế chiến thứ Hai phải sống trong
thời chiến suốt ba mươi năm ròng rã từ 1945 đến 1975. Xét sự nổi trội cả
về con số người Việt lẫn tầm mức thiệt hại không thể sánh được mà họ là
nạn nhân, việc đặt người Việt vào vai trò trung tâm trong thời đoạn
lịch sử đen tối này, ít ra, cũng phải là một mệnh lệnh đạo đức khiêm
tốn.
'Dĩ Mỹ vi trung'
Thế
nhưng, ý đồ lấy Mỹ làm trọng tâm không hề giấu giếm trong Vietnam War
được thể hiện rõ ngay trong 3 cảnh mở màn giới thiệu phần 1 của bộ phim
tài liệu 10 tập này. Cảnh đầu tiên tả những người lính Mỹ tham chiến,
cảnh thứ hai cho thấy một cuộc diễu binh của quân đội Mỹ, và cảnh thứ ba
là lời bình luận của cựu chiến binh Mỹ Karl Marlantes. Bài hát Hard
Rain của Bob Dylan làm nền nhạc kết thúc phần một càng báo hiệu rõ hơn
nữa xu hướng "dĩ Mỹ vi trung" làm điểm tham chiếu. Mặc dù trong tập đầu,
số lượng nhân vật người Việt và người Mỹ phát biểu tương đương nhau,
nhưng trọng tâm tự sự vẫn nghiêng về những câu chuyện thứ yếu của người
Mỹ với tầm quan trọng lịch sử đáng ngờ.
Chẳng
hạn, việc Hồ Chí Minh được cho là ngưỡng mộ Hoa Kỳ, thể hiện qua bằng
chứng ông hợp tác với nhân viên tình báo Mỹ trong Cục Tình báo Chiến
lược (OSS) và việc ông dẫn Thomas Jefferson trong Tuyên ngôn Độc lập của
Việt Nam. Trong lịch sử chính thống về cuộc chiến, những tình tiết quá
quen thuộc này được sử dụng để nhấn mạnh số phận éo le đầy kịch tính
khiến Mỹ và Hồ Chí Minh "bỏ lỡ cơ hội" kết bạn với nhau. Nhưng các
nghiên cứu học thuật từ lâu nay đã cho thấy tinh thần chống Mỹ mạnh mẽ
trong các bài báo của Hồ Chí Minh ngay từ thập niên 1920, bao gồm cả
những bài viết đầy phẫn nộ về việc hành quyết người da màu và về đảng 3K
(Ku Klux Klan).
Gần đây hơn, nhà nghiên cứu khoa học chính trị Vũ
Hữu Tường dẫn lại một loạt các bài báo chống Mỹ tương tự do Hồ Chí Minh
viết trong khoảng từ năm 1951-1956. Là một thành viên của quốc tế cộng
sản Đệ tam, đồng thời là một sáng lập viên của Đảng Cộng sản Pháp trung
thành với Stalin và kịch liệt chống Mỹ, ít có khả năng là Hồ Chí Minh
thực lòng mong muốn nhận được sự trợ giúp của Mỹ như tập đầu của bộ phim
gợi ý. Thay vào đó, những đợt tương tác của Hồ Chí Minh với người Mỹ
(bao gồm cả thư gửi cho các tổng thống và các buổi trà đàm với nhân viên
tình báo Mỹ) nhiều khả năng là do sự nhận biết mang tính thực dụng của
ông về tiềm năng sức mạnh Hoa Kỳ và về nhu cầu trung lập hóa sức mạnh ấy
qua liên lạc trực tiếp.
Quan điểm "dĩ Mỹ vi trung" trong tập đầu
tiên của bộ Chiến tranh Việt Nam cũng được thể hiện rõ qua cách tái hiện
câu chuyện từ phía Việt Nam quá giản đơn. Tập đầu vẽ lại lịch sử hiện
đại Việt Nam như một bức biếm họa, trong đó ách áp bức của thực dân Pháp
chỉ bị thách thức bởi sự xuất hiện của Hồ Chí Minh, nhân vật có tinh
thần quốc gia duy nhất trong thời thuộc địa được đề cập đến trong tự sự.
Thiếu
vắng trong tường thuật này là vô số các lực lượng đối lập với Hồ Chí
Minh trong phong trào chống thực dân rộng lớn hơn, bao gồm các phe quốc
gia, phe lập hiến, phe Trotskyists, phe cộng hòa, phe bảo hoàng, phe
phát xít và phe tân truyền thống. Đối với nhiều học giả, cuộc xung đột
đẫm máu giữa phe cộng sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo và các lực lượng chống
cộng khác trong cả cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ Nhất (1946-1954)
và lần thứ Hai (1954-1975) chỉ có thể hiểu được trong bối cảnh tiếp nối
của xung đột chính trị từ cuối thời thuộc địa. Thiếu vắng khía cạnh này
của câu chuyện, sự hình thành chính quyền Việt Nam Cộng hòa ở miền nam,
lực lượng chống đối Hồ Chí Minh quan trọng nhất thời hậu thuộc địa, có
vẻ chỉ là sản phẩm độc quyền của Mỹ trong cuộc kiếm tìm đồng minh thời
Chiến tranh Lạnh, chứ không phải là một tinh thần chủ nghĩa quốc gia
chống cộng bản địa với gốc rễ lịch sử có từ thời thuộc địa.
Một bức tranh bị bóp méo tương tự cũng xuất hiện
trong tập đầu là việc không đề cập đến vua Bảo Đại. Sự lãnh đạo của ông
với Quốc gia Việt Nam do Pháp hậu thuẫn năm 1950 đã nhận được sự ủng hộ
của nhiều người Việt chống cộng, những người tiếp tục chống lại sự bá
quyền của cộng sản sau năm 1954.
Hướng tiếp cận "dĩ Mỹ vi trung"
trong Chiến tranh Việt Nam cũng được thể hiện qua cách phim mô tả Ngô
Đình Diệm. So với Hồ Chí Minh, người được mô tả trong tập đầu, ít nhất
là một phần nào đó, qua cách nhìn của người Việt, Ngô Đình Diệm chỉ được
giới thiệu qua lời của giới chức Mỹ (ông "kiêu căng" và "ngạo mạn," một
"đấng cứu thế không có thông điệp"). Mặc dù ông cầm quyền suốt gần 10
năm trong những hoàn cảnh vô cùng bấp bênh, tập phim đầu thể hiện rất ít
sự quan tâm tới việc người dân Việt ở miền nam Việt Nam nghĩ gì về ông.
Quan điểm "dĩ Mỹ vi trung" trong Chiến tranh Việt
Nam và lý giải hời hợt về lịch sử Việt Nam đã bị nhiều cây bút có tầm
ảnh hưởng lớn trên facebook tiếng Việt, diễn đàn công không bị kiểm soát
quan trọng nhất ở Việt Nam, phê bình. Blogger nổi tiếng Nguyễn Quang
Lập hiện sống ở Thành phố Hồ Chí Minh viết, "Còn nội dung thì phim này
chỉ thuần tuý thông sử, không có gì mới. Phần về phía Mỹ cảm động, sâu,
đa diện- 8/10. Phần về phía Việt Nam quá hời hợt và phiến diện, may ra
được 4/10. Đạo diễn phim tài liệu số 1 nước Mỹ làm phim này trong 10 năm
mà chỉ có thế thì chưa đạt yêu cầu."


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét