(Hình minh họa: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Theo tin báo chí trong nước, vào Tháng Ba năm nay, Cục Nghệ
Thuật Biểu Diễn thuộc Bộ Văn Hóa Thông Tin-Du Lịch vừa quyết định “tạm thời dừng
lưu hành năm ca khúc sáng tác trước năm 1975.” Đây là những nhạc phẩm đã được cấp
phép trước đó, bây giờ lại có lệnh tạm dừng phổ biến.
Trong thời buổi này người ta khó để đi tìm một định nghĩa
cho nhạc vàng, đã được nhìn lệch lạc qua lăng kính chính trị, nhất là sau năm
1975, sự thừa thắng và kiêu ngạo đã làm cho người Cộng Sản có cái nhìn ác độc
thiếu công bình cho nền văn học tự do trước thời kháng chiến hay sau khi đất nước
chia đôi, ở miền Nam. Nhạc vàng được những nhà cầm quyền miền Bắc gán ghép cho
là thứ âm nhạc bệnh hoạn, sầu não, bi luỵ thiếu “chiến đấu tính.” Có người còn
hồ đồ cho đó là thứ nhạc sến. Cường điệu thêm theo cách nói của Nguyễn Hữu Liêm
là “cái âm điệu tủi thân bi đát,” hay là một loại “nước dừa tang thương bằng âm
nhạc.”
Nhưng có lẽ chính xác hơn hết, chúng ta phải tìm đến định
nghĩa của nhạc vàng của Jason Gibbs trên trang Talawas: “Âm nhạc Tây phương phi
cộng sản cũng như âm nhạc thịnh hành ở đó trở thành một đối tượng quan tâm lo
ngại trong chính sách văn hoá của những người cộng sản. Nhạc vàng – cái tên đặt
cho loại nhạc không chính thống này – bị “gác” và cấm cho đến cuối những năm
1980…”
Sau khi đất nước chia đôi năm 1954, ở miền Bắc văn học được
định nghĩa như là một công cụ cho chính trị, ca nhạc, văn sĩ được xem như là những
cán bộ văn nghệ của chế độ, mệnh danh là “văn công.” Âm nhạc được mang một màu
đỏ để cổ vũ tinh thần chiến đấu của chiến sĩ, phục vụ chiến tranh, truyền đạt
những chính sách của nhà nước, khuyến khích tình yêu lý tưởng cộng sản, cũng có
cả những bài hát trữ tình, thể hiện tình yêu quê hương đất nước hoặc cổ vũ lao
động, xây dựng, nhưng không rời xa việc kết nối với lãnh tụ, đảng và chính
sách.
Trong suốt 30 năm “kháng chiến đã thành công,” các nhạc sĩ
lãng mạn lừng lẫy một thời không di cư vào Nam được, chấp nhận lột xác, kiểm thảo
về quá khứ sai lầm, lên án các tác phẩm của mình để sống còn. Sau phong trào
Nhân Văn Giai Phẩm nhạc tiền chiến bị cấm hẳn. Loại nhạc được lưu hành tại miền
Bắc trong thời kỳ 1954-1975, được gọi là nhạc đỏ. Suốt 30 năm, miền Bắc không
có nổi một bản nhạc ca tụng tình mẹ, cho tình yêu, nếu trước đó chưa chịu chia
phần cho đảng! (*)
Ở Hà Nội năm 1971, một vụ án liên quan đến “nhạc vàng” được
xem là “nghiêm trọng,” đó là vụ án “Toán Xồm – Lộc Vàng,” miền Bắc kết án những
người này chủ trương phổ biến “văn nghệ đồi truỵ,” dùng các bản nhạc vàng bi
quan, sầu thảm, lả lướt, lãng mạn để truyền bá lôi, kéo thanh niên…” Kết quả là
hai người đàn ông, một chịu bản án một người 10 năm, một 15 năm tù. Một người
còn sống, một người đã chết ngoài đường phố sau khi mãn hạn tù đày.
Tại miền Bắc, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với sự lãnh đạo của
đảng Lao Động Việt Nam, tân nhạc cũng như điện ảnh, có nhiệm vụ chính là cổ vũ
chiến đấu. Dòng nhạc “cách mạng” chiếm vị trí độc tôn, các nhạc sĩ lãng mạn hầu
như không còn sáng tác.
Với đường lối cộng sản, ảnh hưởng âm nhạc của Trung Quốc và
Nga ngày càng sâu đậm theo tỷ số ngày càng cao của các nhà soạn nhạc được gởi
đi du học ở các nước cộng sản. Sau Tháng Tư, 1975, dân miền Nam, lần đầu tiên
được nghe loại nhạc mang âm hưởng Trung Quốc, líu lo, được các giọng tenor và
soprano hát như “Cô Gái Vót Chông,” “Bóng Cây Kơ-Nia,” “Tiếng Đàn Ta Lư…”
Ở miền Bắc người ta đã nghe thấy hàng chục bản nhạc ca tụng
lãnh tụ Hồ Chí Minh và “đảng Cộng Sản quang vinh” ra rả trên đài phát thanh và
truyền hình suốt ngày. Các nhạc sĩ mẫn cán dưới thời lãnh tụ Tố Hữu ra sức bình
sinh, viết một hai bài dâng bác và đảng để biểu diễn lòng trung thành tuyệt đối,
được lòng tin cậy của đảng, lại có thêm chút tem phiếu! Nếu Tố Hữu có 50 bài
thơ viết về bác và đảng thì đàn em cũng phải có một hai bản nhạc ca tụng lãnh tụ
và “đảng quang vinh.” Đó là “Việt Bắc nhớ Bác Hồ” (Phạm Tuyên), “Hồ Chí Minh Đẹp
Nhất Tên Người ” (Trần Kiết Tường), “Đôi Dép Bác ” (Văn An), ” Nhớ Ơn Hồ Chí
Minh” (Tô Vũ), “Lời Ca Dâng Bác ” (Trọng Loan), “Trồng Cây Lại Nhớ Đến Người”
(Đỗ Nhuận), v.v… hay “Chào Mừng Đảng Lao Động Việt Nam” (Đỗ Minh), “Dưới Cờ Đảng
Vẻ Vang” (Lưu Hữu Phước), “Vững Bước Dưới Cờ Đảng” (Phạm Đình Sáu), “Tiến Bước
Dưới Cờ Đảng” (Văn Ký), “Dâng Đảng Quang Vinh” (La Thăng), “Từ Khi Có Đảng”
(Nguyễn Xuân Khoát)…
Trong không khí ấy, người dân miền Bắc, nhất là lớp tuổi đi
theo kháng chiến khi đã có trí khôn, bắt đầu tiếc nuối thời tiền chiến mơ mộng
và thèm khát nói lên tiếng nói chân thật của trái tim. Người dân miền Bắc, qua
những chiến lợi phẩm mà con cháu họ mang về từ miền Nam với những cuốn băng và
cái máy cassette của “bọn đế quốc,” những bản nhạc, mới nghe qua, khá lạ lùng về
lời ca, nhạc điệu, nhưng thật sự là gần gũi làm rung động tâm hồn của họ. Đó
chính là loại nhạc vàng vẫn thường nghe nhà nước tuyên truyền là bệnh hoạn và
vô cùng độc hại!
Người ta kể chuyện sau khi vào thăm Sài Gòn sau năm 1975,
món quà quý nhất mà nhà thơ Huy Cận mang về Bắc là băng nhạc cassette thu thanh
băng nhạc “Ngậm Ngùi” thơ của ông, do Phạm Duy phổ nhạc, với tiếng hát của nhiều
ca sĩ miền Nam. “Ngậm Ngùi” là bài thơ trước chiến tranh, mà chế độ miền Bắc đã
khai tử, người lớn không ai còn nhớ, và trẻ con chưa hề biết!
Cũng không phải ngẫu nhiên mà những năm gần đây, nhiều ca sĩ
hải ngoại đã thay phiên nhau về nước hát nhạc vàng, và đã được người trong nước
đón nhận khá nồng nhiệt. Chương trình của những ca sĩ hải ngoại như Tuấn Vũ,
Thanh Tuyền, Giao Linh, Khánh Hà, Phi Nhung, Hương Lan, Ý Lan… tổ chức với mật
độ dày đặc và thường xuyên hơn ở Hà Nội và Sài Gòn. Thái độ thích nghe loại nhạc
này của trong nước thu hút nhiều ca sĩ hải ngoại về hát. Nhiều công ty ca nhạc
trong nước cũng phấn khởi với những chương trình ca nhạc bán hết vé của các ca
sĩ hải ngoại. Đó là nỗi khao khát được nghe loại nhạc vàng “bệnh hoạn” “độc địa”
của một thời để giải toả cái khộng khí u uất giam cầm của những loại nhạc ca tụng
lãnh tụ và đảng.
Có bao nhiêu bài hát được ca sĩ hải ngoại về hát ở trên sân
khấu trong nước, đã được “cho phép” hay “bị cấm,” khó ai có thể kiểm chứng được,
nó tuỳ lúc, tuỳ thời, tuỳ người và tuỳ…tiện. Vì “tuỳ tiện” nên nhiều ca khúc bị
cấm mà người ta không hiểu vì sao bị cấm. Mỗi lần mùa Xuân tới, bản “Ly Rượu Mừng”
dân chúng hát nát ra mấy chục năm nay để thay cho loại nhạc “mừng Xuân, mừng Đảng,”
mà cho tới nay chính phủ mới cho phép dùng. Nhưng hãy coi chừng, một ngày kia,
chính quyền nhức đầu sổ mũi lại cấm hát thì biết thếnào mà lần! Để ăn chắc, mỗi
lần đang hát thì bị công an lên sân khấu lập biên bản, từ nay cứ làm đơn xin
duyệt, mỗi lần xin duyệt tốn thêm chút cà phê, thuốc lá; nhưng đã có cái khuôn
dấu rồi, vẫn chưa ăn chắc, vì chính quyền, tổ chức, vốn ba đầu sáu tay, rừng
nào cọp nấy! Cũng có cô ca sĩ và bài hát được xử dụng ở Hà Nội những không được
trình diễn ở Huế.
Chính quyền Cộng Sản lại là những anh nhát gan, sợ ma. Thôi
thì vì trào lưu thanh niên trong nước muốn mặc quân phục VNCH, hát nhạc thời
chiến trước năm 1975, thì ta cấm hẳn nhạc lính đi, nhưng vì sao cứ nói đến mùa
Thu là ngại người ta nhớ đến ngày cướp chính quyền. Mùa thu chết của Phạm Duy lấy
ý từ bài thơ của nhà thơ Pháp Apollinaire (1880-1918) thì theo Nguyễn Lưu, bài
này là “đỉnh cao chống Cộng của Phạm Duy, với một bút pháp sâu cay, đểu giả…”
Ngay như những công dân chính thức CHXHCN Việt Nam là Phạm
Duy và Trịnh Công Sơn, người đã được nhà nước Cộng Sản vinh danh, đặt tên đường,
một số nhạc của họ giờ này vẫn chưa được phép phổ biến, nghĩa là đang còn bị xếp
loại cấm hát. Theo BBC, mặc dầu Phạm Duy đã trở về Việt Nam định cư từ năm
2005, tuy nhiên, cho tới nay, mới khoảng 1/10 số bài hát của ông được phép biểu
diễn ở trong nước. Với Trịnh Công Sơn, bài “Nhớ Mùa Thu Hà Nội,” cũng bị cấm
hai năm, những người Cộng Sản “chẻ sợi tóc làm tư” để tìm những gì mà họ cho là
ẩn ý trong từng lời hát!
Nhạc vàng đi ngược lại đường lối, chủ trương của đảng, ru ngủ
làm mất sức sản xuất, lao động và học tập của dân chúng, hay là chỉ vì nó dễ
ghét, vì lòng ganh tỵ vì được quá nhiều người thích.
Lấy kính hiển vi soi rọi vào năm bài hát vừa bị cấm hay mới
bị cấm trở lại, thấy cũng không có lính, không có cờ, không có mùa Thu mà vẫn bị
cấm, nên trên facebook có người mới hát nhại rằng: “Có đường không cho đi, cấm
đi người vẫn đi, hỏi tại sao cấm đi?”
Chuyện buồn cười hơn là cả một bài hát vớ vẩn, “Đừng Gọi Anh
Bằng Chú” của Diên An, cũng bị lên danh sách cấm. Thì ra đây là chuyện thù vặt,
bài này nguyên là của nhạc sĩ Anh Thy, một quân nhân hải quân VNCH, tác giả những
bài hát lính như “Hải Quân Việt Nam,” “Hải Đăng,” “Hoa Biển,” “Lính Mà Em,”
“Tâm Tình Người Lính Thuỷ…” Có lẽ vì gặp khó khăn với chế độ trong nước, nên ca
khúc này được đổi tên tác giả là Diên An. Cái tồi của trong nước là không dám
nói thẳng vì Anh Thy là lính VNCH nên bản nhạc phải cấm. Anh đã là lính VNCH
thì dù anh có viết những bài không dính líu gì đến lính, tôi vẫn cấm anh! Đó là
đường lối chủ trương “hoà hợp hoà giải minh bạch” của đảng!
Có những thứ đã chết mà người ta tôn vinh, xây lăng cho nó,
nó vẫn chết, nhưng có những thứ người ta muốn chôn vùi, huỷ hoại, nó vẫn đội mồ
sống dậy.
(*)Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ.
Anh dành riêng cho đảng phần nhiều.
Phần cho thơ và phần để em yêu… (Tố Hữu)*

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét