Dinh cơ nghỉ mát Mar-a-Lago, nơi
tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp Tập Cận Bình trong hai ngày 6 và 7/04/2017.REUTERS/Joe Skipper
« Mar-a-Lago » tiếng Tây Ban Nha
có nghĩa là « Biển Hồ », hoặc « Biển trở nên hồ ». Tổng thống Donald Trump và
chủ tịch Tập Cận Bình có thể chú ý đến cái tên của dinh cơ ông Trump ở Palm
Beach, nơi họ đang gặp gỡ để thảo luận về quan hệ Mỹ-Trung.
Theo giáo sư Donald K.Emmerson,
trường đại học Stanford trên The Diplomat, từ « Biển Hồ » còn mô tả chính xác
những gì Trung Quốc đang làm ở Đông Nam Á, khi Bắc Kinh tiếp tục đơn phương
dùng vũ lực biến vùng biển này thành ao nhà của Trung Quốc.
Giáo sư Emmerson nhận định, Biển
Đông là trái tim biển cả của Đông Nam Á. Quá trình quân sự hóa các thực thể ở
đây rõ ràng cho thấy Trung Quốc muốn phát triển một mạng lưới căn cứ quân sự,
có thể nhằm gây sức ép lên các nhà lãnh đạo Đông Nam Á để họ phải quỳ gối trước
Bắc Kinh.
Trung Quốc cũng hy vọng bằng cách
này chặn đứng các cuộc tuần tra hàng hải của Hải quân Hoa Kỳ tại vùng biển quốc
tế kể từ thời chính quyền Obama. Đó các vùng biển xung quanh quần đảo Trường
Sa, năm ngoái đã được Tòa án Trọng tài Quốc tế La Haye công nhận là hải phận quốc
tế.
Nếu chủ đề này không được nêu ra
tại Mar-a-Lago, hoặc bị hạ thấp trong cuộc đối thoại giữa hai nhà lãnh đạo, ông
Tập sẽ quay về Bắc Kinh với niềm tin là ông Trump đã chấp nhận sự bành trướng của
Trung Quốc. Tập Cận Bình cũng có thể nghĩ rằng ông ta dành cho Trump « phần thắng
», khi tránh cho ông Trump việc lên tiếng cảnh báo Trung Quốc.
Qua việc nhượng bộ chút ít trong
quan hệ kinh tế, Tập Cận Bình hy vọng đã trao cho Trump một « chiến thắng » chệch
hướng. Chệch hướng, vì những nhượng bộ nho nhỏ về kinh tế của Trung Quốc có thể
được mô tả là ông Trump đã đạt mục đích. Một thành công thật ra là thất bại,
khi không đạt được bất kỳ tiến triển nào về vấn đề Biển Đông, bị bỏ lại một
mình trong cuộc tranh cãi về chủ đề luôn bế tắc này.
Việc các máy bay và tàu dân sự
cũng như quân sự được tự do đi vào Biển Đông là nằm trong lợi ích của Mỹ. Ngược
lại, việc này không có lợi cho Trung Quốc một khi họ muốn điều tiết một cách chọn
lọc, một mình làm chủ vùng biển này. Nhớ lấy điều ấy, trong cuộc gặp thượng đỉnh
này hoặc sau đó, Washington nên và phải khuyến khích các quốc gia Đông Nam Á và
các nước khác kể cả Trung Quốc, thực hiện các chuyến hải hành và phi hành tại
Biển Đông – một cách đơn lẻ, phối hợp với nhau hoặc với Hoa Kỳ.
Các chuyến đi này có thể mang
tính quân sự, hoặc không nhất thiết phải như thế. Có thể tiến hành cả các cuộc
thao dượt về an toàn hàng hải, phòng chống thiên tai, thẩm định nguồn cá chẳng
hạn. Điểm mấu chốt là hành trình và các hoạt động hải hành, phi hành ấy phải
tuân thủ bản đồ khu vực phù hợp với phán quyết của Tòa Trọng tài tháng 7/2016,
theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS). Bản đồ này đã được công bố
rộng rãi cho các quốc gia ven biển và xa hơn nữa.
Ông Trump không phải là người
hăng hái ủng hộ cách tiếp cận đa phương. Nếu trước tiên ông nêu ra khái niệm «
hợp tác tuần tra » song phương trên Biển Đông với người đồng nhiệm Trung Quốc
và bị bác bỏ, thì sau đó vẫn có thể đề nghị với các nước liên quan. Một số nước
- ít hay nhiều - có thể chấp nhận tiến hành mà không có Trung Quốc tham gia. Đã
có những nước chuyển sang « gặt hái » những nhân tố của một Hiệp định Đối tác
Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong đó Hoa Kỳ vắng bóng.
Trong số 18 quốc gia thành viên của
hội nghị thượng đỉnh Đông Á (EAS) có Hoa Kỳ, Trung Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc,
và các nước ASEAN. Tại Mar-a-Lago, chính quyền Trump có thể đề nghị với Trung
Quốc và các nước EAS dời lại chủ đề « hợp tác tuần tra » trên đây vào nghị
trình của Diễn đàn AES thứ 12 sẽ diễn ra vào giữa tháng 11 tại Philippines.
Theo giáo sư Emmerson, có thể tại
hội nghị thượng đỉnh lần này không đạt được đồng thuận về việc thảo luận đề nghị
trên. Nhưng chỉ riêng việc đề xuất cũng có thể gây ra các phản ứng, ủng hộ hoặc
chống đối. Ít nhất, việc phổ biến ý tưởng này có thể tạo sự chú ý đến nhu cầu
phải có các hoạt động chung - dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế, và gây thối chí
đối với những kẻ muốn đơn phương dùng sức mạnh, vi phạm luật quốc tế.
Đưa ý định này đi xa hơn - ít nhất
đến các cơ quan tư vấn, nếu không phải là các bộ ngoại giao - cũng giúp bảo đảm
với các quốc gia châu Á liên quan, rằng Hoa Kỳ không để con đường hàng hải này
rơi vào tay bất cứ cường quốc bá quyền nào, và cũng không muốn đóng vai trò người
kiểm soát duy nhất.
Cuối cùng, chỉ đơn thuần nêu ra vấn
đề, tranh luận và cải thiện ý tưởng có thể dẫn đến những phần tử quá tự tin ở Bắc
Kinh phải đặt câu hỏi, liệu các nước khác - kể cả các nước láng giềng của Trung
Quốc – có sẽ thụ động ngồi nhìn khi Trung Quốc biến vùng biển trung tâm của
Đông Nam Á « từ biển thành hồ » hay không. Tác giả Donald K.Emmerson kết luận,
cái tên « Mar-a-Lago » rốt cuộc sẽ được ghi nhớ như là một sự trùng hợp mỉa
mai, nhưng không mang tính tiên tri.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét