
Nhạc sĩ Phó Đức Phương. Nguồn: báo NLĐ
Vài tháng qua, trong nước ồn ào vụ nhạc sĩ Phó Đức Phương tuyên bố sẽ thu phí khi khách
xem tivi tại phòng lưu trú khách sạn hoặc các lĩnh vực kinh doanh, cũng như bất
kỳ nơi nào có sử dụng âm nhạc, dù là bệnh viện hay các cơ sở từ thiện… gọi là
tiền tác quyền.
Công bằng mà nói, thì ai làm ra cái gì thì nó là sở hữu của
người đó. Họ có quyền bán, cho thuê, biếu, thậm chí… quăng đi mà không ai có
quyền làu bàu hùng hổ, miễn là sản phẩm đó không phương hại đến người khác,
không bẩn mắt, chướng tai xã hội.
Sản phẩm cơ bản có 2 loại: Loại vật chất như cái cuốc, cái cầy…
(không bàn ở đây) và loại không sờ được như bài thuốc (cũng không nói ở đây),
ca khúc v.v…
Về ca khúc, trước hết là những người làm ra sản phẩm, đó là
những nhạc sĩ, là tác giả sáng tác ra những bài nhạc. Đã không may cho nhạc sĩ
Việt là những tác phẩm của họ bị các ca sĩ (nhưng không phải tất cả) và giới thương
mại xử dụng vô tội vạ. Có trường hợp nhạc sĩ rón rén đến hỏi ca sĩ đã hát bài của
mình thì bị mắng ngay vào mặt, rằng tôi hát cho là may, không có tôi hát thì ai
biết đến bài này v.v…
Chuyện nhạc sĩ chạy xe ôm hay đạp ba gác là chuyện thường
ngày ở ngoài vỉa hè, về nhà còn bị vợ con hất hủi cũng là chuyện như cơm bữa
trong nhà. Đã có nhạc sĩ viết những tác phẩm để đời chết với manh chiếu rách
ngoài bến xe miền Tây.
Hội tác quyền được lập ra là do nhu cầu đòi sự công bằng cho
người nhạc sĩ. Họ đòi tiền tác quyền ở những nơi sử dụng, giữ lại phần công cho
mình và phần còn lại trả về cho các nhạc sĩ. Việt Nam ta có hội tác quyền –
cũng độc quyền luôn – có cái tên là “Trung Tâm Bảo Vệ Quyền Tác Giả Âm Nhạc Việt
Nam” (VCPMC) do ngài Phó Đức Phương làm giám đốc.
Ông Phó Đức Phương này – cũng là nhạc sĩ – do là cây đa cây
đề sao đó nên miệng lưỡi có gân có cốt, phán ở đâu là nơi đó nằm rạp như lúa gặp
phải bão. Khốn cái là ông này có trái tim “đá”, không có duyệt trình “yêu” nên
ai bị ông “sờ” tới thì cũng giống như đụng phải… lưỡi lê đau thấu cật.
Chuyện thu phí tác quyền này lẽ ra phải có sự can dự trước hết
là của các nhạc sĩ và sau đó là của luật pháp chứ không phải của riêng ông
Phương, nói như giời nói.
Liệu việc ông Phương đòi tiền tác quyền “vô nhân đạo” ở những
nơi làm việc mang tính xã hội như nhà thương và các cơ sở cho người già, trẻ mồ
côi hay thiện nguyện v.v… có hợp với ý của những thành viên là các nhạc sĩ đã uỷ
quyền cho ông Phương hay không? Tôi đồ rằng không!
Và liệu luật pháp với những điều luật liên quan có mang tố
chất nhân bản để đem đến sự an lạc hạnh phúc cho người dân hay không thì chúng
ta phải chờ những ngày sắp tới, khi mà vụ việc được đưa lên bàn mổ. Hay mọi việc
sẽ lại cứ chìm xuồng, chỉ có ông nhạc sĩ Phó Đức Phương là nổi, mưa gió kiểu gì
cũng được, để mọi người đi đâu cứ phải đeo phao theo đấy?!
Việc này không mới, cứ “copy” cách thu tiền bản quyền của
các nước tiên tiến mà áp dụng, chẳng cần gì phải thử nghiệm này nọ hay “sáng
tác” ra những dạng luật lệ “quái đản” làm gì để dân mất công phải… ói!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét