
Tháng Tư Đen: người dân bồng bế nhau trốn chạy Cộng sản. Ảnh:
Corbis
Bài này viết vì không thể nào quên! Và để tặng riêng cho ông
Lê Kiến Thành, con trai của ông Lê Duẩn, người học trò xuất sắc của Hồ Chí Minh
và là kẻ gây ra đau khổ cho hầu hết mọi gia đình Việt Nam và cho đất nước này.
***
Cộng sản Việt Nam gọi ngày 30 tháng Tư hàng năm là ngày “giải
phóng“, nguời Việt Nam Cộng Hòa gọi là ngày “Quốc hận“. Vậy bản chất thật của
ngày này là gì?
Lê Duẩn có câu nói để đời, đi vào lịch sử “ta đánh Mỹ là
đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước XHCN…”.
Liên Xô nay đã sụp đổ tan tành, hầu hết “các nước XHCN” đã vứt
bỏ CNXH vô sọt rác và CNCS bị thế giới lên án là chủ nghĩa khủng bố, diệt chủng.
Sau khi tự hào đánh cho “Mỹ cút, ngụy nhào“, bây giờ lại là
lúc CSVN “muốn” Mỹ nhất, mà Mỹ thì lại không cần CSVN!
Với thực trạng đất nước hiện nay, chỉ có CS Tàu và CSVN là kẻ duy nhất hưởng lợi từ “chiến thắng”
đó, đúng với ước muốn của Hồ Chí Minh, Lê Duẩn nói riêng và của đảng CSVN nói
chung.
Nên ngày 30/4 có thể gọi là ngày “đảng CSVN giúp Trung Quốc
chiến thắng miền Nam” hay ngắn gọn, đủ nghĩa hơn là ngày mà nhờ đảng CSVN,
“Trung Quốc chiếm được Việt Nam“, đạt được ước muốn mà từ ngàn đời qua cha ông
chúng nó đã không làm được.
Đảng CSVN gọi Mỹ là “quân xâm lược“, gọi Chính quyền miền Nam
là “bù nhìn” để lấy cớ đánh miền Nam. Cái cớ này cũng đểu cáng như cái cớ “dạy
cho Việt Nam một bài học” của Tàu cộng vậy.
Mỹ đóng hàng chục ngàn quân tại Nam Hàn, Nhật Bản, Tây Đức
mà không hề chiếm lấy một tấc đất nào của họ. Có ai dám gọi chính phủ của các
nước đó là tay sai, bù nhìn cho Mỹ đâu! Hãy nhìn xem những nước đó bây giờ thế
nào?
Nhật Bản sau khi bại trận, Thống Tướng Mỹ, MacArthur, được đặc
quyền của kẻ chiến thắng, áp đặt quyền lực đối với bộ máy hành chính của triều
đình Nhật Bản, trong đó có cả Thiên Hoàng Hirohito (1901-1989), vậy mà người Nhật
tôn vinh ông là 1 trong 10 anh hùng cứu quốc vĩ đại nhất của họ vì ông có công
làm nên Nhật Bản ngày nay.
Dù Mỹ có qua Việt Nam hay không, đảng CSVN cũng phát động
chiến tranh đánh miền Nam cho bằng được. Chiếm được miền Nam là cứu Trung Quốc
khỏi sự đe dọa của Mỹ vì “Trung – Việt khác nào môi với răng. Môi hở thì răng
buốt, cứu Trung Quốc là tự cứu mình” (HCM Toàn tập, tập 3, tr 218).
Nhìn lại lịch sử ngàn năm của Việt Nam, có lẽ chưa có thời
nào đất nước được thay đổi tích cực như thời VNCH. Chỉ trong vòng 20 năm, dù rất
chật vật đối phó với sự phá hoại của CS, miền Nam được phát triển rất nhiều mặt
từ đời sống văn hóa, tinh thần cho đến vật chất. Và nếu so sánh với khối XHCN
lúc đó, nhất là vể mặt tự do tư tưởng và quyền làm người, có thể nói đời sống của
người miền Nam VNCH hơn hẳn người dân tại tất cả các nước trong khối XHCN, kể cả
Ba Lan, Tiệp Khắc hay Liên Xô.
Nhắc lại những điều trên không phải để nuối tiếc VNCH, những
kẻ chỉ ngồi nuối tiếc quá khứ không thể nào đi đến được tương lai. Nhắc lại chỉ
để vạch ra sự bịp bợm, dối trá của đảng CSVN đối với nhân dân miền Bắc khi
tuyên truyền Mỹ là quân xâm lược, Chính phủ miền Nam là bù nhìn, tay sai, còn
nhân dân miền Nam thì bị đàn áp, bóc lột.
Man rợ và dối trá chỉ là bước kế tiếp của ý thức hệ cuồng
tín bệnh hoạn. Sự man rợ đó không những có khả năng hủy diệt hầu như tất cả
chân, thiện, mỹ trên thế gian này mà còn hủy diệt ngay cả bản chất con người của
kẻ sở hữu nó. Đảng CSVN, dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh, được rèn luyện để có
đầy đủ những tư tưởng lưu manh, man rợ, dối trá từ những lãnh tụ CS mà Hồ tôn
sùng như Lê-nin, Stalin và Mao.
Lê Duẩn là người đã trực tiếp lãnh đạo đánh chiếm Miền Nam.
Lê Duẩn “người học trò xuất sắc” của Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh thì không có gì
ngoài tư tưởng Mác-Lê-Mao, mà Mao thì: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam
Châu Á, bao gồm cả Miền Nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện…” (8/1965).
Vì thế, Hồ Chí Minh và Lê Duẩn ôm tư tưởng “đánh Mỹ đến người
Việt Nam cuối cùng” của Tàu cộng, quyết tâm chiếm bằng được miền Nam, bất chấp
mọi hậu quả gây ra cho dân tộc, cho đất nước.
Xin mở ngoặc ở đây, thực chất là đảng CSTQ chỉ muốn đảng
CSVN kéo dài cuộc chiến miền Nam vì, (1) đảng CSTQ không tin CSVN có thể thắng
miền Nam trong thời gian ngắn (trận Mậu Thân đã chứng tỏ điều đó). (2) đảng
CSTQ với tâm địa nham hiểm, hy vọng càng kéo dài cuộc chiến, miền Bắc (và cả miền
Nam) càng suy yếu, đảng CSVN càng lệ thuộc vào chúng, mà đã lệ thuộc vào chúng
thì trước sau cũng vào tay chúng, thà có được 1/2 đất nước còn hơn không được
gì hết.
Cho nên, ngày 30/4 nên gọi là ngày “đảng CSVN giúp Trung Quốc
chiến thắng miền Nam” hay chính xác hơn, là ngày, nhờ đảng CSVN, “Trung Quốc
chiếm đượcViệt Nam“.
Ngày 30/4/1975 miền Nam đã mất! Mọi thứ bị hủy diệt không
thương tiếc. Hủy diệt như Hồ Chí Minh dùng “cải cách ruộng đất” của Liên Xô và
Trung Quốc hủy diệt miền Bắc, nhưng lần này do “người học trò xuất sắc” Lê Duẩn
tiến hành.
Dù ngày 30/4/1975 chưa phải như ngày 23/5/1951 là ngày Trung
cộng chính thức buộc nhân dân Tây Tạng ký Hiệp Định “xác nhận Tây Tạng là một bộ
phận lãnh thổ của Trung Quốc“, nhưng cũng gần như thế. Phải mất 42 năm sau cái
ngày 30/4/1975 oan nghiệt, Việt Nam mới gần như mất hoàn toàn vào tay chúng.
Có người cho việc kéo dài 42 năm là vì đảng CSVN quyết tâm
“bảo vệ đất nước“! Nhất là do tinh thần cảnh giác, chống Tàu của Lê Duẩn?
Không! Không phải vậy! Hãy xem kỹ lại lý do tại sao Tàu cộng
đánh Việt Nam và quan trọng hơn, Lê Duẩn có phải thật sự có tinh thần chống Tàu
như bọn tuyên giáo hay sử nô của đảng ca tụng không thì rõ.
Cả hai cuộc chiến biên giới đó thực chất là tranh ăn và
tranh quyền giữa đảng CSVN và đảng CSTQ. Tranh ăn giữa 1 kẻ cậy mình có công cướp
và 1 kẻ cậy mình có công góp vốn, tranh quyền giữa tên “đại bá quyền” muốn dạy
cho tên “tiểu bá quyền” biết thế nào là lễ độ.
Nay chúng đã hòa hợp, thế răng-môi cài lại để “hợp tác toàn
diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai“. Đảng CSVN tìm cách chuộc tội với đảng
CSTQ bằng Hội Nghị Thành Đô, bằng cách chối bỏ những người đã trực tiếp ngã xuống
ở biên giới phía Bắc, để chống lại sự xâm lăng của Tàu cộng. Không những thế,
chúng còn ra lệnh cấm nhắc tới, thậm chí bắt bớ những ai tưởng nhớ những người
đã hy sinh đó.
Không biết có ai đã từng đặt câu hỏi, nếu Tàu cộng không gây
ra chiến tranh biên giới, thì Việt Nam có thể đã trở thành “khu tự trị” của
Trung Quốc từ lâu rồi không?
Chính cuộc xâm lược phía Bắc “quyết dạy cho Việt Nam một bài
học” của Tàu cộng, đã làm chúng lộ mặt với nhân dân Việt Nam quá sớm, và không
phải đảng viên đảng CSVN nào cũng làm tay sai cho Tàu. Sự tham lam vô độ và
nóng vội quá trớn của Tàu cộng khiến CSVN không còn con đường nào khác ngoài việc
phản ứng lại, thế thôi!
42 năm trôi qua, Việt Nam rồi sẽ mất như một định mệnh của
trời hay một sự sắp đặt của ma quỷ từ trước? Hiện trạng đất nước hôm nay chỉ thấy
toàn màu đen. Từ chuyện nhỏ nhất, đến lớn nhất.
Có gì khác nhau giữa chuyện chiếm vỉa hè và chuyện chiếm đất
đai, chia chác tài nguyên đất nước làm của riêng?
Có gì khác nhau giữa những kẻ quăng rác nhà ra đường, và những
kẻ xả chất thải độc hại ra sông, ra biển?
Có gì khác nhau giữa sự dửng dưng trước nỗi đau khổ của người
khác của những kẻ vô cảm, và của những kẻ tuyên truyền trơ tráo, bao che cho bọn
gây ra tội ác thảm họa môi trường?
Và việc ngắt trộm một cành hoa bà Phó Giám đốc Sở Tư pháp,
cũng đâu khác gì việc tham nhũng, ăn cắp của công?
Tất cả đều giống nhau ở chỗ là có cùng tâm thức độc ác đi
đôi với tư tưởng ăn cướp. Tất cả chỉ muốn chiếm đoạt, cướp bóc thay vì tạo ra
và chia sẻ. Tất cả chỉ biết lợi riêng cho mình, bất chấp lợi chung.
Tuy vậy, vẫn có những tia sáng hy vọng làm thay đổi đất nước.
Đó là những người trẻ tuổi, tri thức, họ đang làm những việc rất nhỏ nhưng rất
lớn. Họ đang thắp lên những ngọn nến nhỏ mà cách đây trăm năm cụ Phan Châu
Trinh còn dang dở. Những bước đầu tiên để đi đến trí tuệ phải là những câu hỏi,
họ khuyến khích người khác hãy tự học, tự đặt câu hỏi và tự đi tìm sự thật từ
những câu trả lời.
Những người trẻ tuổi, tri thức đó, họ không nuối tiếc, ôm ấp
quá khứ, họ nhắc đến quá khứ, tìm hiểu quá khứ để so sánh với hiện tại, rút ra
những bài học từ quá khứ nhằm chuẩn bị tốt hơn cho tương lai.
Nhưng trên tất cả, là những tiếng nói vang vọng, âm ĩ đánh động
lương tâm con người. Những tiếng vang vọng âm ĩ đó thật ra chỉ là sự im lặng,
im lặng một cách bền bĩ, cương quyết, không nhân nhượng bạo lực. Không ai nhìn
thấy họ, không ai nghe được họ, vì họ đang phải ngồi sau những song sắt nhà tù
của CS rải rác từ Nam ra Bắc. Tự do của họ bị đảng CSVN giam cầm chỉ vì họ muốn
làm cho tất cả mọi người Việt Nam được sống tự do, hòa bình và bác ái. Họ chính
là lương tâm và hy vọng của dân tộc.
Những kẻ chỉ biết lấy bạo lực làm phương tiện cho cứu cánh,
thường ít khi, hay không bao giờ, biết sử dụng cái đầu, sức mạnh của nó nằm ở
chỗ thích trấn áp. Đức Dalai Lama từng nói, đại ý “Khi trong tay anh nắm chặt một
vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy. Anh đã tự đánh mất khả
năng chọn lựa của chính anh”. Đảng CSVN sở hữu cả hai thứ ấy, tôn sùng “bạo lực”
và ôm chặt “giáo điều”, đảng CS lại không có khả năng tự đổi mới. Chính vì thế
đất nước ngày càng suy đồi, bế tắc. Đảng CS chỉ còn cách hoặc ra đi, hoặc bị lật
đổ, sớm hay muộn thôi.
Dứt khoát rồi đảng CSVN cũng bị tiêu vong, ngày 30/4 vẫn sẽ
được người dân tổ chức hàng năm để tưởng nhớ tội ác CSVN, những tội ác mà chúng
đã gây ra cho hầu hết mọi gia đình Việt Nam và cho đất nước này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét