Tác hại ghê gớm đối với đất nước
trong quá trình cướp và giữ quyền lực của Đảng CSVN (1)
Võ Nguyên Giáp duyệt binh lần đầu tiên ở Hà Nội ngày 26/8/1945 sau khi giành được
chính quyền. Ảnh: T.L
Đặt Vấn Đề
Đảng Cộng Sản Việt Nam (viết tắt:
đảng CSVN) thường nói đảng CSVN có vị thế chính đáng để lãnh đạo Việt Nam lâu
dài. Chính nhân dân Việt Nam đã chọn đảng CSVN, chớ không chọn ai khác, làm
lãnh đạo, vì trong bảy chục năm qua đảng đã tổ chức và lãnh đạo nhân dân giành
hết thắng lợi này đến thắng lợi khác, và do đó đảng có công lao trời biển đối với
đất nước.
Các thành tích lớn đảng CSVN thường
nêu lên là:
1) Lãnh đạo nhân dân Việt Nam làm
cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 giành độc lập từ tay Nhật.
2) Khi Pháp quay lại Đông Dương,
đảng CSVN đã lãnh đạo nhân dân Việt Nam tiến hành cuộc Kháng Chiến Chín Năm
giành độc lập từ Pháp.
3) Khi Pháp thua trận Điện Biên
Phủ phải rút khỏi Đông Dương, nước Việt Nam bị chia hai miền Nam-Bắc theo hai
chế độ khác nhau, đảng CSVN đã lãnh đạo nhân dân Việt Nam tiếp tục công cuộc
giành độc lập bằng cuộc Kháng Chiến Chống Mỹ Cứu Nước “đánh cho Mỹ cút, đánh
cho Ngụy nhào”.
4) Sau khi thống nhất Việt Nam bằng
cuộc chiến “hai mười năm nội chiến từng ngày”, đảng CSVN tiếp tục lãnh đạo toàn
diện dân chúng Việt Nam Xây Dựng Nước Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa phát triển mọi
mặt và có vị trí quốc tế quan trọng.
Nói là nói là nói vậy, nhưng chưa
bao giờ trong nước có một cuộc hội thảo khoa học đúng nghĩa về những chủ đề nói
trên. Các thành tích mà đảng CSVN tự hào đã mang lại những hậu quả gì cho dân tộc?
Chỉ có những hội thảo, hội nghị được gọi là “khoa học” nhưng lại có tính phong
trào, nghĩa là tổ chức nhân dịp những ngày đại lễ mừng chiến công của đảng
CSVN, và có mục đích minh họa và chứng minh lập luận của đảng CSVN. Ai cũng biết,
các hội thảo, hội nghị như vậy không hề có tính khoa học gì hết, bởi vì chúng
hoàn toàn thiếu hai tính chất quan trọng là tính khách quan và tính trung thực.
Loạt bài viết này có thể xem như
một tổng quan các quan điểm, các cách nhìn khác với quan điểm, cách nhìn của đảng
CSVN nhằm thảo luận xem cuộc Cách Mạng Tháng Tám, cuộc Kháng Chiến Chín Năm, cuộc
Kháng Chiến Chống Mỹ Cứu Nước và sự Lãnh Đạo Toàn Diện Đất Nước dưới chế độ Cộng
Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của đảng CSVN đã thực sự mang lại những gì cho
dân tộc này.
Cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945
Thế chiến thứ 2 là cuộc chiến giữa
hai phe: phe Trục dẫn đầu bởi các nước Đức, Ý, Nhật và phe Đồng Minh dẫn đầu bởi
các nước Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Nga. Thế chiến 2 bắt đầu năm 1945 và kết thúc năm
1945 với sự đầu hàng của Nhật và Đức.
Những năm đầu thế chiến, phe Trục
thắng liên tiếp trên các mặt trận lớn. Pháp bị Đức đánh bại và chiếm đóng. Nước
Pháp suy yếu, kéo theo chính quyền Pháp tại Đông Dương cũng yếu theo. Năm 1941
Nhật tấn công và phá hủy gần như toàn bộ hạm đội Mỹ đóng tại Trân Châu Cảng,
căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương. Từ đó Nhật hùng cứ Thái Bình
Dương và sau đó tiến chiếm Đông Dương.
Việt Nam lúc đó đúng là đang bị một
cổ hai tròng. Tuy nhiên, hai tròng đó đang dần dần bị cởi bỏ bởi:
a) Sự đấu tranh bền bỉ của dân tộc
Việt Nam trong 80 năm dưới sự chiếm đóng của Pháp, và
b) Mâu thuẫn của hai phe trong thế
chiến thứ hai. Tại Đông Dương mâu thuẫn này được thể hiện bởi tranh chấp Pháp
Nhật, để cuối cùng, Nhật lật đổ Pháp vào tháng 3/1945. Một tròng, tròng Pháp,
đã được cởi bỏ. Tròng còn lại, tròng Nhật, thực ra đang ngày càng yếu ớt vì rơi
vào thế hạ phong trong thế chiến thứ 2. Nhiều nhà quan sát và hoạt động chính
trị đã nắm rõ tình hình và thấy trước hướng biến thiên thời cuộc sắp tới: dù đã
lật đổ Pháp và đang nắm quyền tại Đông Dương, Nhật chắc chắn sẽ nhanh chóng bại
trận trước phe Đồng Minh. Lúc đó Đông Dương sẽ có khoảng trống quyền lực trước
khi Pháp kịp quay trở lại. Những phe phái chính trị tại Việt Nam đã vạch ra kế
hoạch nắm thời cơ giành độc lập cho Việt Nam.
Lúc đó, đảng Cộng Sản đang hoạt động
ngoài vòng chính thức. Họ tích cực chuẩn bị cho thời cơ “Pháp Nhật đánh nhau,
chúng ta phải làm gì” (tựa một bài báo của ông Trường Chinh).
Lúc đó, có một nhóm các nhà hoạt
động xã hội có tâm huyết gồm các ông Hoàng Xuân Hãn, Phan Anh… Những người này
bàn bạc rồi tìm cách thuyết phục vua Bảo Đại lập chính phủ để chuẩn bị tuyên bố
độc lập khi Nhật đầu hàng. Việc này cũng phù hợp với nhu cầu của Nhật là lập một
chính phủ người Việt cho danh chánh ngôn thuận với phong trào Đông Á do Nhật khởi
xướng và lãnh đạo.
Đây là nguồn gốc của sự ra đời của
chánh phủ Trần Trọng Kim, được thành lập chính thức ngày 17/4/1945.
Dù được lập dưới thời Nhật chiếm
Đông Dương, chính phủ Trần Trọng Kim thực chất là một chánh phủ lợi dụng thời
cơ phát sinh từ mâu thuẫn giữa hai phe Đồng Minh và phe Trục trong thế chiến thứ
2 để mưu cầu độc lập cho Việt Nam. Chính phủ gồm các nhà hoạt động chính trị và
xã hội đương thời, có bằng cấp cao, trình độ trí thức cùng với thanh danh về đạo
đức rất cao thời đó.
Bốn tháng sau đó, ngày 15/8/1945,
Nhật hoàng tuyên bố đầu hàng.
Trong thời gian bốn tháng ngắn ngủi
đó, chính phủ Trần Trọng Kim đã cùng dân Việt tiến một bước dài về phía độc lập:
1) Thiết lập một chính phủ Việt
Nam thống nhất, tạo điều kiện và thúc đẩy quần chúng tham gia các sinh hoạt
chính trị công khai, chuẩn bị tinh thần hướng về độc lập của dân chúng.
2) Thu hồi các thành phố lớn là
Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng và, quan trọng hơn, sáp nhập được Nam kỳ trở lại
thành một phần của nước Việt Nam thống nhất,
3) Xác nhận nền độc lập của Việt
Nam ngày 18/9/1945
4) Chuyển đổi thành công nền giáo
dục từ hệ thống dùng tiếng Pháp sang hệ thống dùng tiếng Việt từ bậc tiểu học tới
bậc đại học. Điều này rất quan trọng nhằm phổ biến kiến thức về văn hóa, khoa học,
kỹ thuật… cho dân chúng để nâng cao dân trí. Nó cũng nhắm vào mục tiêu nung đúc
tinh thần tự chủ của dân tộc, chuẩn bị cơ sở mềm tiếp nhận độc lập khi Nhật đầu
hàng.
Trong điều kiện khó khăn như vậy
và trong một thời gian ngắn như vậy, các thành quả nói trên thực đáng kinh ngạc
và khâm phục. Không phải là một chánh phủ có tâm huyết với độc lập dân tộc và
tương lai phát triển đất nước lâu dài, không thể làm được. Nếu so sánh những gì
chính phủ Trần Trọng Kim làm được trong bốn tháng đó, với những gì chính quyền
của đảng CSVN làm được trong 40 năm nước nhà thống nhất, ta sẽ thấy sự khác biệt
không chỉ ở thành quả, mà rõ rệt hơn, ở đẳng cấp của tri thức và của tấm lòng của
chính phủ Trần Trọng Kim đối với tương lai phát triển lâu dài của dân tộc.
Trên thực tế, chính phủ Trần Trọng
Kim đã thực sự điều hành nội trị đất nước một cách tự chủ, đã sáp nhập các phần
lãnh thổ bị chia cắt của Việt Nam vào một quốc gia thống nhất, và, sau ngày Nhật
đầu hàng Đồng Minh, Việt Nam đã thực sự độc lập. Chỉ cần tranh thủ sự công nhận
của các nước là Việt Nam đã trở thành quốc gia độc lập và dân chủ!
Ngày 17/8/1945, hai ngày sau khi
Nhật tuyên bố đầu hàng, chính phủ Trần Trọng Kim tổ chức tập họp các công chức
làm lễ mừng độc lập và thống nhất lãnh thổ. Trong ngày lễ, phe Việt Minh chiếm
diễn đàn và tuyên bố giành chính quyền tại Hà Nội. Do muốn tránh cuộc tranh
giành, có thể tổn hại sự đoàn kết các thành phần dân tộc Việt Nam trong hoàn cảnh
nền độc lập nước nhà đang trong thế rất chông chênh, chính phủ Trần Trọng Kim đồng
ý giao chính quyền cho Việt Minh và vua Bảo Đại thoái vị ngày 25/8/1945. Sau đó
ông Hồ Chí Minh tuyên bố nước Việt Nam độc lập tại một cuộc mít-tinh tổ chức
ngày 2/9/1945 tại vườn hoa Ba Đình, nơi sau này được đổi tên thành quảng trường
Ba Đình. Ngày 2/9 được chọn là ngày quốc khánh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng
Hòa.
Như vậy, chúng ta có thể thấy:
Cách Mạng Tháng Tám thực chất là
một cuộc cướp quyền điều hành đất nước của chính phủ Trần Trọng Kim do ông Hồ
Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam tiến hành.
Chánh phủ Trần Trọng Kim lúc đó
thực chất là chánh phủ của một nước Việt Nam độc lập và thống nhất, có chính
quyền trung ương tập quyền trên suốt lãnh thổ Việt Nam.
Chánh phủ Trần Trọng Kim, một
chánh phủ gồm những người thực sự ưu tú của đất nước, sau bốn tháng thành lập,
đã có những thành quả cực kỳ to lớn trên con đường tiến đến nền Độc Lập thực sự
và được quốc tế công nhận, tiến đến một thể chế Tự Do, Dân Chủ cho dân chúng và
đang chuẩn bị Phát Triển đất nước bằng các kế hoạch chấn hưng dân trí sâu rộng.
Chính phủ đó liên tục bị Việt
Minh vu cáo là tay sai của Nhật bất chấp các thành quả tốt đẹp. Chính phủ đó,
trong hoàn cảnh dầu sôi lửa bỏng, thay vì được ủng hộ để đối phó hữu hiệu với
ngoại bang, lại bị lật đổ.
Do bản chất và mục đích tranh cướp
quyền, Cách Mạng Tháng Tám đã phá bỏ cơ hội đoàn kết và hợp tác giữa các thành
phần và đảng phái dân tộc nhằm tranh đấu với Pháp đang tìm cách quay trở lại
Đông Dương.
Ai cũng thấy chính sách đối với
thuộc địa sau năm 1945 của Pháp là thiển cận và không hợp thời. Tuy nhiên, nếu
phải đối diện với một nước Việt Nam đoàn kết nhau lúc đó, thì Pháp có hung hăng
như đã hung hăng khi chỉ phải đối phó với một nước Việt Nam mà trong đó các
thành phần chống Pháp khác đã bị Việt Minh triệt hạ? Cuộc chiến chống Pháp
giành độc lập rất tốn kém tài của, sinh mạng dân chúng, đánh mất rất nhiều cơ hội
lịch sử và thời gian xây dựng đất nước, cuộc chiến đó có phải xảy ra hay không?
Do bản chất và mục đích tranh cướp
quyền, cuộc Cách Mạng Tháng Tám đã góp phần tạo nên tâm lý chính trị rất xấu là
tranh giành quyền lực để cướp chánh quyền cho đảng Cộng Sản Việt Nam thay vì hợp
tác xây dựng nền chính trị đa đảng để mọi thành phần dân tộc có thể góp sức phục
vụ đất nước. Kể từ đó, lịch sử chính trị Việt Nam bị chi phối rất nặng nề bởi
quyền lợi của đảng Cộng Sản Việt Nam thay vì bởi quyền lợi và sự giàu mạnh của
tổ quốc và dân tộc; bởi sự cướp và bám giữ chính quyền của đảng Cộng Sản Việt
Nam bằng mọi giá thay vì đấu tranh cho độc lập và chủ quyền và sự phát triển của
của tổ quốc Việt Nam.
Đảng CSVN đã lãnh đạo nhân dân Việt
Nam làm cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 thành công. Hậu quả của cuộc Cách Mạng
Tháng Tám là gì?
1) Đảng Cộng Sản Việt Nam, bằng
cuộc Cách mạng Tháng Tám đã lật đổ một chính phủ yêu nước và tâm huyết, chính
phủ Trần Trọng Kim, để giành chính quyền cho riêng mình.
2) Cuộc Cách mạng Tháng Tám đã
phá tan nền dân chủ đầy triển vọng của nước Việt Nam và đặt nền móng cho chế độ
Cộng Sản độc tài toàn trị.
Vậy thì, Cách Mạng Tháng Tám đem
lại Phúc hay Họa cho dân tộc Việt Nam? Nhân dân Việt Nam nên cám ơn hay hối tiếc
vì cuộc Cách Mạng đó?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét