Người dân xuống đường phản đối
Formosa ở Nghệ An, 5/3/2017. (Ảnh: Facebook Lê Văn Sơn)
Mặc dù vấp phải không ít sự ngờ vực
và thậm chí cả dèm pha, song lời kêu gọi tổng biểu tình đòi các quyền dân sinh,
dân chủ và chống hiểm hoạ Trung Quốc vào các ngày Chủ Nhật bắt đầu từ 5/3/2017
do linh mục Nguyễn Văn Lý phát động vẫn tạo ra được sự lan tỏa nhất định, khiến
nhà cầm quyền Việt Nam phải đối phó khá vất vả hơn một tháng qua.
Tổng biểu tình: vì sao?
Dưới sức nặng của những sai lầm
chồng chất, các chế động cộng sản ở Liên Bang Soviet và Đông Âu trước kia đều lần
lượt sụp đổ. Kết cục đó trước hết xuất phát từ nguyên nhân nội tại; các nhân tố
bên ngoài đơn giản là chỉ giúp cho quá trình đó diễn ra nhanh hơn. Một trong những
nhân tố bên ngoài có tác dụng tích cực như thế là các cuộc biểu tình ôn hòa của
các tầng lớp nhân dân. (Điều này cũng lặp lại trong các cuộc Cách Mạng Màu diễn
ra ở Đông Âu đầu thập niên 2000).
Ở Việt Nam cũng vậy. Mặc dù sự sụp
đổ của chế độ cộng sản trên dải đất hình chữ S là điều tất yếu, song nếu người
dân không tự đứng lên qua các cuộc biểu tình ôn hòa để đòi nhà cầm quyền cộng sản
phải trả lại các quyền tự do cơ bản chính đáng cho mình thì còn rất lâu nữa họ
mới “tự giác” làm điều đó.
Các cuộc xuống đường từ ngày 5/3
Có lẽ thành công đáng kể nhất của
lời kêu gọi tổng biểu tình vừa qua là đã hâm nóng lại được bầu không khí đấu
tranh vốn đã phần nào lắng xuống trước sự đàn áp khốc liệt của nhà cầm quyền, đặc
biệt là thể hiện qua các cuộc xuống đường đầy khí thế của nhân dân hai tỉnh Nghệ
An và Hà Tĩnh. Đòi hỏi của người dân là hoàn toàn chính đáng: Formosa phải đền
bù thỏa đáng cho nạn nhân của đại thảm hoạ môi trường do họ gây ra ở Miền
Trung; dự án Formosa Hà Tĩnh phải chấm dứt hoạt động vì không đảm bảo được những
đòi hỏi nghiêm ngặt về môi trường; Formosa Hà Tĩnh cũng như những kẻ đứng đằng
sau nó phải bị khởi tố; nhà cầm quyền phải trả lại cho dân các quyền tự do cơ bản
đã được ghi rõ trong Hiến pháp Việt Nam cũng như trong các công ước quốc tế mà
Việt Nam đã ký kết.
Trước đòi hỏi chính đáng và khí
thế của người biểu tình, nhà cầm quyền đã không dám mạnh tay trấn áp, ngay cả
khi hàng ngàn bà con tràn vào trụ sở UBND huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh) sáng ngày 3/4
và bắt giữ một viên công an trà trộn vào người dân ném đá kích động bạo loạn.
Đáng tiếc là lời kêu gọi tổng biểu
tình đã không nhận được sự ủng hộ tích cực của một số người đấu tranh ở Hà Nội
và Sài Gòn, hai trung tâm mạnh nhất của phong trào dân chủ Việt Nam nhiều năm
qua. Trong đó, một bộ phận tuy không ủng hộ (với lý do là thực lực phong trào
còn yếu, nhà cầm quyền đang tăng cường đàn áp…) nhưng cũng không phản đối; số
còn lại thì viện những lý do nực cười như Cha Lý không đủ uy tín, hay lời kêu gọi
đó chỉ là trò lừa đảo của “Thủ tướng” Đào Minh Quân… để công khai phản đối. Mặc
dù số người ủng hộ lời kêu gọi vẫn đông hơn số dèm pha, song trong bối cảnh lực
lượng đấu tranh còn mỏng, chừng đó đã đủ khiến nhân tâm bị phân tán, lực lượng
bị chia rẽ. (“Nuôi quân ba năm, dụng một giờ” – có những dấu hiệu cho thấy bàn
tay của an ninh cộng sản đằng sau sự dèm pha vô lối đó.)
Tổng biểu tình: như thế nào?
Từ trước tới nay, các cuộc biểu
tình dẫn tới sự sụp đổ của một chế độ độc tài trên thế giới thường diễn ra tại
những đô thị là trung tâm kinh tế - chính trị của quốc gia. Biểu tình ở các đô
thị lớn dễ kéo theo sự tham gia của đông đảo quần chúng; một khi sức mạnh đám
đông lan tỏa, quần chúng vượt qua được sự sợ hãi ban đầu, cuộc biểu tình có khả
năng vượt ra ngoài khả năng kiểm soát và đàn áp của nhà cầm quyền. Do tầm quan
trọng của các đô thị lớn trong đời sống chính trị quốc gia, nguy cơ hệ thống bị
tê liệt rồi dẫn tới sụp đổ là rất cao.
Tại Việt Nam, Hà Nội và Sài Gòn
là hai trung tâm chính trị và kinh tế quan trọng nhất cả nước. Nếu đám đông ban
đầu đủ lớn, các cuộc biểu tình ở hai thành phố này rất dễ biến thành đại biểu
tình, khiến hoạt động bình thường của thành phố bị tê liệt. Trong bối cảnh hệ
thống đã bị phân hóa sâu sắc và ruỗng mục đến tận rường cột, điều này thực sự
đe doạ đến an nguy của chế độ.
Ngoài ra, đặc điểm địa lý của Việt
Nam khác với hầu hết các quốc gia đã từng diễn ra các cuộc biểu tình ôn hòa dẫn
đến thay đổi chế độ. Địa thế của Việt Nam hẹp về chiều rộng và trải dài trên 3
ngàn km. Quốc lộ 1A kéo dài từ Lạng Sơn đến Cà Mau là tuyến đường giao thông
huyết mạch xuyên suốt quốc gia, rất nhạy cảm không chỉ về an ninh quốc phòng mà
cả an ninh kinh tế, khi được ví như mạch máu của nền kinh tế. Nếu Quốc lộ 1A bị
chia cắt, không chỉ giao thông Bắc - Nam bị tê liệt mà hoạt động bình thường của
nền kinh tế cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Kể từ khi vụ đại thảm hoạ môi trường
do Formosa Hà Tĩnh gây ra bùng phát ở Miền Trung, một số lần ngư dân đã đổ ra
quốc lộ 1A để biểu tình đòi Formosa bồi thường thiệt hại và chấm dứt hoạt động ở
Hà Tĩnh. Mặc dù mới chỉ diễn ra ở quy mô nhỏ và mang tính chất ôn hòa song các
cuộc biểu tình đó cũng đã khiến giao thông Bắc - Nam nhiều lần bị ách tắc.
Các cuộc xuống đường của ngư dân
Miền Trung trong gần một năm qua, đặc biệt là từ ngày 5/3 đến nay, có thể được
xem như những cuộc tập dượt hướng đến cuộc tổng biểu tình cuối cùng.
Vấn đề còn lại là hoạt động biểu tình
ôn hòa ở Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố khác cần tiếp tục như thế nào. Trước
đây, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hay phản đối một chính sách không hợp
lòng dân nào đó ở Hà Nội và Sài Gòn thường do các tổ chức xã hội dân sự (XHDS)
phát động. Tuy nhiên, do bị nhà cầm quyền khủng bố và bao vây kinh tế nên các tổ
chức XHDS chậm phát triển cả về bề rộng lẫn chiều sâu, số lượng người tham gia
chưa nhiều. Những nhân vật nổi bật trong phong trào dân chủ hoặc bị bắt rồi kết
án tù, hoặc bị giám sát chặt chẽ. Chưa hết, hầu như tổ chức XHDS nào cũng bị an
ninh cộng sản cài cắm người nhằm theo dõi, phá hoại và gây chia rẽ từ bên
trong.
Trong bối cảnh đó, để chuẩn bị lực
lượng cho các cuộc biểu tình ôn hòa trong tương lai, các nhà hoạt động cũng như
những người tâm huyết với phong trào đấu tranh dân chủ cần phát triển lực lượng
theo cách phát triển mạng lưới của hoạt động bán hàng đa cấp: mỗi thành viên
trong mỗi tổ chức XHDS xây dựng nhóm bí mật của mình (gồm những bạn bè, người
thân chưa tiện lên tiếng hay hoạt động công khai) và giữ bí mật về nhóm với các
thành viên trong tổ chức XHDS đó; đến lượt mình, mỗi thành viên trong nhóm lại
kêu gọi thêm thành viên hoặc tự xây dựng nhóm bí mật của riêng mình. Mỗi khi biểu
tình diễn ra, các thành viên XHDS sẽ khích lệ các thành viên trong nhóm bí mật
đi theo quan sát để họ bạo dạn dần. Nếu cuộc biểu tình bị đàn áp, họ chỉ cần đứng
ngoài quan sát; nếu không bị đàn áp, họ thậm chí có thể hoà vào cuộc biểu tình.
“Đội quân tuyến hai” này là lực lượng mà an ninh cộng sản e ngại nhất, bởi họ vừa
đông vừa khó kiểm soát.
Các cuộc “biểu tình du kích” mà
nhiều người đấu tranh đang áp dụng ở Hà Nội và Sài Gòn hiện nay cần được nhân rộng
vì chúng vừa có tác dụng khuấy động phong trào, thức tỉnh nhân dân, vừa khiến
nhà cầm quyền phải vất vả đối phó. Địa điểm biểu tình là những tuyến phố nhiều
người qua lại hay khu dân cư đông đúc.
Ngoài ra, hoạt động cướp đất núp
dưới vỏ bọc là các dự án kinh tế - xã hội đang tạo ra một đội ngũ dân oan ngày
càng đông đảo, đặc biệt là xung quanh các đô thị lớn trong cả nước. Lực lượng
này cần được tổ chức và kết nối với các tổ chức XHDS đấu tranh cho quyền lợi
người dân cũng như kết nối với nhau để tham gia hoạt động biểu tình ôn hòa đòi
dân quyền, dân chủ và để nhất tề đứng lên khi thời cơ chín muồi.
Bài viết này không nhằm mục đích
kích động bạo loạn, mà chỉ ủng hộ các cuộc biểu tình ôn hòa, bất bạo động của
người dân trong cuộc đấu tranh để giành lại các quyền tự do cơ bản mà họ đã bị
tước đoạt hơn 2/3 thế kỷ qua. Nếu một cuộc chuyển đổi thể chế êm thấm không được
lựa chọn, cuộc tổng biểu tình cuối cùng dưới chế độ cộng sản tất yếu sẽ diễn
ra. Và e rằng đến lúc ấy chính quyền cộng sản Việt Nam không còn có thể định đoạt
được tính chất ôn hòa hay bạo động của nó.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét