Học sinh đạp xe trên đường phố
Buôn Mê Thuột. Ảnh chụp hôm 7/12/2006.AFP photo
Việc cấm lưu hành vĩnh viễn 5 ca
khúc được sáng tác trước năm 1975, cùng với nhiều qui định khác như phạt tiền nếu
hát những bài nhạc bị cấm cho dù là trên mạng xã hội nhận lại phản ứng thế nào
từ các bạn trẻ?
Càng cấm, càng tìm đến
Cuối cùng, sau gần một tháng từ
khi tạm dừng lưu hành năm ca khúc trước 1975, bao gồm Cánh thiệp đầu xuân (Lê
Dinh - Minh Kỳ), Rừng xưa (Lam Phương), Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương), Đừng
gọi anh bằng chú (Diên An), Con đường xưa em đi (Châu Kỳ - Hồ Đình Phương) với
lý do cần xem lại ca từ và tên tác giả, ngày thứ Ba, 4 tháng Tư vừa qua, ông
Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục Nghệ thuật Biểu diễn có thông báo quyết định
cấm lưu hành vĩnh viễn năm ca khúc trên.
Lời giải thích được đưa ra là do
các bài hát bị thể hiện sai lời so với bản gốc. Cũng cần phải nói thêm rằng tuyệt
nhiên không một tờ báo trong nước nào trưng ra bản gốc của năm ca khúc bị cấm,
ngoại trừ trang bìa của ca khúc “Con đường xưa em đi”, tác giả Châu Kỳ - Hồ
Đình Phương.
Trang Nguyễn, bạn trẻ ở Sài Gòn
nêu ra câu hỏi về lý do cấm năm ca khúc trước 75 này:
“Làm sao họ biết được bản nào là
bản gốc? Tác giả của những ca khúc đó đâu còn nữa?”
Đến với những ca khúc bolero, nhạc
vàng từ thời là sinh viên vì yêu cái giai điệu nhẹ nhàng sâu lắng, Thái Minh Hải,
từ Hà Nội chia sẻ anh tìm thấy cả tính triết lý trong ấy.
“Chính vì họ cấm những bài hát đó
mà tụi em có cơ hội được tiếp cận những thông tin có những bài hát hay như vậy.
Tụi em sẽ tìm hiểu tại sao bài bị cấm? Sau khi tìm hiểu thì thấy những bài hát
đó là những bài hát rất bình thường, nhưng họ cấm vì hoàn cảnh sáng tác những
bài đó và nội dung nói lên sự thật của không gian thời gian lúc đó.”
Chính vì vậy khi khi nhà nước
càng cấm, họ càng tò mò tìm kiếm. Tìm được rồi, họ hát với tất cả sự thích thú
và trân quí.
Kể lại câu chuyện về chương trình
liveshow của ca sĩ Lộc Vàng được tổ chức ở Sài Gòn tuần qua phải ngưng đột ngột
với lý do “chưa có giấy phé”, Thái Minh Hải nói rằng vì vì đọc được bài báo ấy
mà anh “tò mò” tìm hiểu Lộc Vàng là ai?
“Nhờ thông tin đó mà em biết đến
chú Lộc Vàng vì em khá đam mê nhạc, nhất là những chương trình có chiều sâu như
thế, em rất muốn đến và tìm hiểu. Em không biết phải miêu tả cảm xúc của mình
thế nào nhưng thật sự khi tiếp xúc được với chú thì em nhận ra được rất nhiều
điều. ví dụ muốn hát được nhạc vàng tốt, người ca sĩ muốn toát lên được cái tâm
hồn, tâm trạng của bài hát thì phải tìm hiểu được hoàn cảnh lịch sử, hoặc không
gian thời gian sáng tác, vùng miền nữa thì mới thả hồn được vào bài hát đó.”
Chỉ một lần nghe ca sĩ Lộc Vàng
trình bày ca khúc Gửi người em gái miền Nam, thì Thái Minh Hải đã đi tìm hiểu về
lịch sử ra đời cũng như lịch sử của đất nước.
Một cách nhìn khác trong việc cấm
các ca khúc nhạc vàng, nhạc bolero mà cụ thể là năm ca khúc nêu ở đây, Trang
Nguyễn nhận thấy:
“Nhà nước không quản lý được thì
phải cấm. Rất nhiều sự việc tương tự rồi. Nhưng may là bây giờ có Facebook, nên
tất cả ai cũng biết sự thật. Mà người ta càng biết thì càng bất bình. Càng bất
bình thì càng phản kháng. Một trong những cách phản kháng là hát thật nhiều.”
Cộng đồng mạng thời gian gần đây
“dậy sóng” với những ca khúc nhạc lính, nhạc vàng. Rất nhiều bạn trẻ dùng lời ca
của mình như một vũ khí cho phong trào đấu tranh dân chủ.
Với Thái Minh Hải, việc cấm các
ca khúc trước 1975 là rất vô lý.
“Giới trẻ bọn em thì không công
nhận điều đó. Tụi em muốn tự do hát hò, tự do thể hiện những bài hát đó. Đó
cũng là một trong những quyền mà phong trào đấu tranh dân chủ cần.”
Sợ sự thật?
Trung tâm thành phố Sài Gòn chụp
tháng 12/1963. AFP photo
Hôm 16/3, nhà phê bình âm nhạc
Nguyễn Lưu có lời phát biểu trên trang báo mạng của VTC, cho rằng 5 bài hát này
"có rất nhiều vấn đề về mặt tư tưởng”. Ông Lưu nói thêm: “Những bài hát viết
về người lính Cộng hòa sẽ khiến cho một bộ phận giới trẻ phân tâm, lo lắng. Họ
sẽ đặt ra câu hỏi, liệu con đường mình đang bước đi có đúng không, hay cái kia
mới đúng.”
Phát ngôn của ông Nguyễn Lưu sau
đó nhận được rất nhiều những phản ứng bất bình từ người thưởng nhạc cho đến các
nhà văn hoá.
Và đặc biệt, cộng đồng mạng xã hội
bùng phát phong trào hát nhạc bolero, nhiều nhất là bài Con đường xưa em đi, ca
khúc có câu hát bị nhà nước Việt Nam đặt nghi vấn sau hơn 40 năm lưu hành: “chiến
trường anh bước đi là chiến trường nào?”; phiên gác canh dài là phiên gác của
cuộc chiến nào?
Thật ra, điều ông Nguyễn Lưu lo lắng
cũng không sai. Vì các ca khúc bolero ra đời trước 1975 phần lớn là những ca
khúc về cuộc chiến, về người lính, về tình yêu đôi lứa giữa người con gái hậu
phương và người nơi chiến tuyến.
Và đó cũng chính là tâm trạng của
Trang khi nghe những ca khúc đó, cô nói:
“Em không hiểu vì sao khi em nghe
nhạc Bolero thì em thường nghĩ đến thời gian những năm trước 1975.”
Thập niên 50, 60, người dân miền
Bắc Việt Nam phải trải qua cuộc di tản thứ nhất. Theo lời kể lại của một nhạc
sĩ lão thành hiện sống ở California, nhiều người trong giới văn nghệ từ Hải
Phòng, vượt qua con sông Bến Hải để tìm đến vùng đất mới. Ông nhớ lại theo ký ức
của mình, đó là những năm tháng khó khăn, “cái nghèo nó ám ảnh cả trong giấc ngủ.
Người nhạc sĩ miền Bắc, miền Nam chia nhau điếu thuốc.” Rồi nỗi nhớ quê hương
bên kia bờ Bến Hải làm cho các nhạc sĩ di cư càng mang nhiều tâm sự. Nhưng đó
cũng là lúc mà sự sáng tạo của người nghệ sĩ ở đỉnh cao nhất. Rất nhiều ca khúc
nổi tiếng ra đời thời gian ấy.
Giờ đây, thế hệ thanh niên trẻ Việt
Nam đang tìm đến những ca khúc đó. Họ tìm đến để nghe, và để biết về lịch sử và
sự thật của lịch sử, theo cách nói của Thái Minh Hải.
“Họ đã cấm những bài hát một cách
rất vu vơ, ngay cả trong bài hát do nhạc sĩ Đoàn Chuẩn sáng tác là Gửi người em
gái miền Nam, trong hình ảnh bài đó nói lên được hình ảnh trong Nam là một nơi
kim tiền, miền Bắc là một nơi nghèo khó. Đó là điều rất bất lợi cho hình ảnh
tuyên truyền của nhà nước Đảng Cộng sản.”
Xoá bỏ văn hoá?
Sài Gòn ngày 1/2/1961. AFP photo
Không chỉ năm ca khúc nổi tiếng từ
trước năm 1975 bị cấm lưu hành vĩnh viễn, danh sách của Sở Văn hóa, Thể thao TP
HCM còn có các sáng tác khác như: Cánh buồm chuyển bến (Lê Dinh - Hoài Linh),
Câu chuyện đầu năm (Hoài An), Hạnh phúc đầu xuân (Lê Dinh - Minh Kỳ), Gạo trắng
trăng thanh (Hoàng Thi Thơ) và Hoa trinh nữ (Trần Thiện Thanh) đang bị tạm đình
chỉ lưu hành.
Ca khúc Tàu đêm năm cũ (Trúc
Phương) từng được cấp phép nhưng sau đó bị thu hồi.
Lời ca, giai điệu trong những ca
khúc ấy đối với Trang Nguyễn hoàn toàn là tình yêu đôi lứa, tình yêu đất nước.
Nghe những ca khúc này, cô, cũng như những người khác có thể hình dung ra một đất
nước của thế hệ cha ông ngày trước như thế nào. Và cũng để thấy rằng:
“Sài Gòn bây giờ không còn là Sài
Gòn nữa. Mất bùng binh chợ Bến Thành, bùng binh Lê Lợi. Thế hệ trẻ chỉ còn có
thể tìm hiểu lịch sử Sài Gòn qua các ca khúc trước 1975. Giờ đây cũng cấm luôn.
Không biết có phải họ đang muốn xoá bỏ hoàn toàn một nền văn hoá hay không?”
Thái Minh Hải đưa ra câu trả lời
của anh.
“Em nghĩ họ muốn xoá bỏ đi dấu vết
của một thời kỳ thịnh vượng của miền Nam Việt Nam, xoá bỏ đi thời kỳ phát triển
rực rỡ của các dòng văn hoá như ca nhạc, kiến trúc, tô lên đó một nếp son mới để
giới trẻ không thể nào tìm hiểu được những nguồn gốc xa xưa, không tìm hiểu được
những điều tốt đẹp đã từng có, không so sánh được bên này tốt hay bên kia tốt.”
Không biết sẽ còn bao nhiêu ca
khúc được sáng tác trước 1975 bị cấm lưu hành, nhưng với tinh thần và phản ứng
của thế hệ những người trẻ ở Việt Nam ngày nay, thì có thể nhận ra một điều:
hoàn toàn không khó khăn để họ tìm đến những ca khúc đã được không gian và thời
gian khắc sâu vào lịch sử.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét