(Hình minh họa: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty
Images)
Chưa bao giờ cái học trở nên vất
vả cho nhiều học sinh như ở Việt Nam ngày nay. Phải đi bộ mất cả nửa ngày đường
mới đến được trường để học “cái chữ,” các học sinh ở các vùng cao nguyên của
Bình Định vẫn phải đến trường.
Ai cũng mủi lòng khi trời trở lạnh,
mà thấy các em đến trường mong manh trong chiếc áo mỏng, chân đất không giày
dép, đầy bùn đất, đỏ ửng. Trường thì bốn bề gió lộng, không có vách che chắn.
Phần ăn trưa mang theo chỉ có nắm cơm với muối.
Đến trường, học sinh phải tự đu
dây kéo bè, ghe tự vượt sông đến trường và về đến nhà khi trời đã tối mịt.
Trong một trường hợp “bi thảm,” 19 em học sinh trong 57 em học sinh trường Lãng
Khê, Nghệ An, phần lớn là gái, chết không tìm được xác, trong buổi sáng mùa mưa
năm 2007, nước sông chảy xiết, thuyền nhỏ, chở nặng chết máy, bị sóng đánh
chìm.
Cha mẹ như vậy, ai không khỏi xót
xa chạnh lòng vì thương con, không cho con đến trường thì ngu dốt, mà cho con
đi học, mạng treo sợi tóc, khốn khổ trăm bề, trong khi việc đồng áng không ai
làm phụ, cơm ngày hai bữa không đủ ăn, tiền trường không đóng đủ, không áo quần
cho con trẻ, lấy gì ăn để cho các con đi học.
Kỳ Anh là một trong những địa
phương chịu thiệt hại nặng nề do thảm họa cá chết và đổ chất thải do công ty
Formosa gây ra, cả nghìn học sinh tại địa phương này không đến trường trong năm
học mới. Các phụ huynh cho biết nguyên do là họ không đủ tiền đóng học phí cho
con. Mức học phí cho mỗi em là 1.7 triệu đồng, chính quyền cho giảm miễn
400,000 đồng, nhưng lấy đâu ra 1.3 triệu đồng để đóng cho con em, vì ngư dân
không kiếm ra tiền, ngay hạt muối làm ra cũng không bán được.
Ở những nơi khác thì không thiếu
những tệ nạn vô đạo đức của các giới chức trong ngành giáo dục, từ giáo viên đổi
điểm lấy tính dục, hiệu trưởng khai gian, lạm thu nhiều khoản ngoài quy định của
học sinh nghèo, cắt xén tiền ăn trưa của học sinh…
Trong tình trạng khó khăn của đời
sống và hoàn cảnh xã hội như thế, nhiều phụ huynh học sinh nản chí, không muốn
cho con đến trường để kiếm “cái chữ” như cách nói của người thiểu số vùng cao.
Vào thời buổi này, học chữ để làm
gì?
Hơn 200,000 cử nhân, thạc sĩ thất
nghiệp đang được Bộ Lao Động xây dựng đề án xuất khẩu lao động kiếm việc làm ở
nước ngoài.
Hàng chục nghìn thanh niên cần có
tiếng Triều Tiên, tiếng Nhật, tiếng Anh… để xuất ngoại kiếm việc làm, liệu có cần
học tiếng Việt?
Quyền cao chức trọng trong xã hội
này, chỉ cần lươn lẹo, luồn lọt, mềm lưng, phe đảng, hiến vợ, đâu cần đến kiến
thức chuyên môn hay văn bằng thích hợp. Hoạn lợn như Đỗ Mười, bẻ ghi đường ray
như Lê Duẫn gặp thời cũng là bậc Đế Vương, học luật trong rừng, đọc một tiếng
Anh cơ bản “Made” chưa xong, cũng làm được Tể Tướng.
Thời nay có nên dạy con chữ trung
tín, thật thà, để con chết đói không, hay nên dạy con mánh mung, luồn lọt!
Thời buổi sản sinh ra nhiều bí
thư, chủ tịch, đại gia, thì đàn bà con gái, Trời cho có cái nọ, chẳng cần có
thêm “cái chữ” làm gì!
Ở xứ “địa linh nhân kiệt” như đất
Thanh Hóa, cô Trần Quỳnh Anh xuất thân chỉ là nhân viên tạp vụ (lao công tạp dịch)
của liên đoàn lao động tỉnh, học vấn cỡ lớp Ba trường làng, nhờ nghệ thuật “lên
giường” cũng được bí thư tỉnh ủy bổ nhiệm làm trưởng phòng nhà và bất động sản
Sở Xây Dựng Thanh Hóa, một chức vụ dành cho những ứng viên có bằng đại học, tài
sản không dưới triệu đô la. Nhờ thân xác Quỳnh Anh lại được ưu ái học thạc sĩ
“tại chức,” được cử đi học lớp cao cấp lý luận chính trị để “làm hạt giống đỏ,”
“cán bộ nguồn” và sắp sẵn vào vị trí phó rồi giám đốc Sở Xây Dựng Thanh Hóa nay
mai, mà chẳng thấy đảng nói gì.
Ngay một tờ báo mang tên là Giáo
Dục Việt Nam cũng công nhận: “Dù là do gì đi nữa thì phải thấy rằng, từ khi
vòng 1 của các kiều nữ Việt căng tròn và đẫy đà hơn thì tên tuổi của họ cũng
lên như ‘diều gặp gió.’ Một nhân vật ‘lừng danh’ của Việt Nam là Ngọc Trinh, xuất
thân từ thị trấn Tiểu Cầu, tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nghèo, học hành dở
dang, nhưng nhờ cao 1m72, nhờ vòng số 1, số 3 phổng phao, eo thon, da trắng
cũng trở thành “Nữ Hoàng Nội Y,” “Hoa Hậu Trang Sức,” “Người Đẹp Ăn Ảnh,” “
Siêu Mẫu Việt Nam.” Dù thiên hạ có ganh ghét gọi cô là” “chân dài não ngắn” hay
“hoa hậu ao làng” gì gì đi nữa, giờ đây Ngọc Trinh cũng là chủ nhân khối tài sản
hàng trăm tỷ đồng, nghĩa là có trong tay hằng triệu đô la, có đủ mọi thứ mà mỗi
cô thiếu nữ Việt Nam lớn lên đều mơ ước.
Có nhan sắc như hoa hậu Lưu Thị
Diễm Hương, thì dù trong thời gian ở Đại Học Hoa Sen, học hành quá tệ, bị 7 môn
thi với điểm 0 và nhiều điểm 3, bị báo chí “lắm chuyện, ganh tỵ” phanh phui ra,
thì cũng có sao đâu? Hoa hậu Thùy Dung chưa tốt nghiệp phổ thông, làm học bạ giả,
cũng có sao đâu? Cái dốt không làm cho vòng eo con gái lớn ra, cũng không làm
cho vòng ngực nhỏ lại kia mà.
Học chữ để làm gì, rốt cuộc sinh
viên cũng… lên giường!
Các cụ ta ngày xưa vẫn khuyến học
con cái bằng lời khuyên: “Ấu bất học, lão hà vi?” (nhỏ không học, lớn lên làm
gì!). Ngày nay, dưới chế độ này, “Trí thức không bằng cục phân, chẳng bằng năm
năm thẻ đảng!”
Xin các cụ đừng lo, ca dao thời đại
lại có câu: “Học cho lắm tắm cũng ở truồng, học bình thường cũng cởi truồng rồi
mới tắm!” Thời nay nghề ở truồng lại làm ra nhiều tiền hơn nghề mặc quần áo!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét