« Chúng tôi không thể ngăn chận được những việc làm của Trung Quốc ».
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã phát biểu như thế hôm Chủ
nhật 19/03/2017. Vị tổng thống ăn sóng nói gió của Philippines bỗng nhu
mì hẳn khi nói về kế hoạch của Trung Quốc xây dựng một « trạm quan trắc môi trường » trên bãi cạn Panatag của nước mình tại Biển Đông.
Panatag,
được biết đến nhiều hơn với tên Scarborough, đơn thuần là một tập hợp
những hòn đá chỉ nhô lên khỏi mặt nước khi thủy triều xuống. Có vẻ như
không đáng chú ý, nhưng theo tạp chí Forbes của Mỹ, thực thể này
là nơi mà Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế phải vạch ra những giới hạn, để có
thể sẵn sàng sử dụng vũ lực chận đứng sự xâm lăng của Trung Quốc.
Thứ Hai tuần trước, tờ báo chính thức Hải Nam nhật báo đã
dẫn lời Tiêu Kiệt (Xiao Jie), bí thư thành ủy Tam Sa (Sansha), nói rằng
trong năm nay Trung Quốc có kế hoạch chuẩn bị xây dựng các trạm quan
trắc trên sáu thực thể ở Biển Đông, gồm năm trạm ở quần đảo Hoàng Sa và
một trên bãi cạn Scarborough.
Bãi
cạn này nằm cách đảo chính Luzon của Philippines 124 hải lý và cách đất
liền gần nhất của Trung Quốc là đảo Hải Nam đến 550 hải lý. Trung Quốc
xâm lăng Scarborough của Manila vào năm 2012, dùng các tàu lao lên chiếm
bãi cạn này và đuổi ngư dân Philippines đi. Nay Bắc Kinh đã cho phép
ngư dân Philippines quay lại đánh cá, nhưng duy trì việc kiểm soát khu
vực.
Thái
độ có vẻ « hào hiệp » này của Bắc Kinh tại Scarborough rõ ràng do phán
quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực La Haye hôm 12/06/2016. Tòa án
chiếu theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) đã tuyên bố Bắc
Kinh vi phạm quyền đánh cá truyền thống của Philippines xung quanh
Scarborough.
Hơn
nữa, tòa án La Haye dù không quyết định về vấn đề chủ quyền, nhưng đã
tuyên vô hiệu yêu sách chủ quyền của Bắc Kinh, không chỉ tại Scarborough
mà còn hầu như trên toàn Biển Đông. Bản đồ do Trung Quốc tự vẽ với
đường lưỡi bò chín đoạn bao trùm lên 85% vùng biển chiến lược này, và
Bắc Kinh duy trì đòi hỏi chủ quyền trên mỗi hòn đảo, bãi cạn, đá ngầm và
rạn san hô trong đó, kể cả Scarborough.
Phán
quyết của Tòa Trọng tài khẳng định vùng biển xung quanh Scarborough
không nằm trong vùng đặc quyền kinh tế Trung Quốc (EEZ, là vùng biển
cách thểm lục địa của một quốc gia từ 12 đến 200 hải lý, là nơi nước đó
có đặc quyền đánh cá và khai thác khoáng sản).
Trung
Quốc đã nhiều lần đe dọa xâm chiếm vĩnh viễn bãi cạn Scarborough với
việc đổ cát và xi-măng bồi đắp, như họ đã làm trên nhiều hòn đảo ở
Trường Sa.
Việc
xây dựng một trạm quan trắc trên bãi cạn Scarborough, dưới cái nhìn của
các nhà phân tích quân sự, có thể là khúc dạo đầu cho yêu sách chủ
quyền toàn bộ thực thể này.
Tổng
thống Mỹ Obama đã từng có ít nhất một cơ hội, hồi tháng Ba năm ngoái,
cảnh cáo người đồng nhiệm Trung Quốc Tập Cận Bình là sẽ gặp phải « những hậu quả nghiêm trọng » nếu bồi đắp Scarborough. Trước cảnh báo này, Bắc Kinh đành cho rút đi các tàu cuốc.
Bài báo trên tờ Hải Nam nhật báo tuần
trước cho thấy với sự ra đi của ông Barack Obama, Bắc Kinh đang thử dò
xét phản ứng của tân tổng thống Donald Trump về vấn đề này.
Hồ
sơ Scarborough mang tính chiến lược. Hồi tháng 6/2012, ông Obama đã yêu
cầu cả Trung Quốc lẫn Philippines rút các tàu khỏi khu vực bãi cạn này.
Nhưng chỉ có Manila nghe theo, khiến Bắc Kinh sau đó kiểm soát được
toàn bộ thực thể.
Washington
đã quyết định không phản ứng trước việc Trung Quốc chiếm Scarborough,
cho rằng vấn đề này không đáng để đối đầu. Đó là một sai lầm, và ít lâu
sau đã thấy ngay. Các nhân tố hiếu chiến nhất trong hệ thống chính trị
Trung Quốc, sau khi thấy hành động hung hăng có kết quả, càng leo thang
thêm.
Trong
nhiều tháng sau khi chiếm được Scarborough, Bắc Kinh nhanh chóng gia
tăng các vụ xâm nhập quần đảo Senkaku ở Biển Hoa Đông, bị Trung Quốc đòi
hỏi chủ quyền nhưng đang do Nhật Bản quản lý. Đồng thời Bắc Kinh tăng
cường áp lực lên Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) thuộc cụm Bình Nguyên
của quần đảo Trường Sa, đang do Manila kiểm soát.
Nếu
Trung Quốc chiếm hẳn Scarborough, họ có thể thống trị Biển Đông. Ông
Antonio Carpio, chuyên gia tư pháp Philippines tuần trước khẳng định : «
Một trạm radar đặt trên Scarborough sẽ giúp hoàn chỉnh ngay lập tức hệ
thống radar Trung Quốc bao trùm lên toàn bộ Biển Đông. Bắc Kinh nhờ đó
có thể áp đặt vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) tại Biển Đông ».
Và
đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Nếu không có nước nào phản ứng
trước yêu sách này, Bắc Kinh hầu như chắc chắn gây áp lực được với Nhật
Bản phải trả lại đảo Okinawa và phần còn lại của chuỗi đảo Ryukyu (Cửu
Châu). Các định chế nhà nước Trung Quốc, được báo chí chính thức hỗ trợ,
đã kêu gọi Bắc Kinh lên tiếng đòi hỏi chủ quyền tại các hòn đảo chiến
lược này của Nhật Bản.
Tác
giả Gordon G. Chang nhận định, đáng buồn thay, tham vọng lãnh thổ của
Bắc Kinh càng lúc càng tăng lên. Mức độ bành trướng trên biển của Trung
Quốc hiện nay cũng tương đương với quân Nhật hay quân Đức trong thập
niên 30. Nói như vậy không có nghĩa là nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
là đế quốc Nhật hay Đệ tam Quốc xã Đức, nhưng cung cách xâm lược ngày
nay của Bắc Kinh cũng giống với những sự kiện đã dẫn đến cuộc chiến
tranh tàn khốc nhất trước đây.
Tuy vậy người Mỹ dường như đã quên mất bài học quan trọng. « Tôi không nghĩ rằng chúng tôi sẽ để cho nước Mỹ bị lôi kéo vào một cuộc xung đột chỉ vì cá và vài hòn đá » - một quan chức quân sự cao cấp của Hoa Kỳ đã nói với tờ Washington Post như thế, vào lúc Trung Quốc chiếm bãi cạn Scarborough. «
Không cho phép các đồng minh mà chúng tôi có ký hiệp ước hỗ tương kéo
chúng tôi vào tình thế tranh chấp các đá ngầm, là điều mà tôi nghĩ là
khá đồng thuận ».
Hoa
Kỳ, như lời bình luận trên cho thấy, không muốn thực hiện hiệp ước hỗ
tương với Philippines, nhưng theo tác giả, không thể tránh được một cuộc
đối đầu với Trung Quốc. Washington chỉ hoãn cuộc xung đột được một thời
gian. Bắc Kinh sẽ không dừng lại cho tới khi nào bị chận đứng.
Forbes kết luận, Trung Quốc sẽ phải bị chận lại ở nơi nào đó. Nơi đấy chính là Scarborough, và bây giờ là lúc phải hành động!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét