
TBT Nguyễn Phú Trọng và Ngoại trưởng Đức, Sigmar Gabriel. Ảnh:
internet
Vụ bắt cóc Trịnh xuân Thanh, tưởng là thắng lợi to, không ngờ
mang lại nhiều tai họa lớn, vì đã va đầu vào lũy thép Nhân quyền và Pháp trị của
nước Đức, làm cho mặt mày xây xát, gan ruột rối bời. Nguyên nhân sâu xa là thói
kiêu ngạo CS. Nguyên nhân gần là sự nóng vội muốn lập công với thói quen coi
thường và dẫm đạp lên luật pháp và nhầm lẫn tai hại giữa mưu mô xảo quyệt với
trí thông minh. Bây giờ biết làm sao đây để thoát ra được mớ bòng bong làm rối
trí nhiều người. Thấm nhuần câu “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” tôi cố
suy nghĩ, tìm 3 kế sách, xin nêu ra để mọi người tham khảo.
1- Thượng sách: Khôn ngoan chẳng lọ thật thà. Đó tà tổng kết
của Tổ tiên truyền đời cho con cháu. Lỡ dại rồi thì nhận đi. Người ta đánh kẻ
chạy đi, mấy ai đánh người chạy lại. Ai là người đề xướng kế hoạch này, ai là
người cao nhất quyết định thì hãy tự thú một cách chân thật. Ai là người thực
hiện thì hãy trình bày đúng, không giấu giếm, không bịa đặt. Thế rồi mỗi người
tự nhận hình phạt từ mức cao nhất là tự xử đến từ chức, tự nộp mình cho tòa án
Đức xét xử.
Trên cơ sở đó Chính phủ ra tuyên bố nhận lỗi với Chính phủ
và nhân dân Đức, nhận lỗi với nhân dân Việt nam, trả lại Trịnh Xuân Thanh
nguyên vẹn theo yêu cầu của Đức, thề từ nay trở đi không dùng mưu ma chước quỷ,
không dối trá, không dẫm đạp lên luật pháp. Làm được như vậy sẽ phần nào lấy lại
được lòng tin và uy tín. Việc làm sao để xét xử được TXT và đồng bọn sẽ nghĩ
cách khác.
2- Trung sách: Lê Lai cứu chúa. Đó là việc thí tướng để giữ
mạng vua. Sách này Khổng Minh và Tào Tháo đều đã dùng. Các lãnh đạo cao nhất chối
bỏ trách nhiệm vì không biết (dựa vào câu ông Tô Lâm nói ngày 30/7: tôi không
biết), đổ riệt cho cấp dưới, dùng hình phạt nặng vài cán bộ cấp dưới. Về đối
ngoại, trao trả TXT và chân thành xin lỗi Đức. Làm như thế là một cách “rút củi
đáy nồi”, tạm dẹp yên sóng gió, nhưng về lâu dài e không bưng bít được sự thật,
không khắc phục được tính kiêu ngạo và coi thường pháp luật của thói quen CS.
3- Hạ sách: Bịt tai đánh trống (hoặc: Hãy nói theo cách của
bạn). Đó là việc Đức nói gì mặc họ, ta cứ nói theo cách của ta, kiên trì chủ kiến:
Trịnh Xuân Thanh tự thú, không có chuyện bắt cóc, bắt nhái gì ở đây cả. Cứ kiên
trì đường lối ban đầu, miễn sao lừa bịp được một số người. Thế rối để cho: “Trời
mưa đất chịu”. VNCS đã mang tiếng nhiều rồi về thói dối trá, lật lọng, tráo trở,
nay thêm một vụ này nữa cũng chưa đến nỗi làm cho lãnh đạo mất quyền và lợi. Mọi
tai họa sẽ đổ lên đầu nhân dân. Nhân dân đã chịu đựng nhiều, nay chịu thêm một
chút chẳng sao, rồi lâu ngày sẽ quên đi. Sách này dễ làm hơn cả, thích hợp với
bản chất CS hơn cả và sẽ tích lũy dần những năng lượng làm sụp đổ chế độ.
Ý kiến cuối cùng: Sau khi đề ra 3 sách lược như trên tôi thấy
vẫn chưa đủ, nhưng đề ra thêm nữa e sẽ bị loạn. Cho rằng các sách trên mang ký
hiệu 1.0; 2.0; 3.0. Hy vọng sẽ có người khác đề ra các phiên bản tiếp theo 1.1;
1.2…..3.1; 3.2 v.v… hoặc các sách lược hoàn toàn mới, khác với các sách trên, để
giúp những người có trách nhiệm rộng đường tham khảo và lựa chọn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét