Khi các anh chị đọc bài phỏng vấn dưới đây, cũng là lúc nhà tranh
đấu trẻ Joshua Wong (Hoàng Chí Phong) đã bị chính quyền tay sai của
Trung Quốc ở Hồng Kông kết án tù anh và các đồng sự.
Tin cho hay, Joshua Wong, Nathan Law (La Quán Thông) và Alex Chow
(Châu Vĩnh Khang) lần lượt bị tuyên 6 tháng, 8 tháng và 7 tháng tù giam
trong phiên tòa diễn ra tại Hong Kong ngày 17/8/2017. Tội danh của
những thanh niên này cũng giống như “lợi dụng quyền tự do dân chủ” nhằm
khép một mức án, cản bước họ không thể hoạt động chính trị chính thức,
vận động cho tự do và dân chủ tại Hồng Kông.
Đây là những thủ lĩnh và là biểu tượng hy vọng của người dân Hồng Kông, qua phong trào Cách mạng Dù Vàng vào năm 2014.
Bài phỏng vấn của Time chỉ 24 giờ trước khi bản án bỏ túi được đưa ra. Nhưng nói lên rất nhiều điều, đặc biệt với thế hệ trẻ.
Tôi gửi bản dịch này ở đây, dành tặng cho tất cả những bạn đã
nhắn tin, gửi thư và chia sẻ những suy nghĩ về đất nước lâu nay. Xin
được nhắc lại câu nói cuối của Joshua Wong, để chúng ta giữ gìn cùng
nhau “Tôi mệt mỏi, và tôi sợ hãi, nhưng tôi sẽ vẫn tiếp tục chiến đấu”.
-----------------------------------------------------
Joshua Wong, khi 17 tuổi đã là nhà lãnh đạo của nhóm hoạt động
dân chủ Scholarism, ngồi bên cạnh những thanh rào chắn dựng trước tòa
nhà chính phủ trung ương tại quận Admiralty, Hồng Kông, Trung Quốc, vào
thứ Tư 10-12-2014. Ảnh: Lam Yik Fei / nguồn Getty Images đăng trên
Bloomberg.
======================================================
Tác giả: Feliz Solomon và Aria Chen / Hong Kong / Tuấn Khanh chuyển ngữ (16-8-2017)
======================================================
Tác giả: Feliz Solomon và Aria Chen / Hong Kong / Tuấn Khanh chuyển ngữ (16-8-2017)
======================================================
Joshua Wong (Hoàng Chí Phong) là một người tự do, trẻ tuổi. Chiều thứ
Tư vừa rồi, khi anh đến trước một quảng trường ở Hồng Kông, mà anh hay
gọi Quảng trường Công Dân, đó là lúc anh có thể không còn là một người
tự do nữa.
Vào thứ Năm, người thanh niên 20 tuổi này đang đối mặt với án tù vì
đã khởi động những cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ở đây ba năm trước.
‘Tôi chưa thực sự chuẩn bị đủ cho nó’, anh nói với báo TIME trong một
cuộc phỏng vấn độc quyền. Vào ngày 26 tháng 9 năm 2014, Wong và một nhóm
nhỏ các nhà hoạt động sinh viên khác đã tạo nên một trận cuồng phong ở
tiền đường trụ sở chính phủ Hồng Kông nhằm phản đối những gì mà họ coi
là sự xâm lăng chính trị và xã hội từ đại lục. Lúc đầu chỉ là ở không
gian quảng trường, sau đó đến khu hội chợ cũng bị rào chắn vào năm 2014
để ngăn chặn những người biểu tình, từ các nhà hoạt động dân chủ tới các
nhà vận động nhân quyền, cùng phối hợp ở đó.
Đêm đó, Wong và những người khác bị xịt hơi cay giữa những cuộc đụng
độ với cảnh sát. Có ít nhất một chục học sinh đã bị bắt. Hai ngày sau,
một phần để phản ứng các vụ cảnh sát tấn công sinh viên ở tiền đường –
nơi mà những người biểu tình bắt đầu gọi đó là ‘Quảng trường Dân sự’ hay
‘Quảng trường Công dân’ – hàng chục ngàn người trẻ tuổi đã tràn ngập
các khu phố trung tâm và khu kế cận Admiralty, nơi của giới quyền lực
tại Hồng Kông. Ở đó, họ đẩy mạnh các cuộc biểu tình đã lên kế hoạch nhằm
chống lại sự can thiệp của Trung Quốc vào các cuộc bầu cử ở Hồng Kông,
và cắm trại, biểu thị ôn hòa trên đường phố trong suốt 79 ngày. Vai trò
xuất sắc của Wong trong các cuộc phản kháng này trở thành chủ đề của bản
phim tài liệu có trên Netflix “Joshua: Teenager vs. Superpower (tạm
dịch: Joshua- cậu thiếu niên chống lại với siêu quyền lực).
Trong tất cả các sự kiện của phong trào, sau này được gọi tên là cuộc
Cách mạng Dù, đó có thể chỉ mới là hành động đầu tiên Wong trong chuỗi
suy nghĩ của anh. Vào ngày 19 tháng 8 năm 2015, anh và hai người bạn
cùng trang lức của mình đứng ra thành lập đảng chính trị Demosisto, mà
sau đó bị buộc tội tập hợp bất hợp pháp và kích động tình trạng bất ổn
vì vai trò của họ trong việc dấy động tiền đường tòa nhà chính phủ. Ngày
20 tháng 7 năm 2016, họ bị kết án 80 giờ phục vụ cộng đồng.
Joshua Wong, khi 17 tuổi đã là nhà lãnh đạo của nhóm hoạt động dân
chủ Scholarism, ngồi bên cạnh những thanh rào chắn dựng trước tòa nhà
chính phủ trung ương tại quận Admiralty, Hồng Kông, Trung Quốc, vào thứ
Tư 10-12-2014. Ảnh: Lam Yik Fei / nguồn Getty Images đăng trên
Bloomberg.
Hôm thứ Năm, Wong, cùng với Nathan Law (La Quán Thông), 23 tuổi, và
Alex Chow (Chu Vĩnh Khang), 26 tuổi, phải đối mặt với một ủy ban tư pháp
mà các công tố viên đã yêu cầu một án tù cho những người này, vì chính
quyền cho rằng bản án phạt như vậy là quá nhẹ nên đã gửi thông điệp
không đủ mạnh đến các nhà hoạt động khác.
Tháng 9 năm ngoái, Law 23 tuổi, trở thành luật sư trẻ nhất từng được
bầu vào cơ quan lập pháp Hồng Kông, nhưng anh đã bị các đồng nghiệp thân
Bắc Kinh lật đổ vì tuyên bố anh không tôn trọng chính quyền trung ương
Trung Quốc trong buổi lễ tuyên thệ. Nếu Law bị án tù hơn ba tháng, anh
sẽ bị truất quyền hành pháp vì không thể vận động cho sự nghiệp chính
trị của mình suốt trong 5 năm như Wong và Chow. Tòa án thậm chí đã đồng ý
đánh giá lại mức án của ba thanh niên. Thái độ này của Hồng Kông là
tiếng chuông cảnh báo rằng, Trung Quốc có đủ quyền áp đặt lên Hồng Kông,
vốn được coi là vùng bán tự trị, với một nền tư pháp độc lập.
Hôm thứ Tư, dù trong tâm trạng lo lắng nhưng Wong đã kiên quyết đã
gặp báo TIME bên ngoài quảng trường, ở chính nơi mà anh đã khởi động
phong trào vào ba năm trước. Chỉ không đầy 24 giờ trước khi có quyết
định tái thẩm, anh nói thẳng thắn về niềm tin của mình rằng anh đã trở
thành mục tiêu của việc truy tố chính trị. Anh nói mục tiêu của anh là
hướng về một chế độ dân chủ và tự trị Hồng Kông, và hy vọng rằng quê
hương anh sẽ đứng vững trong phần – mà anh gọi là – vùng lãnh thổ tự do
nhất của Trung Quốc.
Cuộc phỏng vấn của TIME với Wong sau đây, đã được tạp chí này chỉnh sửa về độ dài và làm rõ nghĩa.
-----------------------------------
Tòa án đang xét lại mức trừng phạt đối với vai trò của anh
trong sự kiện 26/9/2014 khi anh cùng các bạn khởi phát phong trào trước
tòa nhà chính quyền. Anh có thể điểm lại vài điều từ sự kiện này?
Ba năm trước, chúng tôi đã tổ chức một hoạt động giành lấy Quảng
trường của Công dân và yêu cầu bầu cử tự do và dân chủ ở Hồng Kông.
Chúng tôi đã chống lại sự can thiệp của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Và rồi
hôm nay chúng tôi đang phải đối mặt với một bản án từ chính phủ Trung
Quốc. Có thể họ sẽ gửi tôi đến nhà tù hơn nửa năm. Những gì tôi muốn
cộng đồng quốc tế nhận ra là Hồng Kông đã thuộc về chế độ độc tài. Đây
là một trận chiến lâu dài, và chúng tôi cũng kêu gọi sự yểm trợ dài hạn.
Hồng Kông giờ đây đang bị đe dọa.
Giờ đây nhìn lại hoạt động đó, anh có nghĩ rằng mình sẽ chọn một phương thức tranh đấu khác, nếu có cơ hội làm lại?
Tôi không hề hối tiếc gì. Chúng tôi đã chống lại việc giáo dục yêu
nước (một nỗ lực của chính quyền địa phương nhằm áp đặt việc thần phục
Bắc Kinh trong các chương trình tại trường học ở địa phương), đó là lý
do tại sao chúng tôi tiến đến quảng trường. Ba năm trước, chính phủ đã
thiết lập một rào cản để ngăn chặn quyền tự do hội họp của chúng tôi. Vì
vậy, chúng tôi tổ chức một hành động để lấy lại quảng trường, nhắc nhở
mọi người rằng, đã đến lúc lấy lại quyền của mình. Đây là nơi đầu tiên
tôi bị bắt, và đó là lý do tôi sẽ bị đưa đến nhà tù, nhưng tôi không hối
tiếc về điều đó và tôi vẫn tiếp tục đấu tranh cho nền dân chủ.
Với tình trạng anh đã nhận một mức án đối với tội danh này,
và rồi lại bị sửa đổi lại bản án với mục đích nhằm ngăn chận một cách
hợp pháp con đường hoạt động chính trị của anh, anh có xem việc kháng
cáo mức án cũng là một hành động chính trị?
Mùa hè năm ngoái tôi đã bị kết án 80 giờ phục vụ cộng đồng. Ngày mai
(thứ Năm) tôi sẽ phải đối mặt với án tù gần một năm với hình phạt tù
ngay lập tức. Điều này chứng minh rằng các tòa án Hồng Kông chỉ tuân
lệnh Trung Quốc. Đây cũng là một mối đe dọa.
Nếu bị bỏ tù, nhiều người sẽ xem anh và những người cùng chí
hướng của anh là những tù nhân chính trị đầu tiên của Hồng Kông. Điều
này thể hiện gì về sự độc lập của hệ thống tư pháp Hồng Kông mà anh vẫn
gọi là một trong những ‘giá trị cốt lõi’ của hòn đảo này?
Nền tư pháp độc lập đang bị đe dọa vì sự trung thành của Bộ Tư pháp
đối với Trung Quốc. Tôi hy vọng mọi người sẽ nhận ra điều đó. Một thập
kỷ trước, người ta mô tả Hồng Kông là một nơi không còn chế độ dân chủ
nhưng vẫn có luật pháp. Và bây giờ thì Hồng Kông đã chuyển hóa thành chế
độ độc tài.
Chúng tôi sẽ không phải là những tù nhân chính trị đầu tiên ở Hồng
Kông (hôm thứ Ba vừa rồi, tòa án cũng đã kết án 13 nhà hoạt động từ 8
đến 13 tháng, tội danh phá hoại các hoạt động lập pháp khi tổ chức phản
đối các dự án phát triển nông thôn). Chúng tôi chỉ là người đầu tiên
trong Phong trào Dù Vàng. Chính phủ đã xem xét trường hợp này chống lại
chúng tôi vì họ hy vọng đưa chúng tôi đến nhà tù và ngăn chặn cơ may của
chúng tôi trong cuộc bầu cử. Tôi tin rằng Bộ Tư pháp đang tái thẩm án
của tôi vì họ nghĩ rằng làm vậy, tôi sẽ không thể đến với một cuộc bầu
cử.
Anh có xem Hồng Kông là một phong vũ biểu của tự do ở ở Châu
Á, và cách anh đang bị đối xử có là một dấu hiệu bất ổn cho các quy tắc
dân chủ và pháp quyền trong khu vực rộng lớn hơn?
Hồng Kông là thành phố có mức độ tự do cao nhất trong tất cả các lãnh
thổ Trung Quốc. Ở châu Á Thái Bình Dương, tôi nghĩ Hồng Kông nên trở
thành điểm nhấn để mọi người nhận ra rằng [Trung Quốc] vẫn vi phạm nhân
quyền. Tôi hy vọng kinh nghiệm của Hồng Kông sẽ thúc giục sự đoàn kết
toàn cầu và làm cho mọi người quan tâm hơn đến Hồng Kông. Đây là nơi mà
những người trẻ tuổi – như cô ấy hay tôi (Wong chỉ vào một người qua
đường) – bị đưa đến nhà tù.
Về chuyện giữa anh và tòa án Hồng Kông, anh có nghĩ rằng đã
có những tác động đối với nhiều bạn trẻ ở Hồng Kông, hay nơi nào khác,
tích cực hơn về mặt chính trị trong những năm gần đây?
Trong vài năm qua đã có một cuộc nổi dậy, đã có một nhận thức chính
trị mới trong thế hệ tôi. Tuy nhiên, các vụ truy tố và tuyên án chính
trị đang gia tăng. Chúng tôi đang ở trong thời kỳ đen tối của quê hương
mình. Nhưng với một kỷ nguyên đen tối như thế này, với sự đàn áp chế độ
Bắc Kinh, những người trẻ tuổi phải đứng ở tuyến đầu để đòi dân chủ. Tôi
chỉ muốn nói rằng nếu Nathan, Alex và tôi phải chịu án tù, vì tất cả
chúng tôi không chọn đứng ngoài cuộc, thì không có lý do gì để mọi người
lùi lại.
Hầu hết các nhà quan sát đều có chung dự đoán rằng anh sẽ phải vào tù. Anh mới 20 tuổi. Anh có sợ không?
Tôi chưa chuẩn bị cho điều này. Và sau khi tôi bị đưa đến nhà tù, tôi
chỉ có thể gặp bố mẹ tôi hai lần mỗi tháng trong nửa giờ. Tôi sẽ nhớ
họ, và tôi sẽ nhớ ngôi nhà của tôi. Không ai muốn bị đưa đến nhà tù, kể
cả tôi. Tôi mệt mỏi, và tôi sợ hãi, nhưng tôi sẽ vẫn tiếp tục chiến đấu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét