Những gì chân tình, ấm áp của con người dường như không có mặt trong không gian nhỏ bé của chiếc xe bus đưa đón học sinh ấy. Cũng không có bên trong lớp học của chúng. Vì bằng logic truyền thống của xã hội Việt Nam về mối quan tâm con người, chúng ta đã phải đặt ra nhiều câu hỏi, dưới đây chỉ là đại khái.
Những đứa trẻ cuối cùng ra khỏi xe liệu đã được dạy dỗ để quan tâm những gì xung quanh mình, đặt câu hỏi, tìm chỗ trả lời và biết ứng xử trước một bất thường mà mình quan sát được?
Cô nhân viên đưa đón trẻ có thể bằng cách nào phát hiện ra sự thiếu hụt số trẻ?
Người lái xe hay hãng xe phải chi luôn chú ý hướng dẫn hành khách của mình về an toàn, về sử dụng các phương tiện và cách thoát hiểm khi ở trong xe?
Với cô giáo phụ trách lớp học thời buổi này có đủ phương tiện và điều kiện để nhận ra tín hiệu bất thường ngay ngày thứ hai đến trường đứa trẻ đã không hiện diện ở lớp?
Có những khoảng trống con người trong toàn bộ qui trình đến trường của những đứa trẻ. Con người dường như cũng đã biến hình trên những khoảng trống đó.
Những đứa trẻ cắm đầu cắm cổ đi học như người nông dân ra đồng từ lúc tinh sương không còn đến trường trong sự sảng khoái, tỉnh táo. Nhân viên đưa đón thay vì làm bảo mẫu đã làm lơ xe. Tài xế thì chỉ điều khiển phương tiện. Nhà trường là cơ sở vật chất kĩ thuật của giáo dục. Giáo viên đứng lớp. Chủ trường là nhà đầu tư. Phụ huynh là một bên hợp đồng dịch vụ…
(Mà cũng lạ, một sự nghiệp giáo dục lớn nhanh như thổi do chính con em chuyên chính cộng sản lại mang tên ngoại, gắn mác quốc tế, như biến hình vậy)
Nhưng nền giáo dục cũng đang phổ cập bậc tiểu học theo luân lí ấy.
Người ta đã rút ruột chính sách phổ cập giáo dục, vốn nhằm tạo cơ sở nâng cao dân trí và đào tạo trẻ em thành công dân tốt. Để nó còn lại chỉ như việc xử lí gánh nặng học phí. Một nền giáo dục bắt buộc, không đóng học phí lại chẳng miễn phí!
Vậy, nhưng người nghèo, người vùng sâu, vùng xa phải hàm ơn, lại còn đeo mặc cảm là gánh nặng lạc hậu, thấp kém.
Trong khi đó, người ta thả cửa cho đủ kiểu bất bình đẳng tồn tại trong nhà trường.
Xã hội hoá hay thương mại hoá, biến các quan hệ vốn mô phạm thành quan hệ dịch vụ; biến sự tham gia của người dân vào nền giáo dục quốc dân thành quá trình đổi chác, đầu cơ?
Tiểu học, như luật định, là “cơ sở ban đầu hết sức quan trọng” lại chẳng khác gì một chợ trời.
Sẽ là tương lai nào, từ những hạt giống của đặc quyền, ưu tiên, hay chính những con dân quen gục mặt hàm ơn ấy?
Viễn cảnh ấy và con đường đến trường của những đứa trẻ hôm nay dường như không phải từ mối quan tâm đích thực đến con người.
Đó mới chính là sự sống hãy còn bị bỏ quên dù chúng ta “rất lấy làm tiếc” đều đặn mỗi nhiệm kì chính trị.
Phải chăng con người chỉ còn là ảo ảnh trong các hình dung phát triển?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét