Nguồn: Minxin Pei, “The Real Singapore Model”, Project Syndicate, 26/03/2015.
Lý Quang Diệu và Đặng Tiểu Bình
Sự ra đi của Lý Quang Diệu, người
cha lập quốc của Singapore, là một dịp để chúng ta suy nghĩ về di sản của ông –
và có lẽ quan trọng hơn, để nhìn nhận xem liệu chúng ta đã hiểu đúng về di sản
đó hay chưa.
Trong thời gian 31 năm làm thủ tướng,
ông Lý đã tạo nên một bộ máy chính quyền độc nhất, cân bằng một cách tinh tế giữa
chế độ chuyên chế với dân chủ và giữa chủ nghĩa tư bản nhà nước với thị trường
tự do. Cách thức quản trị của ông Lý, được biết đến với tên gọi “Mô hình
Singapore,” thường hay bị miêu tả sai thành hình ảnh một chế độ độc đảng độc
tài đứng trên một nền kinh tế thị trường tự do.
Sự thành công của ông trong việc
biến Singapore thành một quốc gia – thành phố thịnh vượng thường xuyên được những
nhà cai trị độc tài viện dẫn để biện minh cho sự kiểm soát chặt chẽ xã hội của
mình – và các nhà cầm quyền Trung Quốc chính là những người viện dẫn nhiều nhất.
Thật vậy, Chủ tịch Trung Quốc Tập
Cận Bình đang theo đuổi một chương trình nghị sự cải cách chịu ảnh hưởng lớn từ
Mô hình Singapore – đó là một cuộc chiến triệt để chống lại tham nhũng, một cuộc
đàn áp những người bất đồng chính kiến trên diện rộng, và cải cách nền kinh tế
thị trường. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ – CCP) nhìn thấy ở Singapore viễn cảnh
tương lai của mình: thế độc quyền về quyền lực chính trị tồn tại vĩnh viễn
trong một xã hội tư bản thịnh vượng.
Nhưng Mô hình Singapore theo cách
hiểu của các nhà cầm quyền Trung Quốc không bao giờ tồn tại. Để áp dụng theo mô
hình chính phủ của ông Lý (chứ không phải những bức hoạt hình biếm họa), ĐCSTQ
buộc phải có một hệ thống dân chủ hơn rất nhiều mức độ mà Đảng này chịu chấp nhận.
Bí mật thực sự của thiên tài
chính trị Lý Quang Diệu không nằm ở việc áp dụng thuần thục các hành động đàn
áp, chẳng hạn như tiến hành các vụ kiện chống lại truyền thông hoặc các đối thủ
chính trị của mình; những chiến thuật kiểu này rất phổ biến và không đáng kể
trong các chế độ bán chuyên chế. Điều mang tính cách mạng thực sự mà ông Lý đã
làm là việc sử dụng thể chế dân chủ và pháp quyền để kiềm chế sự tham lam của
giới tinh hoa cầm quyền ở đất nước mình.
Không giống Trung Quốc, Singapore
cho phép các đảng đối lập tham gia các cuộc bầu cử mang tính cạnh tranh và tự
do (mặc dù không nhất thiết phải công bằng). Trong cuộc bầu cử quốc hội gần đây
nhất vào năm 2011, sáu đảng đối lập đã giành tổng cộng 40% số phiếu bầu. Nếu Đảng
Hành động Nhân dân (PAP), đảng do Lý Quang Diệu thành lập, mất tính chính đáng
của mình do quản trị kém, cử tri Singapore có thể phế ngôi đảng này.
Bằng cách tổ chức các cuộc bầu cử
cạnh tranh thường xuyên, Lý Quang Diệu trên thực tế đã thành lập một cơ chế
chính trị tự thực thi và có trách nhiệm giải trình – ông đã trao cho cử tri
Singapore quyền quyết định liệu Đảng PAP có được nắm quyền hay không. Cơ chế tự
thực thi này đã duy trì kỷ luật trong giới tinh hoa cầm quyền của Singapore và khiến
những lời hứa của họ trở nên đáng tin cậy.
Đáng tiếc thay, hầu hết phần còn
lại của thế giới chưa bao giờ ghi nhận một cách thích đáng những đóng góp của
Lý Quang Diệu trong việc tạo dựng một hệ thống “lai” kết hợp cả chế độ chuyên
chế và chế độ dân chủ, giúp cải thiện đáng kể mức sống của công dân nước mình
mà không đẩy họ vào cảnh tàn bạo và áp bức như nhiều nước láng giềng của
Singapore đã làm.
Sẽ là khôn ngoan nếu Trung Quốc nắm
bắt mô hình này, bằng cách thực thi một mức độ dân chủ đáng kể và tăng cường
tuân thủ nền pháp quyền. 1,4 tỷ dân Trung Quốc sẽ được hưởng lợi lớn nếu các
nhà cầm quyền áp dụng các thể chế và thực tiễn chính trị theo phong cách
Singapore. Điều này đồng nghĩa với việc Trung Quốc tối thiểu phải hợp thức hóa
các tổ chức chính trị đối lập, tiến hành đều đặn các cuộc bầu cử cạnh tranh, và
tạo ra một nền tư pháp độc lập.
Học theo Lý Quang Diệu sẽ giúp
Trung Quốc đạt được những tiến bộ to lớn và trở thành một xã hội nhân đạo và cởi
mở hơn, với một tương lai tươi sáng hơn. Đáng buồn thay, hầu như không có cơ hội
để điều này xảy ra, ít nhất là trong tương lai gần. Khi các nhà lãnh đạo của
Trung Quốc trích dẫn Mô hình Singapore, những gì họ nghĩ tới chỉ là tìm cách
trường tồn hóa quyền lực của mình. Họ muốn đạt được những lợi ích từ sự thống
trị chính trị mà không chịu sự giám sát từ một môi trường thể chế cạnh tranh.
Ông Lý có thể đã hoài nghi về những
lợi ích của dân chủ, nhưng ông không hề chống đối dân chủ; ông hiểu tính hữu dụng
của nó. Ngược lại, các nhà lãnh đạo của Trung Quốc xem nền dân chủ như là một mối
đe dọa hiện hữu về ý thức hệ phải được vô hiệu hóa bằng bất cứ giá nào. Đối với
họ, dù chỉ một chút dân chủ được sử dụng như một phương tiện để áp đặt kỷ luật
trên giới tinh hoa cũng được coi là tự sát.
Thật không may, Lý Quang Diệu đã
không còn sống với chúng ta nữa. Người ta muốn tưởng tượng cảnh ông sẽ giải
thích với các nhà lãnh đạo Trung Quốc về điều gì mới thực sự mang tính sáng tạo
trong Mô hình Singapore. Rõ ràng đó không phải là một lựa chọn. Nhưng nó sẽ
giúp nhắc nhở ĐCSTQ phải có trách nhiệm dừng ngay việc lợi dụng thương hiệu
Singapore nhằm phục vụ cho một chương trình nghị sự hoàn toàn khác biệt – ít nhất
vì sự tôn trọng một trong những chính khách vĩ đại của Châu Á.
***
Minxin Pei là Giáo sư về Quản trị
Chính quyền tại Trường Đại học Claremont McKenna và là nghiên cứu viên cao cấp
không thường trú tại German Marshall Fund of the US.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét