Paul Krugman - Trần Thị Ngự chuyển ngữ
Vào hôm Thứ Năm, một ước tính sơ khởi cho thấy có 75.000 người
Mỹ bị sa thải hoặc đuổi việc bởi những nghiệp chủ của họ. Một số những người ấy
sẽ tìm được việc làm mới tốt, nhưng nhiều người cuối cùng sẽ kiếm được thu nhập
ít hơn, và một số sẽ bị thất nghiệp trong nhiều tháng hoặc nhiều năm.
Nếu điều đó có vẻ khủng khiếp đối với bạn, và bạn đang hỏi
thảm họa kinh tế gì vừa xảy ra, thì câu trả lời là không. Trong thực tế, tôi chỉ
là giả định rằng ngày Thứ Năm đó là một ngày bình thường trong thị trường việc
làm [ở Mỹ].
Nền kinh tế Mỹ hiển nhiên là rất lớn, sử dụng 145 triệu dân.
Nó cũng luôn thay đổi: các kỹ nghệ và công ty phát triển và lụn bại, và luôn có
những người thua cuộc cũng như có những người chiến thắng. Kết quả là sự liên tục
“khuấy đảo" trồi sụt , với nhiều việc làm biến mất ngay trong khi việc làm
mới được tạo ra nhiều hơn. Trong một tháng trung bình, có 1,5 triệu người
“không tự nguyện" rời công việc (trái ngược với tự nguyện nghỉ việc), hay
là 75.000 nguời mỗi ngày (working day). Đó là con số của tôi.
Nhưng tại sao tôi nói với bạn điều này? Để làm nổi bật sự
khác biệt giữa chính sách kinh tế thực sự và các chính sách giả tạo mà gần đây
đã chiếm quá nhiều sự chú ý trong giới truyền thông.
Trong một quốc gia lớn và giàu có như Mỹ, chính sách thực sự
liên quan đến một số tiền lớn và ảnh hưởng đến những lãnh vực rộng lớn của nền
kinh tế. Việc bãi bỏ Đạo luật Chăm sóc Sức Khoẻ Với Giá Phải Chăng [Obama
Care], vốn sẽ lấy đi hàng trăm tỷ đô la về các khoản trợ cấp bảo hiểm cho gia
đình thu nhập thấp và thu nhập trung bình và làm cho khoảng 30 triệu người bị mất
bảo hiểm, chắc chắn sẽ đủ điều kiện để đuợc coi là chính sách thật sự.
Ngược lại, hãy xem xét câu chuyện đã từng thống trị một số
chu kỳ tin tức vài tuần trước đây: can thiệp của Donald Trump để ngăn chặn hãng
Carrier chuyển công việc đến Mexico. Một số bài báo nói rằng 800 việc làm của
Hoa Kỳ đã được cứu vãn; nhiều người khác cho rằng công ty chỉ đơn giản là sẽ
thay thế công nhân bằng máy móc. Nhưng thậm chí với việc chấp nhận sự tuyên
truyền tích cực nhất, đối với mỗi người lao động mà công việc đã đươc cứu vãn
trong thỏa thuận [Trump-Carrier] đó thì lại có khoảng một trăm người khác bị mất
việc làm trong cùng một ngày.
Nói cách khác, câu chuyện đó có vẻ như cho thấy ông Trump đã
làm một cái gì đó đáng kể để can thiệp với hãng Carrier, nhưng thực sự không phải
vậy. Đây là chính sách giả tạo - một màn trình diễn nhằm gây ấn tượng với những
nguời nhẹ dạ [rubes], chứ không phải để đạt được kết quả [kinh tế] thực sự.
Việc thổi phồng về quyết định của Ford để tạo thêm 700 việc
làm ở Michigan - hoặc việc ông Trump cáo buộc sai lầm là General Motors sản xuất
Chevy Cruze tại Mexico (nhà máy đó chủ yếu phục vụ thị trường nước ngoài, không
phải là Mỹ) cũng tương tự như thế.
Có phải chính quyền sắp tới có ảnh huờng gì đó với quyết định
của Ford? Liệu áp lực chính trị có thể làm thay đổi chiến lược của General
Motor? Hầu như là không ăn thua: Việc can thiệp vào từng trường hợp một từ bên
trên không bao giờ có một tác động đáng kể gì đến nền kinh tế trị giá 19 nghìn
tỉ đô la.
Vậy tại sao những câu chuyện như vậy lại chiếm rất nhiều sự
chú ý của giới truyền thông?
Cái phần thưởng cho chính quyền Trump trong việc tham gia
vào chính sách giả tạo là rõ ràng: Nó là đối tác tự nhiên chủ nghĩa dân túy giả
tạo.
Ông Trump được sự ủng hộ rất lớn từ các cử tri thuộc tầng lớp
lao động da trắng vốn tin rằng ông đã đứng về phía họ. Tuy nhiên, chương trình
nghị sự của chính sách thật sự của ông, ngoài các cuộc chiến thương mại lờ mờ
hiện ra, lại là tiêu chuẩn của chủ nghĩa cộng hoà hiện đại: cắt giảm thuế rất lớn
cho tỷ phú và cắt giảm dã man các chương trình phúc lợi công cộng, trong đó có
cả những thứ tối cần thiết cho nhiều cử tri của Trump.
Vì vậy, ông Trump có thể làm gì để giữ trò lừa bịp đuợc tiếp
tục? Câu trả lời là các can thiệp mang tính ồn ào, khoe khoang nhưng không có
thực chất đáng kể mà có thể kéo dài bất tận như tiết kiệm một vài công việc ở
nơi này hay nơi kia. Về mặt thực chất, điều này sẽ không bao lớn hơn con số lẻ
trong một quốc gia khổng lồ. Nhưng nó cũng có thể hửu hiệu như một chiến lược
quảng cáo cá nhân, ít nhất là trong một thời gian.
Hãy nhớ rằng các công ty có mọi động cơ để đồng hành với
tuyên truyền. Giả sử rằng bạn là một C.E.O. muốn tìm ân sủng ở chính quyền mới.
Một điều bạn có thể làm được, tất nhiên, là tạo ra kinh doanh huớng tới khách sạn
và các doanh nghiệp khác của Trump. Nhưng một điều khác mà bạn có thể làm là
giúp tạo ra các hàng tít tin tức thân thiện với Trump.
Giữ một vài trăm công ăn việc làm ở Mỹ trong vài năm là một
hình thức đóng góp cho chính quyền mới với khá rẻ; làm bộ rằng chính quyền thuyết
phục bạn tạo thêm một số công việc mà bạn đuơng nhiên sẽ tạo ra, dù không có
can thiệp, thì lại càng rẻ hơn.
Tuy nhiên, không ai trong số này làm việc mà không có sự đồng
lõa của các phương tiện truyền thông. Và tôi không nói về "tin tức giả mạo,"
như đang là một vấn đề lớn hiên nay; Tôi nói về các tường thuật tin tức chính
thống và đáng kính.
Nhưng, xin lỗi mọi người, làm tít nhắc lại tuyên bố của
Trump về việc cứu vãn công việc mà không truyền đạt sự giả tạo của những tuyên
bố đó là sự phản bội nghề làm báo. Điều này đúng ngay cả khi, như thường xảy
ra, các bài báo cuối cùng có một vài đoạn viết lanh quanh để để vạch trần sự cường
điệu: bời vì nhiều nguời đọc, nếu không phải hầu hết, coi tiêu đề như việc xác
nhận sự thật của các tuyên bố.
Và thậm chí còn tồi tệ hơn nếu tiêu đề xuất phát từ chính
sách giả tạo lại che lấp việc tuờng thuật các chính sách thực sự.
Tôi cho rằng có thể là chính sách giả tạo cuối cùng sẽ tạo
ra một phản ứng truyền thông nguợc - rằng các tổ chức thông tin sẽ bắt đầu xử
lý các màn ngoạn mục như tập phim Carrier với sự giễu cợt xứng đáng dành cho họ.
Nhưng không có gì mà chúng tôi nhìn thấy cho đến nay truyền cảm hứng lạc quan.
Paul Krugman là Distinguished Professor of Economics ở
Graduate Center of the City University of New York, và là bình luận gia của The
New York Times. Năm 2008, Krugman nhận đuợc giải thuờng Nobel Memorial Prize in
Economic Sciences.
Nguồn: The Age of Fake Policy, New York Times
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét