
Mà cái chết tức tưởi của cháu bé trường Gateway vẫn không làm ông mảy may điều gì? Sự im lặng của ông, chúng tôi nghĩ đã quá đủ rồi. Nên hẳn nhiên, nụ cười thường trực của ông, không là điều chúng tôi hoan nghênh. Bữa nọ, cách đây không lâu, ông nói đại ý giáo dục cần phải chạm đến trái tim. Điều tưởng chừng… chân thành ấy, lại có thể mông lung thế kia ư?
Trái tim, về cơ bản, trong một cơ thể con người, được cấu tạo bởi 4 phần là tâm nhĩ trái và tâm nhĩ phải ở nửa trên; tâm thất trái và tâm thất phải ở nửa dưới. Ngay cả là đàn ông hay đàn bà, nó cũng như vậy. Nếu có sự khác đi, chỉ là vì khuyết tật chẳng ai muốn, hy vọng ông hiểu điều này.
Nhiều lần, tôi cố tự… an ủi mình rằng, hay là ông Nhạ không thích nói về những điều tiêu cực? Ai trong mỗi chúng ta, cũng đều có sự lựa chọn “thích” hay “không thích” cho bản thân mình. Nhưng ở cương vị tư lệnh ngành, ông không thể nào ích kỷ một cách tàn nhẫn như vậy, trước những rách nát mà giáo dục nước ta đang trưng đầy cả ra!
Rồi cho đến một ngày cách đây chừng nửa tháng, khi cô bé tên Linh viết thư cho các trường với mong muốn đừng thả bóng bay ngày khai giảng để bảo vệ môi trường. Tôi nghĩ ông sẽ có động thái của một vị bộ trưởng dành cho cô bé. Nhưng điều đó đã không xảy ra!
Lục lại những tin bài trên báo, dường như thấy bóng dáng của ông xuất hiện nhiều hơn ở những sự kiện kiểu như khai trương, khởi công, khánh thành,… dự án hay chương trình nào đó, tất nhiên là liên quan đến giáo dục.
Đó không là điều chúng tôi cần ở một người bộ trưởng bộ giáo dục. Chúng tôi cần một người bộ trưởng mà tối thiểu, ít ra vị ấy dấy lên chút xúc cảm của mình dành cho cậu bé ra đi tức tưởi trước thềm năm học mới; hay có chút trăn trở trước thực trạng nham nhở của giáo dục đất nước.
Sau cùng, tôi muốn hỏi ông nhạ, là trái tim của ông ở đâu, và nền giáo dục đang nhàu nhĩ này, cần phải thêm bao nhiêu thương đau nữa mới chạm đến trái tim của ông?
Hoa tiễn thiên thần!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét