
Nhắc đến Đà Nẵng khó mà không nhắc đến Bá Thanh, chính trị gia hiếm
hoi thu hút công chúng như một ngôi sao giải trí hạng A, đến mức ngay cả
khi không còn hiện diện, những lãnh đạo kế nhiệm cũng khó ai thoát khỏi
cái bóng quá lớn mà ông để lại.
Năm 2013, khi Bá Thanh được (bị) rút ra ngoài Hà Nội thì người làm
phó cho ông là Trần Thọ được bổ nhiệm lên thay. Ngay từ đầu, người đàn
ông có thời làm tuyên giáo này đã cố gắng gây ấn tượng bằng cách lớn
tiếng đập bàn, hô hào chống tham nhũng nhưng khác với Bá Thanh, Trần Thọ
không có sự ủng hộ ở địa phương lẫn các mối quan hệ chống lưng ngoài
TW, nên chỉ cần vài đòn dưới thắt lưng đơn giản, một doanh nghiệp tư
nhân cũng có thể tiễn vị Bí thư quyền lực ra về mà không có tiếng kèn
trống nào.
Xuân Anh thì trái lại, mặc dù không nhận được sự ủng hộ từ Ban Thường
vụ cũ, song con đường đến chiếc ghế quyền lực của Xuân Anh có thể nói
là trải đầy hoa hồng. Quá tự tin vào các mối quan hệ cá nhân và sớm được
đám báo chí tung hô, Xuân Anh quên mất xung quanh mình còn một Ban
Thường vụ đầy chia rẽ. Nên hoa hồng nào mà chẳng có gai, cuộc vui ngắn
chẳng tày gang, chưa đầy hai năm sau ngày nhậm chức, những đợt sóng ngầm
bắt đầu cuồn cuộn chảy dưới đáy con sông Hàn thơ mộng.
Tháng 5- 2017, Xuân Anh phát biểu trong một buổi họp báo “Không có
chuyện nội bộ ĐN mất đoàn kết” thì ở đất nước này, điều đó có nghĩa là
cuộc chiến giữa hai phe đang hồi gây cấn nhất. Không chủ trương lớn nào
của TP thành hiện thực, dự án hầm chui phải “nghiên cứu lại”, Sơn Trà
rơi vào thế giằng co, nhiều vấn đề tiêu cực của đô thị bị phơi bày ra
nhưng công chức chỉ biết nhìn nhau, cơ quan hành chính đình trệ còn lãnh
đạo không dám quyết gì, đơn giản không ai muốn nổi bật ở thời điểm quá
nhạy cảm này. Từ đó đến nay, “Thành phố 4 an” rơi và thế bế tắc, gây bao
bất an cho doanh nghiệp lẫn người dân ở địa phương.
Những việc diễn ra ở Đà Nẵng thời gian qua là ví dụ điển hình của bộ
máy nhà nước hoạt động theo kiểu song trùng. Cách tổ chức theo kiểu này
tập quyền quá lớn ở TW, lại không phân quyền hợp lý ở các địa phương,
dẫn đến cấp chính quyền gần dân nhất lại không thể chủ động được và luôn
phản ứng chậm chạp với các diễn biến xung quanh mình. Ưu điểm của mô
hình kiểu Xô Viết này là quyền lực không tập trung vào một cá nhân nhưng
các chức năng lại trùng lắp, chồng chéo nhau, và khi “bánh răng” bên
Đảng và chính quyền không “ăn khớp” với nhau thì cả bộ máy gần như không
thể vận hành được.
Cả Đà Nẵng đang đồn đoán lãnh đạo mới từ Hà Nội điều về để ổn định
tình hình nhưng vấn đề của thành phố này không phải nhân sự mà là cách
bộ máy vận hành. Thay vài “con ốc” mà vẫn giữ nguyên “hệ điều hành” thì
chỉ là “bình mới, rượu cũ”. Sau những gì diễn ra, Trung ương nên mạnh
dạn cho phép Đà Nẵng nâng cấp “hệ điều hành” bằng cách thí điểm mô hình
Chính Quyền Đô Thị và “nhất thể hoá” chức danh người đứng đầu là Thị
trưởng và do dân trực tiếp bầu lên.
Một vị trí chính danh như vậy mới đảm bảo cho họ vị trí chính trị
vững chắc, trao cho họ thực quyền bổ nhiệm các viên chức hành pháp (phó
Thị trưởng, giám đốc sở…) để tạo thành một ekip làm việc hiệu quả. Hầm
hay cầu, quảng trường ở đâu hay quy hoạch Sơn Trà thế nào thì Thị trưởng
chỉ nên chịu trách nhiệm trước cử tri của mình, mất lòng dân thì mất
ghế thay vì chỉ tìm cách lấy lòng anh Ba, anh Bảy như hiện nay. Tất
nhiên, để tránh quyền lực bị cát cứ, nếu vi phạm pháp luật, Hà Nội vẫn
có thể cách chức Thị trưởng và tổ chức bầu cử lại.
Chỉ khi làm được vậy, Đà Nẵng mới mong tìm lại được động lực để phát
triển mạnh mẽ. Còn những phương án khác, điều ông này hay bà kia về mà
không có ý kiến của nhân dân thì đều vô giá trị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét